Trở Về Làm Công Chúa Duy Nhất - Chương 5
31
Toàn bộ diễn biến diễn ra trơn tru đến mức không thể tin nổi.
Ngay cả ba mẹ, khi đến tìm tôi và Cảnh Thâm hỏi chuyện, vẫn còn vẻ ngỡ ngàng.
“Chiên Chiên… lúc nào con làm giấy khai tử cho chị vậy?”
Mẹ tôi tròn mắt nhìn tôi đầy kinh ngạc.
Tôi nhìn sắc mặt mẹ, lại liếc sang ba,
vừa định lên tiếng thì Cảnh Thâm đã nhanh hơn một bước.
“Ba mẹ, chuyện này đừng trách Chiên Chiên. Là con là người đề nghị Chiên Chiên đi làm giấy khai tử cho Lăng Hy.”
Thì ra, từ hai năm trước, Từ Phàm đã từng lướt mạng và vô tình thấy video của Lý Kỳ và chị tôi.
Cậu ấy cảm thấy chị trông rất quen, liền đưa cho tôi và Cảnh Thâm xem thử.
Lúc đó tôi mới mười sáu tuổi,
“rất sợ” người trong video kia đúng là chị ruột mình —
một cô gái ăn mặc dị hợm, đầu tóc rối bù, người thì mang đủ thứ bệnh truyền nhiễm.
Trong khi ba mẹ vẫn chưa bao giờ từ bỏ việc tìm chị,
tôi đã đi cùng Cảnh Thâm đến đồn cảnh sát làm giấy chứng tử.
Không ngờ, giấy tờ năm đó… giờ lại phát huy tác dụng đúng lúc.
32
Nghe Cảnh Thâm giải thích xong, ba mẹ tôi cũng thở phào nhẹ nhõm một cách rõ ràng.
Họ thật sự cảm thấy may mắn vì đã nghe theo lời khuyên của Cảnh Thâm, càng may mắn hơn vì năm đó đã nhận nuôi cậu ấy.
Không chỉ giúp công ty thoát khỏi nguy cơ sụp đổ, mà còn giải quyết được mối họa lớn mang tên “chị gái”.
Thậm chí, còn nhờ Cảnh Thâm mà công ty có cơ hội gắn với những dự án trọng điểm của nhà nước — đúng chuẩn “nồi cơm quốc dân”.
Sự hài lòng và niềm tự hào trong mắt ba mẹ đối với Cảnh Thâm ngày càng rõ rệt.
Ba tôi mắt đỏ hoe, vỗ vỗ vào vai Cảnh Thâm, đầy cảm kích.
Hai người họ như có sự ăn ý không cần nói thành lời, khiến tôi và mẹ đứng bên cạnh cũng không kìm được nước mắt.
Mẹ ôm chầm lấy tôi mà khóc nức nở.
Còn chị thì sao?
Ba mẹ đã hoàn toàn từ bỏ chị rồi.
Bất kể chị có đăng bao nhiêu video lên mạng, cũng không làm lung lay nổi giá cổ phiếu công ty.
Trong mắt ba mẹ, cái gọi là “con gái ruột” giờ đây chỉ còn là sự chán ghét và thất vọng.
Chị và Lý Kỳ mấy lần tìm đến công ty để gặp ba tôi đều bị bảo vệ chặn ở cổng, đuổi đi.
Không vào được khu chung cư, hai người đành ra đường đón đầu chặn xe của ba.
33
Nhưng ba tôi hoàn toàn lơ đi, coi như không nhìn thấy.
Thậm chí mẹ tôi còn sợ vô tình gặp lại, nên gần như không ra khỏi nhà.
Tài khoản mạng xã hội của cả hai cũng bị report đến mức bị khóa sạch.
Thêm vào đó, với vụ lùm xùm thời gian trước, gần như ai cũng nhận mặt được họ.
Chỉ cần thấy là né.
Bây giờ, hai người không chỉ chẳng có tiền ăn cơm,
mà ngay cả muốn trộm vài thứ trong cửa hàng tiện lợi cũng bị chủ tiệm cầm nĩa dí ra ngoài.
Có mấy cửa hàng thậm chí còn dán hình hai người họ cạnh… con chó ở trước cửa,
ghi rõ: “Cấm vào!”.
Mấy tay bạn nhậu của Lý Kỳ trước kia cũng không dám dính dáng gì nữa.
Tôi nhìn những tấm ảnh mà thám tử tư gửi qua — cảnh chị và Lý Kỳ lang thang khổ sở, rách rưới.
Khóe môi tôi khẽ cong lên, cảm xúc thoải mái lan khắp người.
Chị à… cuộc đời này, chị sống “vui” chứ?
Dù tôi vẫn không hiểu chị rốt cuộc vì sao lại quay về bên Lý Kỳ,
nhưng chắc cũng gọi là… duyên phận?
34
Từ hai năm trước, khi Từ Phàm tình cờ lướt mạng thấy video của hai người bọn họ,
tôi đã âm thầm bắt đầu toàn bộ kế hoạch.
Từ việc âm thầm donate cho video của họ tăng đề xuất,
đến việc khiến chị biết được mình là “con gái ruột thất lạc nhà họ Lăng”,
tất cả đều do tôi một tay sắp đặt.
Giờ nhìn chị sống trong cảnh chui lủi khốn khổ,
tôi chỉ thấy cảm giác phục thù thật ngọt ngào.
Nhưng điều tôi không biết là —
ngay sau khi tôi yêu cầu thám tử ngừng theo dõi hai người đó,
một nhóm người lạ đeo khẩu trang, tay cầm gậy bóng chày, bất ngờ bao vây họ trong một con hẻm nhỏ.
Lý Kỳ vừa thấy tình hình liền hoảng sợ,
giả vờ hung hăng hét lên:
“Bọn mày là ai? Muốn làm gì hả?!”
Vừa nói vừa liếc quanh tìm đường tháo chạy.
35
Lúc ấy, đám đông tách ra, một chàng trai mặc áo sơ mi trắng, đeo khẩu trang bước ra từ phía sau.
Không ai khác — chính là Cố Cảnh Thâm.
Cậu nhìn hai kẻ đang tái mặt vì sợ, khẽ cười khẩy một tiếng.
“Chính tụi mày là thứ rác rưởi khiến Chiên Chiên phải khổ như vậy.”
“Dính sùi mào gà dễ chịu lắm đúng không?”
“Cảm giác bị người đời rượt đuổi như chó hoang, vui chứ?”
Cảnh Thâm giờ đây hoàn toàn không còn vẻ ôn hòa thường ngày.
Chỉ còn lại sự ghê tởm đến tận xương tủy,
và một phần điên cuồng ẩn sau vẻ ngoài điềm đạm.
Lý Kỳ ngơ ra vài giây rồi hét lên:
“Là mày! Thằng con nuôi mà ông già tao nhận ấy!”
“Mày định làm gì? Đừng quên tao chỉ cần một tiếng, ông già tao sẽ đá mày ra khỏi nhà họ Lăng!”
Hắn gào lên, giọng đầy đe dọa.
Mà chị tôi thì ngay từ giây đầu thấy Cảnh Thâm xuất hiện đã dán mắt vào cậu ấy không rời.
Ánh nhìn vừa thèm khát vừa ám muội khiến Cảnh Thâm cau mày.
Chị thấy ánh mắt Cảnh Thâm liếc sang mình, lập tức vuốt tóc,
rồi uốn éo cười nói bằng giọng điệu ẽo ợt:
“Anh Cảnh Thâm à ~ em vừa mới tròn mười tám nè ~”
36
“Ọe.”
Một tên trong nhóm áo đen đứng gần Cảnh Thâm không nhịn nổi mà buồn nôn thành tiếng.
Cảnh Thâm cũng nhìn chị bằng ánh mắt chán ghét đến cực độ.
Còn Lý Kỳ, vừa nghe thấy câu nói đầy ám muội của chị thì mặt lập tức chuyển sang xanh mét.
Hắn giận dữ quay ngoắt lại, tát chị tôi một cái trời giáng.
“Con đ* thối tha! Tao cho mày lên cơn dâm loạn đấy hả?!”
“Tao vì mày mà ra nông nỗi này vẫn chưa đá mày đi,
mà mày còn dám phát tình trước mặt tao?!”
“Với cái bản mặt như mày, ngoài tao ra còn ai thèm lấy mày?”
“Vừa đủ mười tám hả? Để tao cho mày biết thế nào là đủ mười tám!”
Nói xong, hắn liên tục tát thêm mấy cái, mặt chị tôi sưng vù lên như đầu heo.
Vậy mà chị vẫn giả bộ yếu ớt nhìn về phía Cảnh Thâm, mong cậu ấy chú ý đến mình.
Lý Kỳ tức điên lên, giơ chân đạp thẳng vào bụng chị.
Chị tôi ngã dúi dụi xuống đất, chưa kịp thở đã bị hắn tiếp tục đá liên tiếp vào bụng.
Chị đau đến mức không phát ra nổi tiếng kêu, chỉ có thể rên rỉ yếu ớt.
Tới khi máu bắt đầu chảy ra thấm ướt cả chân váy, Lý Kỳ mới sực tỉnh.
Hoảng hốt định bỏ chạy.
Nhưng ngay lập tức bị đám áo đen giơ gậy chặn lại.
Đến lúc này hắn mới hiểu — mình đã chọc phải người không nên chọc rồi.
Hắn lập tức quay người, quỳ sụp xuống trước mặt Cảnh Thâm.
37
“Thiếu gia Cảnh Thâm, con mụ kia tôi xử lý xong rồi!”
“Xin anh tha cho tôi đi, tôi thề từ nay về sau không bao giờ bén mảng tới gần nhà các người nữa!”
“Cầu xin anh đấy, làm ơn đi mà…”
Vừa nói vừa dập đầu lạy lia lịa như cái máy.
Nhưng Cảnh Thâm chẳng buồn liếc lấy một cái.
Cậu nhìn về phía chị tôi đang nằm lăn lộn rên rỉ trên mặt đất.
Khóe môi nhếch lên, cười lạnh lùng.
“Đập gãy chân hai đứa nó.”
Cảnh Thâm ra lệnh, rồi lùi lại đứng một bên, khoanh tay lặng lẽ quan sát.
Đám áo đen đồng loạt xông lên, vung gậy đánh không thương tiếc.
Tiếng hét, tiếng gào đau đớn vang vọng khắp con hẻm nhỏ.
Chị tôi và Lý Kỳ chẳng còn chút sức lực nào để chống đỡ, bị đánh đến gần như hấp hối.
38
Chờ khi cả hai đều nằm bất động, máu me đầy người,
nhóm áo đen mới dừng tay, ngoái lại chờ lệnh từ Cảnh Thâm.
Cảnh Thâm nhìn tay của Lý Kỳ gãy ngoặt sang một hướng kỳ dị, xương lòi cả ra ngoài.
Cậu biết rõ — cánh tay đó coi như phế rồi.
Không thèm giấu nét ghê tởm trong mắt, Cảnh Thâm lạnh giọng ra lệnh:
“Đưa bọn nó lên núi. Loại không có đường quay về.”
“Rõ, đại ca!”
Đám áo đen lập tức kéo hai cái xác sống không còn hình người kia lên chiếc xe van đang đợi sẵn ngoài hẻm.
Ngay lúc ấy, điện thoại trong túi Cảnh Thâm reo lên — nhạc chuông đặc biệt vang lên khe khẽ.
“Alô, Chiên Chiên sao thế?”
“Anh ơi, bao giờ anh về thế? Em muốn ăn đồ nướng.”
Tôi lại quay về cái ngày định mệnh ấy — ngày tôi bị bắt cóc năm xưa.
Nghe giọng nũng nịu của tôi vang lên trong điện thoại,
Cảnh Thâm bật cười dịu dàng.
Như đang dỗ một đứa bé, cậu cưng chiều hỏi lại:
“Em muốn ăn đồ nướng ở đâu nào? Anh mang về hay chở em đi ăn?”
“Trà sữa muốn uống của hãng nào đây?”
Toàn văn kết thúc.
Mí bà để lại bình luận để nào ra ngoại truyện tui hú nhaa!!!