Trời Quang Mây Tạnh - Chương 6
10
Quận vương phi thai hơn nữa đã ba tháng
Người rằng đó công bố tin tức vì sợ thai nhi định thế nên mãi đến khi ba tháng mới
Phụ thân của Quận vương phi là Chiêm sự phủ chiêm sự quan hệ mật thiết với Thái tử
Hiện tại địa vị của Thái tử đã vững chắc quận vương lên con thuyền Thái tử còn dựa vị nhạc phụ
Huống hồ đứa trẻ là do chính thất sinh nếu là nhi tử thì chính là đích trưởng tử thế tử tương lai
Khí diễm ngạo mạn thường ngày của Cố Hân Lan biến mất cũng còn ai để ý đến đứa bé trong bụng nàng như nữa
Những thứ như nước chảy viện của nàng đều dừng chỉ quận vương thỉnh thoảng mới đến thăm
Kết quả là khi quận vương đến Cố Hân Lan kéo quận vương lóc kể lể rằng cùng Ân lang sống bên trọn đời rằng nàng thực sự yêu ngài
Thực những lời riêng tư như với nam nhân thì cũng nhưng kết quả tệ nhất đã xảy lời của nàng nha trong viện truyền đến tai quận vương phi
Nàng và quận vương sống bên trọn đời quận vương phi là cái gì
Hôm đó quận vương phi đã kể chuyện cho quận vương rằng Cố di nương tôn trọng
Quận vương phi rằng Cố di nương khi mang thai thì tâm tư quá hoạt bát đã đến lúc kiềm chế tính tình của nàng để nàng gây họa
Cũng cần đối xử tệ bạc chỉ cần khôi phục tiêu chuẩn đây của nàng để nàng tự cao tự đại
Quận vương thấy lý cũng quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt đều giao cho quận Vương phi xử lý
Vì những thứ trong viện của Cố Hân Lan đều lấy hầu nào chừng mực gì còn xem sắc mặt của chủ tử mà hành động
Than đưa đến viện của Cố Hân Lan đều là loại than kém nhất đốt lên khói mù mịt ngạt thở chết
Cố Hân Lan vốn đã mang thai buồn nôn giờ thì cả ngày ho đến tê tâm liệt phế
Nàng mách quận vương nhưng quận vương quận vương phi quản chặt những ngày đều đến viện của nàng
Nàng vẫn phát tiền thưởng hầu cũng chán ngán nàng bề ngoài thì đối phó thực tế thì hầu hạ qua loa
Đã lời của Quận vương phi hầu cũng còn khách sáo nữa
Cơm từ bếp mang đến đều nguội ngắt
Quần áo phơi khô mặc đều ẩm ướt
Buổi tối ai đun nước nóng nửa đêm vệ sinh chỉ thể uống nước lạnh
Cố Hân Lan tức điên lên nhưng nàng còn cách nào khác
Trước đây Thu Nguyệt vì đánh cược Cố Hân Lan thể sinh đích trưởng tử nên mới nịnh bợ nàng theo nàng vu oan cho giờ cũng qua với Cố Hân Lan nữa ngày nào cũng đến chỗ Quận vương phi
Còn riêng với rằng Cố Hân Lan là con của tiểu tâm địa độc ác như chắc đã giữ đứa bé
Nếu Cố Hân Lan cấm túc hai ước chừng giằng co một hồi
Dưới sự giày vò như cuối cùng Cố Hân Lan cũng chịu nổi
Một lần ngắm tuyết mùa đông quận vương phi dẫn theo tất cả thất trong hậu viện cũng phát lòng từ bi cầu xin quận vương cho Cố Hân Lan ngoài
Người Cố di nương sắp sinh nên cứ cấm túc khiến nàng buồn bã cũng nên cho nàng ngoài giải khuây
Quận vương khen quận vương phi nhân hậu cũng đồng ý
Vài tháng gặp Cố Hân Lan nàng gầy ít
Sắc mặt vàng vọt tiều tụy nhiều
Nàng dường như thật sự học cách ngoan ngoãn cung kính theo quận vương phi một lời
nửa khắc đột nhiên phát hiện nàng ngẩng đầu lên trong mắt lóe lên một tia oán độc
Trong lòng đột nhiên dâng lên một dự cảm lành trong số những mặt ai hiểu rõ Cố Hân Lan hơn nàng như là gây chuyện
Ta vô thức tiến lên một bước khi nàng đột ngột đẩy quận vương phi liền nắm chặt lấy tay quận vương phi dùng hết sức kéo suýt ngã xuống hồ trở về
Cố Hân Lan vì mất điểm tựa nên trượt chân ùm một tiếng ngã xuống
Mặt hồ mùa đông đóng một lớp băng mỏng mặt băng vỡ tan nàng kinh hô một tiếng rơi xuống nước
Xung quanh là thê và nha của quận vương làm gì ai thể xuống nước cứu nàng chỉ thể vây quanh hồ kinh hô
Cố Hân Lan hoảng sợ vô cùng đưa tay về phía
“Hoài Hạ Hoài Hạ”
Trong mắt nàng là sợ hãi cầu xin :
“Hoài Hạ cứu ”
Thật buồn
Sau khi nàng hại vu oan cho như mà còn cho rằng là duy nhất trong số những mặt ở đây thể liều mạng cứu nàng
Thực tế kiếp cũng đã làm như
khi bệnh nặng nàng chút lưu tình đuổi khỏi phủ trơ mắt bệnh chết
Ta cứ như bên hồ lạnh lùng hy vọng trong mắt Cố Hân Lan từng chút một biến thành tuyệt vọng
Tay nàng từ từ biến mất mặt hồ gợn nước giãy giụa cuối cùng cũng trở nên yên ắng
11
Có lẽ tai họa sống lâu ngàn năm hầu ở gần thấy tiếng kinh hô liền nhanh chóng chạy đến cứu Cố Hân Lan lên
rốt cuộc thân thể nhiễm lạnh nàng sống nhưng đứa bé giữ
Ngay tối hôm đó Cố Hân Lan đã kêu gào thảm thiết sảy thai
Hơn nữa thân thể nàng thương đại phu về e là thể mang thai nữa
Sau khi thấy đứa bé đã thành hình sảy Cố Hân Lan chịu đựng nổi nữa suy sụp
Để thể bảo vệ địa vị của con nàng tiếc tay với quận vương phi chính là trừ khử đứa bé trong bụng quận vương phi
Nàng đang mang thai quận vương phạt cũng sẽ nể mặt đứa bé
Chỉ cần quận vương phi sinh con mà con trai của nàng sinh chính là đích trưởng tử của quận vương biết còn thể trở thành thế tử kế thừa tước vị
Chỉ tiếc bây giờ mọi thứ đều tan thành mây khói
Ta chút nghi hoặc Cố Hân Lan chỉ nhiễm lạnh sảy thai tại thể sinh con
thấy đại phu đó đại nha bên cạnh Quận vương phi đưa ngoài liền ngậm miệng nhắc đến chuyện
Cố Hân Lan hận đứa bé trong bụng quận vương phi đến tận xương tủy nhưng Quận vương phi thể để họa căn như nàng
Nàng tự cho là thông minh tính toán nhưng trong mắt khác nàng chỉ là một tên hề nhảy nhót mà thôi
E rằng ngay cả lần rơi xuống nước cũng là quận vương phi sắp xếp nếu thì Cố Hân Lan đột nhiên rơi xuống nước
Chỉ là gì cứ coi như thấy
Trong hậu viện thiếu những nữ nhân thông minh
Mọi đều biết lúc nào nên im lặng
Ta vì cứu quận vương phi ban thưởng nhiều ngoại gia của quận vương phi thậm chí còn tặng một hộp nhỏ thỏi vàng
Ta dùng số tiền mua cho mẫu thân một căn nhà nhỏ
Bây giờ bệnh của mẫu thân đã đỡ nhiều cũng tìm nữ sư phụ theo học khai tâm
Ta biết chữ nhưng luôn hy vọng thể biết chữ cũng thể sống sáng suốt hơn
Còn Cố Hân Lan vì mưu hại Quận vương phi và đứa bé trong bụng mà nhốt kho củi chờ xử lý
Nàng mới sảy thai thân còn sạch sản dịch đã đuổi đến kho củi gió lùa mặc áo mỏng nền đất lạnh cứng
Lúc đầu nàng còn chửi bới trong kho củi kết quả mấy ngày đã ngã bệnh
Nghe tin đến thăm nàng một lần
Ta thương hại nàng Cố Hân Lan ngày nay đến bước đều là tự chuốc lấy chỉ hiểu tại đây nàng đối xử với như hỏi cho rõ ràng
Khi hỏi nàng tại nhất định cho làm của đại thiếu gia nhất định đưa đến Quận vương phủ Cố Hân Lan còn gì về bình đẳng tỷ như nữa mà nheo mắt mỉa mai
“Bởi vì ngươi là hạ nhân làm cho khác ngươi dựa mà cũng ngang hàng với làm ”
Nàng ngẩng đầu lên tóc tai bù xù thân hôi hám trong mắt là ý như tẩm độc
“Ngươi chính là nô tỳ cả đời đều nên là nô tỳ ngươi dựa mà ngang hàng với ”
Ta cau mày: “Vậy tại ngươi mọi bình đẳng ngươi coi như tỷ ”
Cố Hân Lan nghẹn họng ngay đó giọng càng lớn hơn
“Ta là tiểu thư bình đẳng là nâng đỡ ngươi ngươi là một nha sẽ thật sự ngu ngốc cho rằng chúng thực sự bình đẳng chứ
“Ta sinh là tiểu thư khuê các ngươi sinh là hạ nhân ti tiện ngươi dựa mà bình đẳng với ”
Ta gật đầu :
“Cho nên ngươi chỉ dùng cái gọi là bình đẳng để thỏa mãn sự giả nhân giả nghĩa của ngươi Ngươi cho rằng ngươi bình đẳng là ngươi lương thiện độ lượng còn tin thì là biết điều
“Sau ngươi hãm hại cũng là vì ngươi cho rằng là hạ nhân nên giống ngươi làm cho quận vương”
Cố Hân Lan kích động chỉ mắng lớn:
“Ngươi chỉ là một nô tỳ hèn hạ thứ bán thân cho nhà ngươi mà dám mặt câu dẫn quận vương
“Ngươi dựa mà làm cho ngươi rõ ràng nên cả đời làm hạ nhân giẫm chân cả đời
“Nếu ngươi cứu ả tiện nhân đó bây giờ ả đã còn đứa bé còn con chính là thế tử ngươi đáng chết”
Ta Cố Hân Lan im lặng
Nàng đã điên
Ta dây dưa với nàng nữa bước ngoài
Trước khi Cố Hân Lan khàn giọng :
“Hoài Hạ chuyện hối hận nhất trong đời chính là đã đưa ngươi ngoài”
Ta ngoảnh đầu
Nàng hối hận vì để làm cho đại thiếu gia mà là hối hận vì đã đưa ngoài để cuối cùng phá hỏng chuyện của nàng
Quả nhiên nàng tiếp tục :
“Lúc nên tìm cớ đánh chết ngươi đánh ngươi chết tươi”
Ta khẽ một tiếng :
“Tiểu thư giờ đây sắp đánh chết tươi chính là đấy
“Người yên tâm sẽ sống thật
“Còn và đứa con của e rằng chỉ thể gặp ở âm phủ thôi”
Cố Hân Lan phun một ngụm máu trông như điên cuồng liều mạng xông lên đánh với
nha lưng tiến lên ngăn
Ta chỉnh áo choàng lông cáo mà quận vương phi thưởng bước khỏi cửa
12
Cố Hân Lan mưu hại Quận vương phi phạt đánh năm mươi trượng
Cố lão gia đã sớm chán ngấy đứa nữ nhi làm mất mặt chỉ với Quận vương rằng cần nể mặt
Cố Hân Lan cũng cứng cỏi khi sảy thai đánh năm mươi trượng mà chết mà vẫn còn thoi thóp
Sau đó đến kho củi một lần nữa chỉ thấy nàng thân máu thịt mơ hồ mùi hôi thối của phân và máu tanh trộn lẫn khó ngửi vô cùng cả gần như còn hình
Nàng mê man lẩm bẩm:
“Ta về nhà xuyên nữa…”
…
Vài ngày Cố Hân Lan mắc bệnh lao
Nàng ho máu suốt đêm
Quận vương phi sợ nàng lây cho khác bèn sai dùng chiếu rơm cuốn nàng đưa về Cố phủ ngay trong đêm
Cố phủ cũng nhận nuôi một con ma bệnh lao bệnh lao lây truyền thì sẽ thành bệnh nan y vì cứ mặc kệ nàng
Chỉ rằng nữ nhi nhà đã chết ở Quận vương phủ đây biết là con điên nào
Lưu di nương đó đánh hai mươi trượng rốt cuộc cũng để di chứng liệt giường dậy nổi
Muốn cứu nàng cũng tâm mà sức
Nghe Cố Hân Lan than Cố phủ một đêm tay bấu chặt đến nỗi móng tay bật để nhiều vết máu cánh cổng Cố phủ
Khi trời sáng nàng cuối cùng cũng trút thở cuối cùng
Chết nhắm mắt ngã gục Cố phủ
Giống hệt cách chết của ở kiếp
Sau khi tin bên cửa sổ lâu
Ta thể là vui mừng chỉ cảm thấy Cố Hân Lan là tự chuốc lấy
Nàng đầy miệng nhân nghĩa đạo đức nhưng thực tế tham lam độc ác
Nàng tưởng rằng thể đùa giỡn mọi trong lòng bàn tay cuối cùng chỉ thể tự chuốc lấy hậu quả
Tiếng mưa rào rào vang lên cơn mưa nhanh chóng lớn dần
Nước mưa sẽ cuốn trôi những dấu vết nàng để
Rồi mùa xuân sẽ đến
13
Năm sinh một nữ nhi
Con bé đáng yêu mặt tròn vo đôi mắt như nho đen long lanh tròn xoe
Quận vương và Quận vương phi đều thích con bé thắp đèn trường minh cho con bé trong chùa còn thường xuyên đến thăm nó
Vì đã cứu Quận vương phi nên luôn đối xử với trong phủ thứ gì đều nghĩ đến
Người đích thân xem mắt cho của định cho một mối hôn sự với một vị tú tài
Mẫu thân cũng đã khỏe mạnh
Ngày nữ nhi của đầy trăm ngày phát tiền thưởng cho tất cả mọi trong viện
Các nha nhỏ cầm tiền thưởng vui mừng khôn xiết ngừng những lời cát tường
Ta bế con bên cửa sổ cảnh chim hót hoa nở trong viện cảnh xuân rộn ràng
Ta kìm mà nhắm mắt cảm nhận ánh xuân
Sau đều là những ngày
Hết