Trọng Sinh Năm 79, Phát Hiện Mình Sinh Con Gái - Chương 3
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
11.
“Ừ, chị biết rồi, sau này nghe em. Em bảo làm gì, chị sẽ làm cái đó.”
Chị lau nước mắt, rồi mỉm cười đẩy hộp chân giò về phía tôi.
“Ăn đi, ăn xong còn cho Tiểu Bảo bú.”
Tháng ở cữ được chăm tốt, sữa mẹ cũng dồi dào, Tiểu Bảo nhà tôi được nuôi nấng khỏe mạnh.
Cô bé trắng hồng, đến móng tay cũng hồng nhạt như sắc ngọc trai, đáng yêu vô cùng.
Chu Văn cầm giấy chứng nhận đã triệt sản đưa tôi, bảo tôi đi làm hộ khẩu cho hai đứa trẻ.
Tôi không tin hắn, lén mang giấy chứng nhận đến bệnh viện kiểm tra, xác nhận là thật. Sau đó tôi bế Đống Đống lên giường, lấy lý do ban đêm để hắn nghỉ ngơi, còn tôi chăm sóc con.
Tất nhiên, tôi cũng pha sữa cho Đống Đống uống.
Cho con gái bú xong thì đến lượt nó.
Chu Văn cố lết dậy nhìn con trai, phát hiện tôi đang cho Đống Đống uống sữa bột, liền nhíu mày: “Không phải em nói, sau khi anh triệt sản thì sẽ coi Đống Đống như con ruột à?”
“Anh cũng nói rồi, là coi như con ruột. Bây giờ em không đủ sữa, tất nhiên phải ưu tiên cho Tiểu Bảo bú trước. Em đang nuôi con đấy.”
“Em không thể để Đống Đống bú mẹ, còn Tiểu Bảo thì uống sữa bột à?” Chu Văn vậy mà lại lớn tiếng chất vấn tôi.
“Anh lặp lại câu đó xem?” Tôi cũng sầm mặt, giật bình sữa ra khỏi miệng Đống Đống.
Đống Đống lập tức òa khóc ầm ĩ.
“Em… em…” Hắn lắp bắp mãi không nói thành lời.
“Ý anh là, hết sữa bột thì để Đống Đống bú bên này, con gái bú bên kia, như vậy là công bằng đúng không?” Nghĩ nát óc, cuối cùng hắn vẫn muốn tôi cho Đống Đống bú mẹ.
“Không được. Người thì có thân sơ, máu mủ có thứ tự. Em để con ruột mình đói, còn đút sữa cho đứa con nhặt về à?” Tôi lười biếng lắc lắc người dỗ Đống Đống đang khóc rống.
Nhưng nó đã đánh thức luôn cả con gái tôi. Tôi đặt Đống Đống xuống, bế con gái lên.
“Ý em là, Đống Đống chỉ được ăn đồ còn lại của Tiểu Bảo? Thứ gì cũng phải đợi Tiểu Bảo không cần nữa thì mới đến lượt nó?” Hắn sa sầm mặt, âm u như muốn nhỏ ra nước.
“Chu Văn, chẳng lẽ anh không hiểu điều đơn giản đó sao? Tiểu Bảo là con gái ruột em mang nặng đẻ đau, liều mạng mới sinh ra. Còn Đống Đống là đứa trẻ bị cha mẹ ruồng bỏ. Nếu là anh, anh sẽ thương đứa con ruột, hay là một đứa không rõ lai lịch?” Tôi vừa bế con gái vừa nhẹ nhàng dỗ dành, không thèm nhìn đến Đống Đống đang khóc khản cổ.
“Con người có hạn, một gia đình cũng có hạn. Em sẽ nuôi Đống Đống như con ruột, nhưng điều kiện tiên quyết là con ruột của em phải luôn được ưu tiên.”
Chu Văn nhìn Tiểu Bảo bằng ánh mắt đầy độc ý.
12.
Tôi nhờ chị mượn máy ảnh từ cô giáo Tôn – đồng nghiệp của chị. Đó là một món đồ quý giá.
Mượn về để chụp ảnh đầy tháng cho Tiểu Bảo.
Tôi đưa chị hai mươi tệ để mua phim, chị hào phóng mua luôn hai cuộn.
Chụp xong ảnh đầy tháng, tôi cũng chính thức hết tháng ở cữ.
“Sau này để Tiểu Bảo làm chị, Đống Đống làm em đi. Dù sao Đống Đống cũng đến nhà mình sau Tiểu Bảo vài ngày.” Tôi vừa đề nghị xong, mẹ chồng và Chu Văn đều im lặng.
“Vậy anh đi làm hộ khẩu cho hai đứa đi. Con cũng đầy tháng rồi, nên được ghi tên vào hộ khẩu.” Tôi giục Chu Văn.
“Hôm nay anh trực đêm, hôm nào trực ban ngày thì anh đi làm.” Hắn cúi đầu không nói gì.
Mẹ chồng cũng chỉ ôm Đống Đống nhẹ nhàng đong đưa.
“Được thôi.”
“Mẹ à, mấy hôm nữa con đi làm lại, mẹ với mẹ con thay phiên nhau đến trông hai đứa nhé. Con thấy mẹ bế cháu được rồi, chắc là hết đau lưng rồi đúng không?”
“Được, con cứ yên tâm đi làm. Hai đứa nhỏ cứ để mẹ trông cho. Doanh Doanh à, hai đứa này thật là có duyên, con xem càng lớn càng giống nhau ấy.” Mẹ chồng tôi hào hứng phát hiện ra điều gì đó.
Không giống mới lạ.
Cùng một cha, không giống mới kỳ.
Mà thôi, thế chẳng phải đang chửi con gái tôi à.
Ăn cơm tối xong, mẹ chồng về, Chu Văn cũng đi làm đêm, chị tôi cầm máy ảnh quay về.
Tôi lập tức bế con gái ra khỏi chiếc tã màu hồng, đặt sang tã màu xanh của Đống Đống.
Sau đó bế Đống Đống sang tã màu hồng của con gái. Hai đứa nằm bên nhau, nếu không lật tã ra kiểm tra, thì cả vóc dáng lẫn cân nặng đều không khác là mấy.
Dù sao mấy ngày qua tôi cũng không cho Đống Đống ăn nhiều, cố tình để nó giữ mức cân ngang với Tiểu Bảo.
Ban ngày chị tôi có kể rằng, chị nhìn thấy mẹ chồng tôi và Lan Lan đi loanh quanh nhà ga suốt một hồi lâu.
Cuối cùng, mẹ chồng còn bắt chuyện với một phụ nữ trung niên.
Tôi đoán tối nay bà ta sẽ hành động.
Chỉ không biết bà ta định giở trò gì để đẩy tôi ra khỏi nhà.
13.
Tầm hơn chín giờ tối, có người gõ cửa.
“Cô là Chu Doanh Doanh đúng không? Tôi là hàng xóm nhà mẹ chồng cô. Bà ấy vừa bị ngã, bảo tôi đến tìm cô, nhờ cô đưa bà ấy đi viện.” Tôn Lan Lan vừa nói vừa liếc trộm tôi, miệng thì nhanh chóng đọc lời thoại học thuộc.
“Chắc là mẹ chồng tôi thật chứ? Bà ấy bị tiểu đường, chắc là tăng đường huyết. Cô chờ chút, tôi lấy thuốc hạ đường huyết rồi đi ngay. Cô giúp tôi báo với chồng tôi một tiếng nhé, cô biết anh ấy làm ở đâu không?” Tôi quay vào nhà lấy thuốc, nhìn lướt qua hai đứa trẻ.
Rồi khóa trái cửa lại.
“Tôi biết, chồng cô là Chu Văn đúng không? Mẹ chồng cô suốt ngày khoe con trai ấy mà, tôi biết anh ấy làm ở đâu. Cô đi đi, tôi sẽ giúp báo tin.”
“Đúng là hai đứa bé đẹp thật đấy. Sinh đôi à?” Tôn Lan Lan cố tình ngoái lại nhìn.
“Đúng vậy. Tã xanh là con trai tôi, tã hồng là con gái tôi. Cả hai đều là bảo bối trong lòng tôi.”
Tôi sải bước rời khỏi con hẻm, rồi cúi xuống núp sau bức tường gạch tối om, cùng chị tôi lặng lẽ đợi.
Tôn Lan Lan lén lút mở khóa cửa nhà tôi như ăn trộm. Không cần hỏi cũng biết, chìa khóa là do Chu Văn đưa.
Tên đàn ông thối nát ấy.
Chỉ giỏi bày trò xấu, còn bản thân thì rút sạch trách nhiệm.
Tôi thấy Tôn Lan Lan ôm cái tã hồng chạy vụt qua con hẻm. Tôi và chị chia nhau hành động. Chị mang theo máy ảnh và pháo giấy đuổi theo Lan Lan. Còn tôi chạy nhanh về nhà kiểm tra cái tã xanh, xác nhận người nằm trong đó là con gái tôi mới thở phào.
Khi chị quay lại, đưa tôi cuộn phim đã chụp, còn nói một câu khiến tôi ngạc nhiên vô cùng:
“Tôn Lan Lan và đứa bé bị lôi thẳng lên xe. Chị thấy cô ta định nhảy xuống nhưng có người đổ nước vào miệng cô ta.”
“Chuyến tàu hôm nay là chuyến này, thật ra không cần pháo giấy đâu. Tiếng máy ảnh nhỏ lắm, đèn flash cũng không rõ. Không ai chú ý đến chỗ em cả.”
Tôi bảo chị trông con, rồi nhét luôn cả lọ thuốc hạ đường huyết vào túi áo.
14.
Bà già kia để giữ chân tôi lại mà dám nằm giả chết giữa sân.
Đúng là dốc vốn liếng cuối cùng.
Trời lạnh như vậy mà cũng nằm được, không sợ chết cóng à?
“Mẹ, mẹ sao thế? Có phải đường huyết tăng quá không? Uống thuốc đi, mình đi viện nhé.” Tôi vội vàng đỡ bà dậy.
Chắc bà ta vừa nghe thấy tiếng bước chân nên mới nằm xuống giả ngất, tay còn ấm lắm.
Tôi cố nhịn cười, nghe bà ta yếu ớt nói: “Doanh Doanh à, mẹ chắc không sống nổi đâu, đường huyết tăng mà lại quên uống thuốc. Giờ phải làm sao đây, mẹ đi viện cũng không nổi, không có ai chăm. Tối nay con ở lại chăm mẹ một đêm được không?”
“Sao lại không được mẹ, uống thuốc trước đã.” Tôi rót nước, bốc ba viên thuốc hạ đường huyết, nhét vào miệng bà luôn.
Bà ta không nhìn kỹ, nuốt cái ực.
Một lúc sau tôi hỏi: “Mẹ còn thấy khó chịu không?”
“Ở nhà không ai trông hai đứa nhỏ, nếu mẹ thấy đỡ rồi thì để con về xem bọn trẻ.” Tôi đứng lên nhìn bà.
Mẹ chồng nằm trên giường, vẻ yếu ớt, đau đớn, xen lẫn chút cứng đầu, nói như đứt hơi: “Mẹ đỡ rồi, con đừng lo cho mẹ, lo cho mấy đứa nhỏ quan trọng hơn.”
Miệng thì nói thế, mà nhìn mặt như sắp chết đến nơi.
Thật đúng là một bà già độc ác, chính tay bà ta đã đem cháu gái ruột và tình nhân của con trai bán cho bọn buôn người.
Giờ thì diễn vai người bệnh quá đạt luôn.
“Mẹ à, thuốc này không có tác dụng sao? Mẹ thế này không ổn đâu, vẫn nên đến viện đi.”
“Không cần đâu, đừng tốn tiền vì mẹ. Hai đứa còn phải nuôi con, mẹ già rồi, không đáng đâu.”
“Nhưng mẹ như thế này sao ổn được.” Tôi giả vờ sắp khóc.
“Mẹ uống thêm hai viên nữa đi.”
Đáng tiếc cho chỗ đường phèn nhà tôi, lần này bà ta tự ăn hết rồi.