Trọng Sinh Thành Toàn Cho Phu Quân - Chương 1
1
“Có ai cháy Cứu hỏa”
Ta tỉnh dậy liền thấy tiếng bà tử ngoài cửa lo lắng
Ta dậy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng
Trước mắt dường như vẫn còn ngọn lửa hừng hực
Ta nhốt trong biển lửa phần bụng từng cơn co rút đau đớn
Chất lỏng ấm áp từ hạ thân chảy xuống phía
Ta đau đến nỗi gần như thẳng nhưng vẫn cố gắng chống đỡ thân đập cửa
Giọng khàn khàn
“Bùi lang thả… thả sắp sinh …”
Lửa càng cháy càng lớn
Phu quân của Bùi Cảnh Du ngoài cửa dáng như ngọc nhưng vẫn ý định mở cửa cho
Thậm chí còn tự tay tạt một thùng dầu song cửa sổ khiến ngọn lửa cháy dữ dội hơn
Cho đến khi ngọn lửa nuốt chửng
…
Ta đột ngột mở bừng hai mắt
Bên tai vang lên giọng của Họa Xuân
“Cô nương cô nương Có mơ thấy ác mộng ”
“Cô nương đừng sợ Họa Xuân ở đây”
—— Giọng quen thuộc
Kiếp khi chết câu cuối cùng chính là “Cô nương đừng sợ” của Họa Xuân
Lúc đó Bùi Cảnh Du nhốt trong phòng
Nàng mấy bà tử đè xuống đất từng gậy từng gậy đánh xuống
Nàng đánh vùng vẫy bò về phía
Lúc đầu nàng : “Cô nương đừng sợ Họa Xuân đến cứu ”
Đến giọng dần yếu
Ta ngọn lửa lan tới đầu gối khói đặc làm cho ý thức mơ hồ thấy giọng nghẹn ngào của nàng
Nàng : “Cô nương đừng sợ Họa Xuân cùng …”
…
Ta vội vàng nắm lấy tay nàng
Ấm áp nóng hổi sống động
Đại mộng tỉnh
Ta hỏi: “Họa Xuân hôm nay là ngày gì Bên ngoài… bên ngoài xẩy chuyện gì ”
2
Hôm nay là ngày chùa Hoàng Giác cháy
Đợi đến khi và Họa Xuân chạy đến ngọn lửa bên ngoài đã cháy dữ dội hơn
Trong ánh lửa ngút trời thấy Bùi Cảnh Du
Hắn chạy nhanh
Trên vẫn mặc chiếc áo choàng do chính tay may cho nhưng dây buộc đó đã biến mất ngay cả giày cũng rớt mất một chiếc
Vừa chạy đến đã cau mày giọng run run
“Miểu Miểu … Miểu Miểu còn ở bên trong ”
Ta cụp mắt gì
Kiếp cho đến khi chết vẫn hiểu tại Bùi Cảnh Du đối xử với như
Ta và Bùi Cảnh Du tình cảm từ nhỏ
Hắn là con trai độc nhất của Tuyên Đức Hầu phủ là đích nữ của Trình Thái phó
Chúng là thanh mai trúc mã hai nhỏ vô tư
Ta tự nhận rằng cả đời từng làm chuyện gì hổ thẹn với
Thậm chí khi Bùi gia gặp nạn Bùi cha thương nặng cũng là lần lượt cầu xin phụ thân chạy vạy cầu xin khắp nơi giúp cho Bùi gia Bùi gia mới thể bảo tước vị
ngay khi chết linh hồn lơ lửng trung thấy giọng đau lòng mà căm hặn của ——
“Trình Thư Ý nếu vì ngươi… nếu vì ngươi thì Miểu Miểu đã chết Ngươi ngươi vô tội còn Miểu Miểu thì Lúc đó Miểu Miểu cũng đang mang cốt nhục của ”
“Ngươi nên nếm thử mùi vị lửa thiêu đốt Đây mới gọi là nhân quả báo ứng báo ứng xác đáng”
——Lúc mới biết hận đến tận xương tủy
Hận “Báo ân trả oán” “Ép gả” chiếm mất vị trí của trong lòng càng hận ngày chùa Hoàng Giác bốc cháy cố tình ngăn cản
Khiến và trong lòng âm dương cách biệt
rõ ràng chỉ lo lắng cho sự an nguy của
Chỉ là thấy hỏa thế quá lớn sợ xông sẽ gặp dữ nhiều lành ít nên mới ngăn cản
Thậm chí để ngăn cản để đưa ngoài cũng liều xông giữa dám cháy
Cuối cùng bình an vô sự còn vì giúp đỡ giá sách rơi xuống mà bỏng cánh tay để một vết sẹo lớn cứ đến ngày mưa gió là đau nhức chịu nổi
Ta cũng biết vốn trong lòng
Cái gọi là “Biểu cô nương” Hứa Miểu chính là trong lòng cố ý nuôi trong phủ
…
“Ta hỏi ngươi Miểu Miểu ”
Giọng của Bùi Cảnh Du vang lên
Không biết từ lúc nào trong mắt đã chứa đầy nước mắt chỉ cúi đầu là từng giọt nước mắt rơi xuống
Lần vẫn ngăn cản nhưng chỉ trong ba bốn hiệp đã chủ động buông tay
“Bùi lang Miểu Miểu… Miểu Miểu nàng còn ở bên trong”
——Lần còn ngăn cản Bùi Cảnh Du cuối cùng cũng thể chạy đến cái kết mà mong nhớ cầu mà
Ta cũng
3
Bùi Cảnh Du xông
Hắn gần như chút do dự hất thậm chí còn đẩy mạnh về phía
Trong mắt sáng rực rằng: “Đừng cản ”
Hắn cứu cô nương trong lòng
Còn thì bất lực ngã xuống đất: “Bị thương ở chân”
Muốn lên nhưng ngã xuống hết lần đến lần khác chỉ nước mắt rơi xuống từng giọt miệng ngừng kêu lớn: “Bùi lang đừng hỏa hoạn nguy hiểm”
Tiếng bàn tán xung quanh dứt
Gần đây Giang Nam xảy tuyết rơi ít nhà quan cũng già đau ốm đến chùa Hoàng Giác cầu phúc lưu trú chỉ một chúng
Bùi Cảnh Du đến đây một chuyến ánh mắt của ít đều đổ dồn về phía
Có chế giễu thương hại xem kịch…
Trong số đó một đưa tay đỡ dậy
Là đích nữ phủ Định Quốc công Tạ Hiền tính gọi nàng một tiếng biểu tỷ
“Không chứ”
Nàng hỏi
Còn đợi Họa Xuân đã nức nở lên tiếng
“Sao thể cô nương nhà chúng đã ngã thành như thế tử cũng quá nhẫn tâm…”
Trong lòng thầm giơ ngón tay cái cho nàng nhưng mặt biểu lộ chỉ tự rơi lệ che giấu nhưng càng lộ rõ
“Cũng là chuyện gì to tát… Ta chỉ lo lắng cho quan nhân quan nhân … cũng chỉ là quan tâm quá mà loạn thôi”
“Người trong đám cháy là cháu gái của Bùi lão phu nhân là biểu của quan nhân Quan nhân là hiếu thuận như tất nhiên thể lão phu nhân thương tâm khổ sở”
Lời xung quanh yên tĩnh hơn mấy phần
Mọi bằng ánh mắt càng thêm đồng tình
Có nhịn thì thầm
“ ngọn lửa lớn như …”
Ta cứ coi như thấy một lòng đóng vai “Hòn vọng phu”
Không biết qua bao lâu Bùi Cảnh Du cuối cùng cũng ngoài
Hắn trông tiều tụy
Phía lưng bỏng chân cũng què
Nghe là ở bên trong xà nhà đập trúng chân
Khi mấy gã sai vặt tìm thấy đang mắc kẹt ở góc tường thể cử động
Còn Hứa Miểu thì che chở chặt chẽ bên khoác chiếc áo choàng ướt đẫm mà thêu cho ngoại trừ ý thức chút mơ hồ thì hề hấn gì
Gã sai vặt khiêng cả hai ngoài