Trọng Sinh Năm 79, Phát Hiện Mình Sinh Con Gái - Chương 4
15
Nửa đêm về sáng thấy định bà giở bài cũ cứ Tôi bà đòi uống thêm thuốc
Giằng co mấy lượt thì trời cũng sáng Tôi gom chỗ thuốc còn đổ lọ rời để mặc bà nôn thốc nôn tháo lưng
Về đến nhà trời còn sáng hẳn
Chị đang nô đùa với con gái chắc là lo quá nên dám ngủ
“Bà già vẫn giả bệnh ” Chị hỏi Tôi gật đầu
Tôi dám cho chị biết bột trong mấy viên thuốc hạ đường huyết đó đã thay bằng đường phèn Mà bà thì vốn đã tiểu đường nặng… lần chắc khốn đốn lắm
Tôi biết chị thể chấp nhận việc trừng trị kẻ nhưng chắc chắn thể chấp nhận em gái là kẻ giết
Nghĩ đến kiếp giết ít Vậy mà kiếp mới chỉ xử một đứa
Còn hai đứa là do tự gieo tự gặt
Tôi thay áo cho con gái mặc cho bé bộ tã hồng khác Bộ tã xanh của Đống Đống thì nhét đáy nồi đốt thành tro Mấy viên thuốc hạ đường huyết còn thừa cũng đem đốt sạch
Rồi tranh thủ làm bữa sáng
Chuẩn sẵn tâm trạng
Đợi Chu Văn tan ca
Khi Chu Văn bước nhà miếng gừng giã sẵn đã khiến nước mắt rơi lã chã
“Chu Văn tối qua mẹ bệnh em đến thăm bà Em nhớ rõ là đã khóa cửa thế mà khi về thì phát hiện con còn nữa”
Tôi sụt sịt nhào khiến lùi hẳn vì kinh tởm
“Anh xem làm đây”
“Đừng lo Doanh Doanh rốt cuộc là chuyện gì” Hắn chẳng diễn viên gì còn giấu nổi nụ trong mắt
Bị liếc một cái liền đầu chỗ khác
“Hôm qua em ở nhà thì gõ cửa Một phụ nữ là hàng xóm của mẹ bảo mẹ bệnh gọi em đến gấp Em liền đến thấy mẹ trong sân Em đỡ mẹ nhà định đưa viện mà bà chịu” Tôi
Hắn vội chỉ chờ xong mới hỏi: “Sau đó thì ”
“Sau đó em ở trông mẹ cả đêm Bà khó chịu nhưng đến viện Sáng nay em còn chuẩn bữa sáng cho bà”
“ lúc em về nhà thì phát hiện con biến mất Mất Anh xem nên báo công an ”
Tôi thẳng mắt
“Hay là… tự tìm Đừng báo công an biết còn tìm con thì ” Hắn ấp úng
“Em trả máy ảnh thì thấy một đàn bà da ngăm bế một đứa bé vội vàng về phía nhà ga” Chị chen lời
“Được Doanh Doanh em ở nhà trông con trai để tìm Tiểu Bảo”
16
“Chu Văn” Tôi nghi hoặc gọi
“Anh buồn ngủ em đừng lo cho tự tìm” Hắn xong liền chạy biến
Chị theo mà nhíu chặt mày: “Cái đồ rác rưởi chị chỉ mong trời đánh cho một tia sét chết tươi thứ thất đức mất nhân tính”
“Xem chính là bày mưu Em còn là đứa nào mất mà đã cuống cuồng chạy chắc chắn là cùng một giuộc với tụi nó”
“Doanh Doanh may mà em suy nghĩ chu nếu tính bằng trời tính Tiểu Bảo đúng là xui tận mạng ” Chị cảm thán
Tận đến tối Chu Văn mới về nhà lắc đầu với : “Doanh Doanh quá nhiều tìm Em đừng buồn nữa vẫn còn Đống Đống mà”
Diễn xuất tiến bộ đấy
Hắn phát hiện Tôn Lan Lan cũng biến mất nhỉ
“Không Chu Văn em – sáng nay em còn với là đứa nào mất mà đã vội chạy đứa mất là Đống Đống đó”
17
“Em gì cơ” Hắn trợn trừng mắt gào lên
“Là Đống Đống bắt cóc Tiểu Bảo vẫn ngoan ngoãn ở nhà đây ” Tôi như thể ngạc nhiên lắm
“Đệt” Hắn lao khỏi cửa
Tôi ôm Tiểu Bảo theo thấy chạy tới căn nhà hẻo lánh giơ tay đập cửa rầm rầm: “Lan Lan Lan Lan Cô ngu quá đấy mau mở cửa”
Hắn đập cửa một hồi mà ai mở thế là chạy đến nhà mẹ
Đẩy cửa thì thấy mẹ ngã lăn nền giường
“Mẹ Mẹ ơi Sao mẹ thế Không mẹ giả bệnh Sao giờ bệnh thật ” Hắn ngẩn ngơ hiểu chuyện gì xảy
Rồi bệt xuống đất bắt đầu : “Mẹ ơi mẹ chẳng sẽ giả bệnh Để cản chân Chu Doanh Doanh mà bây giờ đứa mất là con trai con Là Đống Đống đấy mẹ ơi”
Tôi lập tức gọi hàng xóm sang giúp: “Chu Văn nhà chúng sáng sớm nay tin dữ xong liền chạy tìm con giờ về thấy mẹ ngã đất”
“Xin mọi giúp đỡ đưa mẹ đến bệnh viện cũng kéo Chu Văn dậy hộ với” Tôi làm bộ mặt đau khổ với hàng xóm
ít đã rõ những lời đó
Sáng sớm về nhà chắc là lòng phơi phới lắm – con gái chướng mắt đã biến mất giờ thì chỉ còn mỗi Đống Đống tất cả của sẽ dành hết cho con trai
Cố tình cho báo cảnh sát giả vờ lang thang tìm kiếm một ngày trời
Để khi về đến nhà phát hiện hóa tất cả chỉ là giấc mơ
Thực tế là đứa con trai duy nhất – ba đời độc đinh – đã bắt mất bản thân thì thật sự đã triệt sản tình nhân cánh mà bay mẹ thì chết
Cú sốc đúng là khiến phát điên
Khi hàng xóm đến đỡ bà già dậy gào lên như mất trí
“Chu Văn đừng để mẹ trong day dứt xem bát cơm bà còn ăn xong kìa”
Một bác hàng xóm lớn tuổi tiếng trong khu lên tiếng khuyên
“Cơm Cơm gì Mẹ giả bệnh cơ mà Bà hết chỉ là tăng đường huyết thôi gì cả Mẹ ơi mẹ dậy ăn cơm con đút cho mẹ ăn” là điên thật
Tôi bế Tiểu Bảo lo hậu sự cho mẹ chồng Cũng “chăm sóc” Chu Văn mấy hôm kể cho rằng: từ nay thể cả đời tìm Đống Đống nữa còn Lan Lan cũng bọn buôn bắt
Không cần bác sĩ chẩn đoán bình thường cũng nhận đã thật sự điên
Tôi thuê đưa bệnh viện tâm thần
Bán luôn công việc của để mẹ đến trông Tiểu Bảo giúp còn làm việc
Lấy tiền bán việc của mở thêm một tiệm ăn sáng nhỏ
Khi chị kết hôn Tiểu Bảo đã học mẫu giáo Đồng nghiệp cho chị mượn máy ảnh năm xưa giờ thành rể
Hai tính cách hợp tình cảm cũng
Mà mẹ con nhà Lý Bảo Quân cũng tha đã gửi họ đến đúng nơi họ nên đến
Sau Tiểu Bảo hiểu chuyện hơn một lần đưa bé đến bệnh viện tâm thần thăm ba
Tôi với bé rằng con ba chỉ là ba bệnh mà thôi
Chu Văn mặt Tiểu Bảo phát điên: “Con nhãi ranh Kiếp đã vứt mày ngờ đời mày lớn lên ”
“Con thấy Tiểu Bảo ba con bệnh đấy lúc nào cũng chuyện tiền kiếp hậu kiếp bệnh chữa khỏi ” Tôi an ủi con gái đang im lặng
“Không mẹ con thấy trong cơ thể ba một con quỷ con quỷ đã chiếm chỗ ba mất Vậy thì cứ để ông ở đây ”
Tiểu Bảo càng ngày càng lớn Năm con bé mười tuổi chị gọi điện bảo đến bệnh viện
“Bạn cùng bàn của Tiểu Bảo cứ bắt nạt khác hôm nay còn vẩy mực đầy con bé còn Tiểu Bảo là đứa cha Thế là Tiểu Bảo túm tóc thằng bé đánh cho một trận”
“ mà cái thằng bạn cùng bàn đúng là gì nó gọi cả ruột đến đợi ở cổng trường đánh với Tiểu Bảo kết quả là tay trái của Tiểu Bảo gãy xương ngón út suýt nữa thì đứt rời luôn ”
Chị kể nức nở vì đau lòng
Mười ngón tay liền tim lòng cũng quặn thắt
“Phụ của đứa bạn đó là ai Cậu của nó làm nghề gì” Tôi cố gắng giữ bình tĩnh
“Phụ thì một làm ở cục thuế một là nội trợ còn nó là học sinh cấp ba”
“Học sinh cấp ba mà đánh học sinh tiểu học á” Tôi thật sự thể tin nổi
Bao nhiêu năm rút dao cũng biết dao của cùn Có lẽ đã đến lúc để phụ nhà đó biết thế nào là sát thương đến từ một bệnh nhân tâm thần trọng sinh
Trên đường đến trường chợt nhớ đến kiếp khi trọng sinh chị từng đến bệnh viện tâm thần thăm
Khi chị vì cả nhà chết thảm mà chẳng còn ai dám bắt nạt sống hiên ngang mạnh mẽ
Chị với rằng nhận nuôi một bé gái hai mẹ con sẽ nương tựa sống tiếp chỉ là bé gái đó mất một ngón tay út
là ngón út tay trái
Con bé bắt nạt trong trại trẻ mồ côi ai bênh vực cũng kịp đưa bệnh viện thế là tay trái thành tàn tật luôn
Thì kiếp con gái cũng đã theo chị
Hết