Trở Về Làm Công Chúa Duy Nhất - Chương 2
8
Tôi nằm dài trên ghế sofa, tận hưởng sự yên tĩnh hiếm hoi, đôi mắt dần khép lại.
Trên gương mặt vẫn còn vương nước mắt, nhưng trong lòng lại tràn đầy khoái cảm báo thù.
Cái cảm giác khó tả ấy như thể tôi cuối cùng đã nắm được vận mệnh trong tay mình.
Những khổ đau trong quá khứ lướt qua như một bộ phim quay chậm trong đầu tôi.
Chị à, đây chỉ mới là bắt đầu. Những gì chị nợ tôi, tôi sẽ từng chút một đòi lại hết.
Sự mệt mỏi kéo đến, tôi nhanh chóng thiếp đi, khóe môi còn vương một nụ cười thỏa mãn.
Sau khi chị biến mất, ba mẹ đã thử đủ mọi cách.
Báo cảnh sát, tìm thám tử tư, thậm chí bỏ ra một khoản tiền lớn để đăng báo và lên truyền hình.
Nhưng tất cả đều vô ích. Dù sao thì thời buổi này mạng lưới thông tin vẫn chưa phát triển, tốc độ lan truyền rất chậm.
Tôi cũng không biết liệu chị có bị bán vào núi sâu như kiếp trước tôi hay không.
Nhưng dù thế nào đi nữa, khả năng tìm lại chị gần như là con số không.
Bây giờ điện thoại và tivi vẫn chưa phổ biến rộng rãi, phần lớn mọi người còn không có điện thoại trong tay.
Chỉ cần chúng thoát khỏi thành phố, lên được cao tốc, thì chắc chắn sẽ chạy về vùng hẻo lánh.
Kiếp trước, sau khi tôi lên xe liền bị làm cho bất tỉnh, đến khi tỉnh lại đã nằm trong núi sâu rồi.
Chị chắc cũng chẳng khá hơn gì.
Huống hồ chị năm nay đã mười tuổi, thêm vài năm nữa là có thể sinh con.
Bọn ác ma chuyên buôn người đó sẽ không dễ dàng buông tha chị đâu.
Chị – người luôn được nuông chiều như công chúa – giờ đây sắp được nếm trải cuộc sống “tươi đẹp” rồi đấy.
9
Vì con gái lớn vẫn không tìm thấy, ba mẹ gầy đi trông thấy.
Mỗi lần nhìn thấy họ tiều tụy như vậy, trong lòng tôi lại dâng lên một cảm xúc rất phức tạp.
Kiếp trước, ba mẹ ơi, lúc đó hai người cũng từng tìm tôi như thế này sao?
Hai người cũng từng lo lắng, cuống cuồng đi tìm tôi như vậy sao?
Thời gian trôi nhanh thật, chớp mắt đã nửa năm kể từ ngày chị bị bắt cóc.
Trong khoảng thời gian đó, tôi cũng luôn tỏ ra rất buồn bã, người gầy rộc đi, gần như chỉ còn lại cái bóng.
Đêm nào tôi cũng giả vờ khóc lóc, để ba mẹ nhìn thấy tôi đang rất đau khổ, che giấu đi niềm vui không thể kìm nén trong lòng.
Suốt nửa năm trời, vì tôi luôn khóc, luôn thể hiện mình buồn khôn nguôi.
Cuối cùng, ba mẹ cũng nhận ra sự thay đổi.
Họ nhìn khuôn mặt nhỏ gầy gò của tôi, đau lòng đến mức ôm chặt tôi khóc nức nở.
Lúc đó, họ dường như cũng hiểu ra rằng, có lẽ con gái lớn của họ sẽ không bao giờ quay về nữa.
Bây giờ, họ chỉ còn lại mình tôi là con gái.
Tôi nhân cơ hội đưa ra đề nghị muốn chuyển nhà.
“Ba mẹ ơi, mình chuyển nhà đi được không ạ? Ở đây… con cứ nghĩ đến chị hoài à…”
Giọng tôi run run, đầy yếu đuối, ánh mắt cũng chất chứa sự van xin.
Ba mẹ vừa nghe xong, hốc mắt liền đỏ hoe, lập tức ôm tôi khóc nức nở.
10
Họ nhìn gương mặt gầy gò của tôi, thương xót đến mức không chịu nổi, cuối cùng cũng quyết định đồng ý với tôi.
Ba mẹ ôm chặt lấy tôi, như thể muốn dùng cách này để bù đắp cho nỗi bất lực vì không tìm được chị.
“Được rồi, Chiên Chiên, mình chuyển nhà. Mình đến một nơi mới, bắt đầu lại từ đầu.”
Ba xoa đầu tôi, giọng nói rất kiên định.
Nhìn thấy quyết tâm trong mắt họ, trong lòng tôi thầm cười đắc ý.
Kế hoạch của tôi đang tiến triển rất suôn sẻ.
Tôi cuối cùng cũng rời khỏi nơi đầy rẫy ký ức đau khổ này, bắt đầu một cuộc sống mới.
Nhưng đây mới chỉ là một phần của kế hoạch trả thù, tôi còn rất nhiều việc phải làm.
Cuộc sống mới đang bắt đầu, và tôi sẽ dùng cách của riêng mình để đòi lại tất cả những gì đã mất.
Chị biến mất chỉ là bước đầu tiên, phía trước còn nhiều chuyện đang chờ tôi.
Kiếp này, tôi nhất định phải sống thật tốt, để bù đắp lại mọi tiếc nuối trong đời trước.
Tháng đầu tiên sau khi dọn về nhà mới, ba mẹ thoạt nhìn đã nhẹ nhõm hơn nhiều.
Môi trường mới như giúp họ thoát khỏi bóng ma mất con, bắt đầu lấy lại được chút nụ cười ngày xưa.
Còn tôi thì vẫn tỏ ra buồn bã, lúc nào cũng nhắc rằng tôi nhớ chị.
Mỗi lần như vậy, ba mẹ lại im lặng.
11
Trong mắt họ hiện rõ vẻ đau lòng và bất lực.
Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt ấy, tôi lại thấy trong lòng mình rối loạn.
Vừa cảm thấy sung sướng vì đã trả được thù, lại vừa có chút không nỡ.
Cuối cùng có một hôm, tôi “vô tình” nói với ba rằng tôi muốn có một người anh trai để bảo vệ mình.
Ba ngẫm nghĩ một lúc, rồi phá vỡ sự im lặng, quay sang nói với mẹ:
“Vợ à, hay là mình nhận nuôi cho Chiên Chiên một người anh trai nhé.”
Câu nói đó khiến cả căn phòng như sững lại trong vài giây.
Ánh mắt mẹ lập tức bừng sáng, bà nhìn tôi đầy hy vọng, như đang chờ câu trả lời từ tôi.
“Chiên Chiên, con có muốn một người anh trai sẽ chăm sóc con, chơi cùng con không?”
Giọng mẹ nhẹ nhàng và đầy mong đợi, như thể chỉ sợ tôi sẽ từ chối khiến hy vọng kia vụn vỡ.
Tôi nhìn vào đôi mắt ngập tràn hy vọng của mẹ, cười hồn nhiên:
“Anh trai… có đối xử với Chiên Chiên tốt như chị từng đối xử với con không?”
12
Giọng tôi mang theo một chút ngây thơ và vô tội, giống hệt như một đứa trẻ đang háo hức mong chờ có thêm người bạn mới.
Mẹ nhìn nụ cười hồn nhiên trên mặt tôi, đưa tay che miệng, lặng lẽ rơi nước mắt.
Bà khẽ gật đầu.
“Có chứ, Chiên Chiên, anh trai sẽ yêu thương con, sẽ luôn chăm sóc cho con.”
Giọng bà đầy chắc chắn, như thể đó là một lời hứa không chỉ dành cho tôi, mà còn cho chính bản thân bà.
Ba mẹ dẫn tôi đến thăm rất nhiều trại trẻ mồ côi.
Họ đã xem qua không ít đứa trẻ trạc tuổi với chị, nhưng vẫn chưa tìm được ai vừa ý.
Mỗi lần hỏi ý kiến tôi, tôi đều cố tình tỏ ra lưỡng lự, không quyết định được.
Cho đến khi chúng tôi bước vào một trại trẻ ở khu phố cũ.
Ánh mắt tôi bất chợt bị hút chặt bởi một cậu bé đứng trong góc.
Khoảnh khắc đó, tim tôi chợt thắt lại.
Là cậu ấy sao?
13
Cố Cảnh Thâm – người tốt bụng từng giúp tôi báo cảnh sát ở kiếp trước.
Cũng chính là người từng được các phương tiện truyền thông ca ngợi là thủ khoa nghèo vượt khó, doanh nhân trẻ xuất sắc nhất thành phố A.
Bây giờ, Cố Cảnh Thâm vẫn chưa có dáng vẻ cao lớn, điềm đạm, lịch thiệp như sau này.
Cậu ấy nhỏ con, gầy nhom vì thiếu dinh dưỡng, thậm chí còn thấp hơn cả tôi – đứa mới lên sáu.
Khuôn mặt cậu ấy rụt rè, sợ sệt, trông như một chú nai con đang hoảng loạn.
Nhìn dáng vẻ hiện tại của cậu ấy, tim tôi cũng chùng xuống vài nhịp.
Thì ra hồi nhỏ, cậu ấy lại như thế này sao?
Sự kiên cường và nghị lực mà cậu ấy có sau này, hóa ra đều được rèn giũa từ những năm tháng khắc nghiệt thế này.
Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác muốn bảo vệ.
Có lẽ, kiếp này, tôi có thể thay đổi cuộc đời của cậu ấy, để cậu không còn phải chịu đựng những khổ đau đó nữa.
Tôi chỉ vào cậu bé đang đứng trong góc, nói với ba mẹ:
“Ba mẹ ơi, con muốn cậu ấy làm anh trai con!”
14
Ba mẹ nhìn theo hướng tôi chỉ, ánh mắt thoáng chút do dự.
Dù sao thì trông Cố Cảnh Thâm gầy yếu quá, khác xa hình mẫu “anh trai” lý tưởng trong suy nghĩ của họ.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt cương quyết của tôi, họ cuối cùng cũng lựa chọn tôn trọng quyết định ấy.
“Chiên Chiên, con chắc chắn muốn cậu ấy làm anh trai sao?”
Mẹ ngồi xổm xuống, nhẹ giọng hỏi, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.
Tôi gật đầu thật mạnh, trên mặt là nụ cười rạng rỡ.
“Vâng ạ, mẹ, con chỉ muốn cậu ấy làm anh con thôi.”
Ba mẹ nhìn nhau, trao đổi bằng ánh mắt, cuối cùng ba bước đến chỗ Cố Cảnh Thâm.
Ông ngồi xuống, dịu dàng hỏi:
“Chào con, con tên là gì vậy?”
Cố Cảnh Thâm rụt rè ngước mắt nhìn ba, lại quay sang nhìn tôi.
Cuối cùng, cậu ấy nhỏ giọng trả lời:
“Con tên là Cố Cảnh Thâm.”
“Cố Cảnh Thâm, cái tên rất hay.”
“Con có đồng ý về nhà với bác, làm anh trai của Chiên Chiên không?”
15
Giọng ba nhẹ nhàng mà đầy tin cậy, như muốn cho Cố Cảnh Thâm một chút cảm giác an toàn.
Cậu ấy do dự một chút, rồi rụt rè gật đầu.
Trong ánh mắt thấp thoáng vẻ mong chờ và hy vọng.
Có lẽ cậu ấy không ngờ được rằng, mình sẽ được một cô bé lựa chọn, rồi có được một mái nhà.
Dù sao thì với cơ thể gầy gò bé nhỏ như vậy, cậu ấy đã bị rất nhiều gia đình từ chối.
Vậy là, Cố Cảnh Thâm trở thành anh trai của tôi.
Sau khi ba mẹ hoàn tất thủ tục, chúng tôi cùng nhau quay về ngôi nhà mới.
Trên đường về, tôi lén nhìn Cố Cảnh Thâm đang ngồi cạnh.
Cậu ấy vẫn trông hơi căng thẳng và không được tự nhiên, nhưng trong lòng tôi đã hạ quyết tâm.
Nhất định phải đối xử tốt với cậu ấy, cho cậu ấy một tuổi thơ ấm áp.
Lúc mới về đến nhà, Cố Cảnh Thâm có vẻ chưa quen,
Luôn dè dặt, rụt rè, như thể chỉ cần một hành động sai là sẽ bị đuổi đi.
Tôi kiên nhẫn nắm tay cậu ấy, từng chút một hướng dẫn cách thích nghi với môi trường mới.
Mỗi ngày sau khi tan học, tôi sẽ ngồi học cùng cậu, giúp cậu ôn lại bài vở.
Cũng dẫn cậu ra công viên chơi, cố gắng giúp cậu ấy thư giãn, cảm thấy an toàn hơn.
16
Ba mẹ cũng rất yêu thương Cố Cảnh Thâm, thường xuyên mua đủ thứ đồ ăn ngon và quần áo mới cho cậu ấy.
Trong môi trường ấm áp như vậy, Cảnh Thâm dần dần buông bỏ sự đề phòng trong lòng.
Cứ thế, cậu ấy đã sống cùng gia đình tôi suốt hai năm.
Hai năm qua, sự thay đổi của cậu ấy rất rõ rệt.
Cơ thể gầy gò ngày nào đã bắt đầu đầy đặn hơn, gương mặt từng xanh xao vì thiếu chất cũng trở nên hồng hào, và chiều cao thì nhảy vọt lên đáng kể.
Trên gương mặt cậu ấy dần dần xuất hiện nụ cười, trong mắt không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là ánh nhìn đầy tự tin và ấm áp.
Năng khiếu học tập của Cảnh Thâm cũng bắt đầu bộc lộ từ đây.
Mới mười tuổi, cậu ấy đã học vượt lên lớp Bảy.
Mỗi lần họp phụ huynh hoặc được đưa lên tin tức, ba mẹ đều cười tít mắt không khép được miệng.
Cứ khen mãi mắt nhìn người của tôi giỏi, lựa được một thiên tài nhí mang về nhà.
“Chiên Chiên, cảm ơn con nhiều lắm. Nếu không có con chọn Cảnh Thâm, sao nhà mình lại có được một đứa con trai tuyệt vời như vậy?”
Mẹ ôm chầm lấy tôi sau buổi họp phụ huynh, xúc động đến mức rưng rưng nước mắt.
“Đúng đó Chiên Chiên, ba cũng phải cảm ơn con nữa.”
Cảm ơn vì con đã giúp cả nhà thoát khỏi bóng tối khi mất đi chị gái con.
Ba cười hiền, xoa đầu tôi đầy tự hào.