Trời Quang Mây Tạnh - Chương 1
1
“Hoài Hạ lần sẽ thưởng tiền cho ngươi”
Tiểu thư ghế mặc gấm vóc lụa là trâm cài trân châu đầu bằng tiền công mấy năm của
Vỗ tay nàng mỉm :
“Thưởng tiền là cho hầu nhưng ngươi biết đấy vẫn luôn coi ngươi như tỷ của
“Ta sẽ quyên tiền cho chùa Đại Phật coi như là ngươi làm công đức để phù hộ ngươi cả đời bình an”
Ta ngẩng đầu chút mơ hồ khuôn mặt quen thuộc
Kiếp cũng như
Cố Hân Lan luôn miệng coi như tỷ cho nên khác đều thưởng tiền còn vì “Người hầu” nên thưởng tiền
Tiền công của hầu trong phủ chỉ năm trăm văn tiết kiệm thế nào cũng tiết kiệm bao nhiêu dựa những lúc chủ tử vui vẻ ban thưởng tiền để sống qua ngày
Phụ thân mất sớm mẫu thân thân thể bà còn trông chờ số tiền của để mua thuốc
Rõ ràng nàng biết điều đó
nàng vẫn giữ tiền thưởng của
Ta nhịn lạnh trong lòng
Kiếp ngốc như thật sự ngây thơ tin rằng nàng thưởng tiền cho là vì coi là hầu
Giờ nghĩ rõ ràng là vì nàng vốn là thứ nữ tiền tháng nhiều
Mỗi tháng Cố Hân Lan mua quần áo mới và đồ trang sức số tiền tháng đó căn bản đủ tiêu cho nên mới để ý đến tiền thưởng của
Lần lão phu nhân mừng thọ mỗi phòng đều thêm mười lượng bạc tiền tháng dùng để thưởng cho hầu
Kiếp tiền thưởng của những khác đều phát xuống chỉ riêng một lượng bạc của tiểu thư giữ
Vì tiền thưởng mỗi tháng đều sống tằn tiện
Mẫu thân tiền mua thuốc thân thể vẫn luôn chết một đêm đông giá rét
Muội chăm sóc cuối cùng cũng chỉ thể bán làm nô
Ta nhắm mắt khi mở mắt mặt đã nở nụ
“Nô tỳ biết tiểu thư đối xử với nô tỳ tiểu thư quyết định thế nào cũng ”
Khóe miệng tiểu thư nở nụ hài lòng giận dỗi :
“Đã bảo tự xưng là nô tỳ mà ngươi nhớ mọi sinh đều bình đẳng bao giờ coi ngươi là hầu”
Trong mắt trào sự cảm động nhưng trong lòng buồn nôn
Nếu thật sự bình đẳng tại hầu hạ nàng chứ nàng hầu hạ
Tại nàng chia cho một nửa tiền tháng của nàng
Sau khi khỏi viện lập tức tiết lộ chuyện lần thưởng tiền cho những hầu khác
Những khác tính tình như lập tức nổi giận
Liên Tâm vặn khăn tay:
“Tiểu thư thể như chúng những hầu vốn là trông chờ tiền thưởng từ kẽ tay của chủ tử để sống của còn chờ tiền thưởng của để cưới vợ đây”
“ rõ ràng đây là tiền mà lão phu nhân lấy từ của hồi môn để làm tiền thưởng cho các phòng nàng dựa mà giữ ”
Trương ma ma thâm niên nhất trong viện lạnh một tiếng
“Tiểu thư tháng sắm thêm một bộ quần áo mới tiền tháng của nàng chỉ vài lượng bạc lấy tiền còn là cắt xén của chúng ”
Bà khinh thường :
“Ngày thường hầu ở các viện khác giàu chảy mỡ viện của đại tiểu thư mỗi dịp lễ tết đều thưởng tiền xem đúng là con của tiểu nuôi…”
Ta thấy họ đều ý liền về phòng tiểu thư vui vẻ :
“Tiểu thư đã chuyện lần thưởng tiền cho mọi biết cũng xin tiểu thư hãy quyên góp cả tiền thưởng của những khác cho chùa Phật để mọi đều dính hỉ khí”
Cố Hân Lan lúc đầu sửng sốt đó đột nhiên dậy cau mày :
“Ai cho ngươi với họ”
Ta giả vờ ngơ ngác: “Tiểu thư mọi đều bình đẳng chỉ nghĩ nên hưởng một để mọi đều nhớ đến lòng của tiểu thư”
Ta bẻ ngón tay tính toán: “Viện của chúng tính cả gã sai vặt tổng cộng tám hầu như thì mọi thể quyên góp nhiều tiền sẽ nhiều công đức”
Cố Hân Lan sửng sốt đó từ từ xuống
Tám đều thưởng tiền mười lượng bạc lão phu nhân cho nàng đều thể tham ô
Mười lượng bạc đối với nàng mà tiền tháng chỉ vài lượng bạc thì cũng là một số tiền lớn
Cố Hân Lan nhanh đã hiểu đạo lý trong đó với :
“Hoài Hạ ngươi làm
“Ta vẫn luôn coi tất cả mọi trong viện chúng như một gia đình lớn mọi đối với mà đều là thân và bạn bè thể dùng tiền thưởng để làm nhục họ
“Ngươi yên tâm số tiền nhất định sẽ quyên góp cho chùa phù hộ mọi đều bình an thuận lợi”
Ta đáp ứng
Kiếp nàng chỉ tham ô tiền thưởng của một mà trung thành với nàng cho nên đến khi chết chuyện nàng cắt xén tiền tháng vẫn ai biết
Lần xem nàng tham ô tiền của nhiều như chuyện còn thể che giấu
2
Ngày hôm Cố Hân Lan đã mua một chiếc trâm vàng trở về
Nàng bảo chải tóc cho nàng cắm trâm lên đầu ngắm nghía trái còn hỏi :
“Hoài Hạ ngươi xem trâm ”
“Tiểu thư dung mạo như hoa như nguyệt đeo gì cũng ”
Ta giả vờ kinh ngạc sờ trâm:
“Trâm thật tinh xảo chắc hẳn đắt”
Cố Hân Lan chút ngượng ngùng : “Ồ là phu nhân thưởng cho hẳn là rẻ”
Ta ở phía nàng thấy liền trợn mắt
Rõ ràng là mới tiệm châu báu mua trâm hộp còn ở bên thật coi là đồ ngốc
Kiếp nàng chỉ tham ô tiền thưởng của một mua thứ gì
Lần tham ô nhiều tiền liền vội vàng mua trâm
Ta đột nhiên nhớ Cố Hân Lan đây như
Trước đây nàng đối với chúng tính là thân thiết nhưng cũng là một chủ tử tệ tiền thưởng các dịp lễ tết tuy nhiều nhưng đều cắt xén
Biến thành như dường như là bắt đầu từ lần rơi xuống nước năm
Sau khi nàng tỉnh thì tính tình đột nhiên thay đổi suốt ngày gì đó về bình đẳng tự do
Ta đánh giá Cố Hân Lan thầm nghĩ nàng là tà ma nhập thể chứ
tà ma nhập quỷ ám đều liên quan đến
Kiếp ngu ngốc đến mức nàng hại thành như
Kiếp sẽ như nữa
…
Nửa tháng kinh thành tổ chức một buổi tiệc xuân
Cố Hân Lan vốn cùng các tiểu thư khuê các trong kinh tham gia loại tiệc ngắm hoa là ngắm hoa thực tế chính là để các gia đình xem mắt cho các công tử tiểu thư đến tuổi cập kê
Cố gia coi trọng tiệc ngắm hoa lần Cố Hân Lan cũng may quần áo mới tìm bộ trang sức nhất của
đến ngày khỏi cửa lúc nàng thức dậy thì khắp mặt đều nổi đầy những nốt phát ban đỏ li ti sưng phù đáng sợ rõ ràng là đã hủy dung
Cố Hân Lan hét lên một tiếng ném vỡ gương xuống đất hoảng sợ :
“Mặt mặt ”
Tiệc ngắm hoa thể nữa mẫu thân ruột của Cố Hân Lan là Liễu di nương lóc bẩm báo với đại phu nhân là hại Cố Hân Lan
Đại phu nhân sợ liên lụy đến khiến nghi ngờ bà đầu độc thứ nữ vội vàng bẩm báo với lão phu nhân yêu cầu điều tra rõ ràng chuyện
kết quả điều tra ngoài dự đoán
Là Trương ma ma đã bỏ một lượng nhỏ bột hạnh nhân đồ ăn của Cố Hân Lan Cố Hân Lan từ nhỏ ăn hạnh nhân là sẽ nổi phát ban đỏ khắp Trương ma ma là già trong viện nên biết chuyện
Đại phu nhân thấy khó tin:
“Ngươi ở trong viện của tam tiểu thư cũng gần mười năm tại hại nàng”
Trương ma ma biết chuyện đã bại lộ dứt khoát giấu giếm nữa oán độc Cố Hân Lan đang đeo mạng che mặt
“Nô tỳ biết tội nhưng tam tiểu thư là tự chuốc lấy
“Hôm là thọ thần của lão phu nhân đã thưởng tiền cho các phòng phát cho hầu để mọi dính chút hỉ khí Cháu trai của nô tỳ gãy chân đang chờ tiền thưởng đó để mua thuốc”
“Kết quả tam tiểu thư cắt xén tiền thưởng của chúng Đáng thương cho đứa cháu nhỏ của nô tỳ là con một ba đời của Trương gia chúng vì tiền mua thuốc nên đã chậm trễ què chân
“Hôn sự đã định cũng còn nữa Nàng đã hủy hoại cả gia đình nô tỳ nô tỳ chỉ khiến nàng hủy dung vài ngày mà thôi đã là nể tình xưa lắm ”
Mọi đều kinh ngạc
Lão phu nhân Cố Hân Lan cau mày :
“Có chuyện ”
Ta vội vàng tiến lên quỳ xuống : “Lão phu nhân sáng suốt tiểu thư cắt xén tiền thưởng của chúng nô tỳ nàng đã quyên góp hết tiền thưởng cho chùa Phật để cầu phúc cho chúng nô tỳ ạ”
Ta cúi đầu khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh
Ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai số tiền đó cuối cùng đã về
Mười lượng bạc mua chiếc trâm vàng lúc đang Cố Hân Lan đeo đầu
Giờ cũng đã đến lúc đẩy nàng một cái
Cố Hân Lan sửng sốt đó vội vàng gật đầu :
“Hoài Hạ đúng con hề cắt xén tiền thưởng của họ”
Nàng tỏ vẻ ấm ức:
“Con chỉ tích đức cho mọi nhưng ngờ oán hận”
Trương ma ma lạnh chỉ trâm vàng đầu Cố Hân Lan :
“Trâm vàng mới của tam tiểu thư lấy bằng cách nào Đây là trâm vàng của Trân Bảo Các ít nhất cũng mười lượng bạc”
Cố Hân Lan còn kịp ngăn đã lớn tiếng phản bác:
“Tam tiểu thư đó là đại phu nhân tặng cho nàng nàng tự mua”
Sắc mặt Cố Hân Lan lập tức tái nhợt
Đại phu nhân lúc còn hiểu chuyện là thế nào từ tốn :
“Ồ Có lẽ là già nhớ là đã tặng chiếc trâm cho con”
Bà Cố Hân Lan nhàn nhạt :
“Lan nhi con đã là đã quyên góp tiền để cầu phúc cho mọi con đã quyên góp tiền ở cũng nên rõ ràng để mọi khỏi hiểu lầm con
“Cũng đừng để hà khắc với thứ nữ tiền tháng đủ tham tiền thưởng của hầu”
Cố Hân Lan luống cuống tay chân lắp bắp nên lời
Một lát lão phu nhân nổi giận :
“Thật là hỗn láo”
Liễu di nương vội vàng quỳ xuống dập đầu rơi lệ :
“Lão phu nhân phu nhân chuyện đều là tiện làm tiện nhất thời hồ đồ
“Cây trâm vàng đó cũng là tiện mua lừa Lan nhi là đại phu nhân thưởng Lan nhi đã đưa tiền để tiện quyên góp cho chùa Phật nàng biết tiện đã tham tiền
“Xin lão phu nhân và phu nhân trách phạt nhưng chuyện thực sự liên quan đến Lan nhi”
Tất cả mọi mặt đều biết đây là Liễu di nương thay Cố Hân Lan chịu tội
Cố Hân Lan thở phào nhẹ nhõm vội vàng phụ họa:
“ tổ mẫu con thực sự biết di nương đã tham tiền”
Lão phu nhân lạnh lùng liếc nàng một cái trầm giọng :
“Liễu di nương tư tham tiền thưởng đánh hai mươi trượng”
Di nương tham tiền vẫn hơn là tiểu thư trong nhà tham tiền tiểu thư trong phủ còn gả chồng danh tiếng thể tổn hại
Đánh hai mươi trượng đối với một mỹ nhân yếu đuối như Liễu di nương mà thì là một hình phạt nặng
Lão phu nhân rốt cuộc cũng vì Cố Hân Lan mà nổi giận
Hai mươi trượng đánh xuống Liễu di nương máu thịt mơ hồ thở yết ớt
Người hầu khiêng nàng về phòng chút tiếc nuối
Lần để Liễu di nương chịu tội thay Cố Hân Lan trừng phạt
Trở về viện Cố Hân Lan rốt cuộc cũng trút giận lên bắt quỳ xuống mắng:
“Xem ngươi bày trò ”
Lúc đưa ý kiến giữ tiền thưởng của mọi rõ ràng mắt nàng sáng hơn ai hết giờ xảy chuyện đổ hết lên đầu
Nàng là tiểu thư là nô tỳ nàng thật sự chẳng lẽ còn thể dùng dao kề cổ ép nàng
Ta dùng sức véo mạnh đùi ép một tràng nước mắt
“Tiểu thư đây mọi bình đẳng coi nô tỳ như tỷ nô tỳ trong lòng vô cùng cảm kích
“Nô tỳ chỉ nghĩ đến việc để mọi đều hưởng chút phúc cũng để họ cảm kích tiểu thư thương xót hầu
“Nô tỳ thực sự biết Liễu di nương sẽ tham tiền”
Cố Hân Lan nghẹn họng
Đây là lời nàng đã đích thân
Hơn nữa vẫn luôn trung thành với nàng cũng hết sức biện bạch cho nàng nàng phạt cũng tìm lý do
vẫn đánh giá thấp Cố Hân Lan
Ngày hôm nàng lấy cớ làm rơi một chuỗi trân châu nhỏ trong viện bảo nhặt
Những viên trân châu nhỏ đó chỉ bằng hạt gạo mấy trăm viên trân châu mà tìm cho đủ
Ta biết nàng đang trút giận lên nhưng cũng cách nào chỉ thể xổm xuống đất từng chút một tìm kiếm
là họa vô đơn chí trời trong viện đổ mưa rả rích nhanh chóng trở nên nặng hạt
Mặt đầy nước mưa thân ướt sũng lạnh run cầm cập từng chút một tìm kiếm những viên trân châu nhỏ đó
Không biết qua bao lâu cuối cùng cũng chịu nổi nữa định dậy nghỉ ngơi một chút
dậy liền thấy mắt tối sầm trời đất cuồng
Ngay đó ngã mạnh xuống đất mất ý thức