Trời Quang Mây Tạnh - Chương 5
9
Sau khi quận vương nụ mặt Cố Hân Lan trở nên khó coi miễn cưỡng nặn một câu
“Hoài Hạ thật quá ngươi cần làm nha nữa”
Ta đã ngắm lâu biểu cảm tức chết nhưng vẫn cố tỏ vui vẻ của nàng
“Còn cảm ơn tiểu thư nhất quyết đưa đến đây nếu cũng phúc khí ”
Sắc mặt Cố Hân Lan tái mét
Ta thì vui vẻ dọn đồ đạc
Sau Cố Hân Lan là tiểu thư thì làm
Ta là nha cũng làm
Rất bây giờ chúng mới thực sự bình đẳng
…
Quận vương đối xử với thất tiền tháng hàng tháng cao hơn Cố phủ nhiều đủ mười lượng
Ăn mặc cũng thoải mái còn phân cho hai nha hầu hạ
Bệnh của mẫu thân vì dùng thuốc nên sức khỏe ngày càng lên
Muội cũng nuôi dưỡng trắng trẻo mập mạp hơn nhiều còn gầy gò vàng vọt như nữa
Quận vương hề đặc biệt sủng ái trong hậu viện của nhiều thê một tháng cũng chỉ đến phòng một hai lần
đã mãn nguyện
So với cuộc sống thức khuya làm việc mà vẫn sống trong cảnh túng thiếu cuộc sống như thế đã là khác xa một trời một vực
Hậu viện của phủ quận vương quá hỗn loạn nhưng nơi nào nhiều phụ nữ thì cũng thể yên bình
Cố Hân Lan ưa quận vương phi Quận vương phi là đích nữ của một quan tam phẩm Cố Hân Lan luôn tự cho rằng gia thế của cũng tương đương với tại thể làm phi còn chỉ thể làm
Đặc biệt là khi nàng thai càng đắc ý Nàng thích ăn đồ chua luôn cho rằng trong bụng mang thai đích trưởng tử của phủ quận vương thường cố ý vô tình quận vương phi mặt quận vương thậm chí còn quận vương phi phủ ba năm mà sinh con là gà mái đẻ trứng
Nàng biết rằng nha trong viện của nàng chính là của quận vương phi nàng xong quận vương phi đã biết ngay
Chỉ là nàng thực sự mang thai đứa con đầu lòng của quận vương đứa con bên cạnh ngay cả quận vương phi cũng dám động đến nàng
Quận vương cũng coi trọng đứa trẻ mỗi ngày khi tan triều việc đầu tiên làm là đến thăm nàng
Một thời gian Cố Hân Lan trong phủ vô cùng đắc thế
Chỉ là những hạ nhân trong viện của nàng vẫn sống khổ sở như thường
Một lần đang ngắm hoa ở hậu hoa viên đột nhiên thấy tiếng
Ta tò mò gần xem phát hiện đó là một nha tên Hương Ngọc trong viện của Cố Hân Lan đang nức nở bên cạnh giả sơn
“Ngươi làm ” Ta hỏi nàng
Hương Ngọc giật thấy là thì vội vàng hành lễ
Ta phất tay bảo nàng lên:
“Ngươi cái gì chuyện gì khó khăn ”
Hương Ngọc cắn môi do dự hồi lâu mới run rẩy :
“Phu nhân biết dạo phụ thân của nô tỳ làm thuê cho may ngã từ mái nhà xuống mất
“Vốn dĩ tháng là sinh thần của quận vương quận vương phi phát cho mỗi hạ nhân hai lượng bạc tiền thưởng vốn dĩ nô tỳ thể mua cho phụ thân một chiếc quan tài mỏng để chôn cất
“Kết quả kết quả——”
Nàng nức nở :
“Cố phu nhân tiền thưởng của lần chúng nô tỳ đều nộp lên Nàng coi chúng nô tỳ như tỷ chuyện gì đều nghĩ đến chúng nô tỳ lần sẽ quyên góp tiền thưởng cho chùa Thanh Thành làm tiền hương hỏa cầu phúc cho chúng nô tỳ”
Hương Ngọc nhịn nữa lau nước mắt :
“ nô tỳ cầu phúc nô tỳ và phụ thân đã nương tựa nhiều năm nô tỳ chỉ chôn cất phụ thân cho tử tế
“Bây giờ phụ thân nô tỳ chỉ thể dùng chiếu rơm để chôn cất…”
Nàng thương tâm
Trong lòng thương xót thấy buồn
Phải rằng trong phủ thể cảm thông sâu sắc nhất với nàng chỉ
Chỉ là ngờ Cố Hân Lan đã phủ quận vương mà vẫn thể sửa cái tật tham lam tiền thưởng của hạ nhân
Nhớ đến bộ trang sức hồng ngọc mới mua gần đây của nàng cũng hiểu
Ước chừng là đã tiêu hết đây tiền đủ dùng
Cố Hân Lan dù sủng ái đến mấy thì cũng chỉ là một phu nhân tiền lệ hàng tháng là cố định cho dù vì mang thai mà nhiều hơn một chút thì cũng nhiều hơn bao nhiêu
Huống hồ lòng tham của con làm thể điểm dừng
Ta lấy ba lượng bạc trong túi đưa cho Hương Ngọc
“Ta cũng nhiều tiền trong nhà còn nhà nuôi dưỡng thể cho ngươi nhiều
“Ngươi cầm số tiền mua cho phụ thân một chiếc quan tài ”
Hương Ngọc kinh ngạc mở to mắt theo bản năng từ chối tay đưa dừng nắm chặt thỏi bạc nhỏ mà thành tiếng
Nàng quỳ phịch xuống đất dập đầu với
“Phu nhân đại ân đại đức Hương Ngọc đời quên”
Ta xoa đầu nàng rời
Ta là bụng cũng là nhiều tiền đến mức tiêu hết
Nói thẳng là thấy bộ dạng của nàng nhớ chính lấy mất tiền thưởng mà tức đến rơi nước mắt nhưng dám gì
Đều là những kẻ đáng thương
Có thể giúp đỡ thì giúp đỡ
Khí thế của Cố Hân Lan càng ngày càng ngạo mạn ngày nào cũng ăn mặc lòe loẹt lúc bộ dạng của nàng còn lấn át cả quận vương phi
Nàng đã đến viện của mấy lần
Nàng quanh phòng sờ chiếc bình đơn giản bàn của
“Phòng của đơn giản thế dạo quận vương tặng một đôi bình sứ hoa lam chẳng lẽ tặng một cái
“Bộ quần áo chắc là kiểu cách của năm ngoái hôm qua quận vương mới tặng mấy tấm gấm đợi chọn hai tấm cho mang đến cho ”
Ta gật đầu
“Được cảm ơn tỷ tỷ”
Có lợi mà chiếm mới là đồ ngốc
Hai tấm gấm cũng ít tiền
Cố Hân Lan khựng như :
“Gà mái thì mãi là gà mái nô tỳ thì mãi là nô tỳ cho dù trở thành chủ tử thì cả đời vẫn là hạ nhân”
Nàng sờ trâm vàng đầu với :
“Hoài Hạ đúng ”
Ta biết nàng đang chế giễu
Ta đột nhiên nhớ đến câu bình đẳng của nàng đây bỗng thấy buồn
Ta tùy tiện đáp vài câu đuổi nàng
Bụng nàng còn con vẫn nên tránh xa nàng đừng để nàng bám lấy
Sau đó ngày nào cũng đến viện của quận vương phi để thỉnh an cùng lễ Phật Ta biết chữ nên thể chép kinh chỉ bên cạnh hầu mài mực
Ta đã hiểu sống trong phủ quận vương luôn cần một chỗ dựa
Ta trông mong quận vương chỉ thể trông mong quận vương phi
Quận vương phi đối xử với cũng tệ Có lẽ vì đặc biệt sủng ái ngoan ngoãn hiểu chuyện nên thường thưởng cho một số vải may quần áo và trang sức
Cuộc sống cứ thế trôi qua lúc sắp quên mất một nhân vật tên Cố Hân Lan thì một ngày đông giá rét đột nhiên một nhóm hạ nhân đến lục soát khắp phòng khi lục một chiếc thắt lưng của nam nhân thì đưa đến chính sảnh
Quận vương quận vương phi tất cả các thất trong hậu viện đều mặt
Thật là một cảnh tượng hoành tráng
Quận vương với ánh mắt lạnh lùng vung tay
Một gã sai vặt lấy một chiếc thắt lưng của nam nhân
“Hoài Hạ tố cáo ngươi tư thông với thị vệ trong phủ chuyện ”
Ta ngây căn bản là chuyện đó vô lý đến mức biết phản bác thế nào
Hoàn hồn lập tức giải thích:
“Quận vương gia quận vương phi sáng suốt quen biết thị vệ nào càng tư thông với bất kỳ nam nhân nào”
Một thất tên Thu Nguyệt chỉ :
“Ngươi tư thông thì cái thắt lưng lục từ phòng ngươi”
Nàng quỳ bên cạnh :
“Quận vương gia Quận vương phi từng tận mắt thấy một nam nhân từ viện của nàng hai cử chỉ thân mật nhất định là gian tình”
Ta liếc Thu Nguyệt một cái nhíu mày
Thu Nguyệt cũng là một thất cất nhắc từ nha nhưng chúng đây hiềm khích gì tại nàng hãm hại
Ta định lên tiếng thì Cố Hân Lan đột nhiên mở miệng
Nàng mắt đỏ hoe :
“Hoài Hạ vẫn luôn coi ngươi như ruột thịt nhưng quận vương đối xử với ngươi như ngươi lén lút tư thông với nam nhân khác ngươi thật sự là——”
Nàng khom thi lễ:
“Quận vương gia mặc dù và Hoài Hạ tình như tỷ nhưng cũng thể khinh thường hành vi của nàng
“Thiếp cũng từng thấy nam nhân quần áo xộc xệch từ phòng của nàng đã khuyên nàng rằng quận vương gia đã nâng đỡ nàng lên làm nàng thể vong ân phụ nghĩa nhưng nàng ”
Thật là một màn đại nghĩa diệt thân
Ta thể tin nổi mà Cố Hân Lan
Ta biết nàng ghét cũng ưa gì nàng
vẫn nghĩ rằng đây chúng dù cũng chút tình cảm cho dù nàng nhiều lần giở trò với cũng đã đáp trả
bao giờ nghĩ đến việc hãm hại nàng
Tư thông là một tội danh độc ác đến mức nào thật sự sẽ chết
Đầu óc rối bời nhất thời nên lời chỉ thể thấy nụ khinh miệt lạnh lùng trong mắt Cố Hân Lan
Nàng thực sự chết
Ngay lúc đột nhiên nảy một ý hỏi Cố Hân Lan:
“Ngươi thấy nam nhân từ phòng ngươi thấy lúc nào”
Cố Hân Lan sửng sốt:
“Hôm giờ Dậu”
Ta lập tức lớn tiếng :
“Ngươi dối hôm giờ Dậu đang ở cùng quận vương phi chép kinh Phật thể làm chứng cho ”
Quận vương phi cau mày chậm rãi :
“ hôm chép kinh Phật cầu phúc cho Quận vương gia Hoài Hạ mài mực cho mãi đến khi dùng bữa tối mới rời
“Những hạ nhân trong viện đều thấy”
Quận vương về phía Cố Hân Lan
Cố Hân Lan hoảng hốt :
“Vậy thì là hôm qua lẽ nhớ nhầm”
Lần đợi mở miệng quận vương phi đã từ tốn :
“Hôm qua Hoài Hạ cũng ở trong phòng Cố di nương sợ là mang thai nên trí nhớ
“Hay là nghĩ xem”
Cố Hân Lan mặt tái mét ngờ quận vương phi làm chứng cho
Nàng chỉ chiếc thắt lưng :
“Chiếc thắt lưng thì thể dối đây là lục từ phòng Hoài Hạ nếu nàng tư thông với nam nhân thì thắt lưng của nam nhân trong phòng nàng ”
Quận vương gật đầu: “Hoài Hạ ngươi còn gì để ”
Ta nghiến chặt răng đến nước bất kể gì Cố Hân Lan cũng sẽ cắn chết cái thắt lưng đó
chiếc thắt lưng đó thực sự tìm thấy trong phòng ngủ của
Ta làm bây giờ
Ngay khi đang hoảng loạn biết làm thì một nha nhỏ Cố Hân Lan đột nhiên quỳ xuống bên cạnh
Là Hương Ngọc
Nàng dùng sức dập đầu
“Quận vương gia Quận vương phi sáng suốt cái thắt lưng đó là Cố di nương tìm lén lút bỏ phòng Hoè di nương chính là để vu oan cho nàng ”
Quận vương hỏi nàng: “Ngươi làm biết ”
Hương Ngọc tiếp tục :
“Nô tỳ mỗi ngày hầu hạ trong phòng Cố di nương Cố di nương vì Hoè di nương từng là nô tỳ trong viện của giờ ngang hàng với nên vẫn luôn oán hận Hoè di nương thường xuyên âm thầm nguyền rủa
“Lần Cố di nương bày mưu nô tỳ đã trốn ở một bên rõ ràng từng lời Chiếc thắt lưng là nha trong viện của Cố di nương nhờ tình trộm về bỏ phòng Hoè di nương chính là để hãm hại Hoè di nương”
Cố Hân Lan nổi giận xông lên tát mạnh mặt Hương Ngọc
“Kẻ ăn cháo đá bát ngươi bậy”
Quận vương phi lệnh cho bà vú lưng kéo Cố Hân Lan
“Cố di nương đang mang thai vẫn nên cẩn thận một chút đừng tức giận thì hơn”
Quận vương hiểu: “Ngươi là trong phòng Hân Lan tại giải thích thay cho Hoài Hạ”
Hương Ngọc che mặt lau vết máu trào ở khóe miệng
“Quận vương gia điều biết Cố di nương thích mua sắm đồ trang sức quần áo tiền tháng luôn đủ dùng liền lấy cớ đem tiền thưởng của mọi quyên góp cho chùa thực tế là tự lén lút giấu
“Phụ thân nô tỳ dạo mất vốn định giữ tiền thưởng để đóng quan tài nhưng Cố di nương lấy mất nếu Hoè di nương cho nô tỳ mấy lạng bạc để nô tỳ an táng phụ thân e rằng đến giờ phụ thân nô tỳ vẫn nhắm mắt xuôi tay
“Nô tỳ hiểu đạo lý gì to tát nô tỳ chỉ để một như Hoè di nương oan uổng”
Ta ngờ hành động thiện lúc của thể cứu một mạng lúc
Cố Hân Lan cũng ngờ nàng chỉ Hương Ngọc tức giận đến mức ngón tay run rẩy:
“Ngươi vì mấy lạng bạc mà phản chủ”
Ta nhịn mà Cố Hân Lan với vẻ mỉa mai
Với nàng một hai lạng bạc thậm chí còn mua một viên trân châu trâm cài tóc của nàng
với những hầu chúng đó chính là hy vọng duy nhất của chúng
Quận vương phi cũng lạnh: “Mấy lạng bạc ngươi là nữ nhi của đại lý tự khanh ngay cả mấy lạng bạc ít ỏi như cũng tham lam”
Cố Hân Lan bệt xuống đất sắc mặt trắng bệch
“Ta là vì cầu phúc cho họ là họ biết điều… ”
Quận vương phi nhàn nhạt :
“Ngươi quyên góp tiền cho chùa nào ngươi thể
“Trâm cài đầu ngươi mấy chục lạng bạc một chiếc quần áo cũng mấy chục lạng bạc một bộ chỉ riêng tháng đã may hai bộ ngươi lấy tiền ở ”
Mọi đều mù thời gian gần đây Cố Hân Lan ăn mặc vô cùng lộng lẫy đây là điều mà ai cũng thấy
Cố gia tự nhận là dòng dõi trong sạch vốn nàng nhiều của hồi môn nếu lần nào cũng giấu tiền thưởng của hầu thì lấy nhiều tiền như để ăn mặc sang trọng
Cố Hân Lan cúi đầu quận vương với vẻ mặt đẫm lệ
“Quận vương… ”
Trong mắt quận vương lóe lên một tia chán ghét
Ta thể hiểu nếu đổi là ngày nào cũng rằng đối xử với hầu như tỷ nhưng thực tế hãm hại giấu tiền thì ai cũng sẽ chán ghét một giả tạo như
Chỉ là dù trong bụng nàng vẫn còn mang thai
Quận vương cúi mắt:
“Cấm túc nửa năm ”
Nói dậy bỏ
Đây chính là nhẹ nhàng buông tha bỏ qua chuyện
Không còn cách nào khác Cố Hân Lan đang mang thai hình phạt quá nặng thì cũng chịu nổi
Trong lòng chút cam lòng
Mỗi lần Cố Hân Lan đều thể trốn tránh hình phạt lần là Liễu di nương thay nàng chịu tội lần đứa bé bảo vệ nàng
Chẳng lẽ mạng nàng thực sự như
quận vương đã lên tiếng cũng còn cách nào khác
Ta nghĩ lần Cố Hân Lan thế nào cũng im ắng một thời gian nhưng nhanh đã một tin tức khiến nàng thể yên nữa