Trở Về Làm Công Chúa Duy Nhất - Chương 1
1
“Em ơi! Em! Mình đi mua kem nha!”
Chị gái vui vẻ kéo tay tôi nói.
Ba mẹ đứng bên cạnh, nhìn cảnh chị em hòa thuận mà nở nụ cười hiền hậu.
Chị ta nhìn đôi mắt ngây thơ mơ màng của tôi, ánh mắt lộ rõ niềm vui sướng và tính toán khó giấu.
Tôi nhìn khuôn mặt cố tỏ vẻ ngây thơ đáng yêu của chị, mỉm cười ngọt ngào với chị.
Đôi mắt cong cong, lộ ra hàm răng sữa trắng tinh và lúm đồng tiền:
“Vâng chị ơi! Mình đi mua kem nha!”
Nghe tôi trả lời, chị lập tức nắm tay tôi, vội vàng kéo tôi xuống lầu mua kem.
Vừa xuống đến nơi, chị ta liền buông tay tôi ra, bắt đầu đảo mắt, nhìn quanh như đang tìm thứ gì đó.
Tôi nhìn theo ánh mắt chị.
Quả nhiên, ở đằng xa là một chiếc xe van cũ nát.
Chính là chiếc xe năm xưa đã bắt cóc tôi.
Kiếp trước, trước khi bị bọn buôn người lôi lên xe, chị đứng bên kia đường, cạnh quầy tạp hóa, lặng lẽ quan sát.
Tôi vẫn còn nhớ rõ nét mặt của chị khi đó.
Hưng phấn, đắc ý, như con mèo ăn vụng cá, ôm bụng cười đến không thẳng lưng nổi.
Sau khi bị bắt cóc, tôi bị bán vào núi sâu.
Con đường núi gập ghềnh giống như số phận tôi vậy.
2
Ban đầu tôi bị mua về làm vợ trẻ cho con trai họ, nhưng cậu ta chết yểu.
Họ nói tôi khắc chết con họ, rồi đuổi tôi ra chuồng heo, bắt đi làm đồng mỗi ngày, nhưng chỉ được ăn uống và sống chung với heo.
Thường xuyên bị đánh chửi, vết thương trên người chưa bao giờ lành.
Đến khi vừa tròn mười lăm tuổi, họ lại đem tôi bán lần nữa.
Lần này gả cho một lão góa già trong làng.
Khó khăn lắm mới có được chút cuộc sống đỡ hơn.
Nhưng do còn nhỏ, lại suy dinh dưỡng từ bé, mang thai con lão ta nhưng không giữ được.
Từ đó, thái độ của lão thay đổi hoàn toàn.
Suốt ngày say xỉn, chỉ cần không vừa ý là đánh đập tôi tàn nhẫn.
Tôi từng trốn rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng bị bắt về, rồi bị hành hạ dã man hơn.
Vùng núi hẻo lánh ấy, cả dân làng đều đồng lõa với họ.
Những năm tháng đó, tôi không biết mình đã vượt qua như thế nào.
Chỉ nhớ rằng, tôi luôn ghi nhớ tên mình, nhớ mình không thuộc về nơi đó và nhất định phải quay về nhà.
Chính niềm tin đó giúp tôi sống sót hết năm này đến năm khác.
3
Thế nhưng, nỗi đau và tuyệt vọng chưa bao giờ rời khỏi tôi, cho đến khi hy vọng gần như cạn kiệt.
Một ngày, lão góa bất ngờ phát bệnh.
Tôi đưa lão đến bệnh viện ở huyện, mới có cơ hội bỏ trốn.
“Em, chờ chị ở đây nha, chị đi mua kem.”
Giọng chị gái kéo tôi về thực tại.
Tôi nhìn chị, đôi mắt đang láo liên nhìn quanh, dường như đang nghĩ xem làm sao để tôi bị bắt đi.
Và tôi cũng thấy chiếc xe van năm xưa đang tới gần.
Nỗi sợ hãi từ ký ức trào dâng – lần này, tôi nhất định không để bi kịch tái diễn.
“Chị ơi! Dây giày của chị bị tuột rồi!”
Tôi nhanh trí hét lên.
Chị cúi xuống nhìn, nhíu mày.
Nhưng đèn xanh sắp chuyển đỏ, chị không định cúi xuống buộc lại, mà muốn nhanh chóng băng qua đường.
“Chị ơi! Chị ở đây buộc lại đi! Để em đi mua cho!”
Tim tôi đập thình thịch khi thấy đèn sắp đổi màu.
Tôi đẩy nhẹ chị ra phía sau rồi chạy vụt qua đường, hướng đến quầy tạp hóa bên kia.
Chị chưa kịp phản ứng, tôi đã đến được nơi an toàn.
“Em làm gì vậy?!”
Chị ta giận dữ hét lên, định đuổi theo, nhưng bị đèn đỏ chặn lại.
Tôi quay đầu nhìn chị, nở một nụ cười thật ngọt ngào.
Trong nụ cười ấy chứa đựng cả sự chiến thắng và giải thoát.
4
Tôi đứng ở cửa quầy tạp hóa, hồi hộp dõi mắt nhìn qua bên kia đường.
Trong lòng thầm cầu nguyện mọi chuyện diễn ra suôn sẻ.
Đúng lúc tôi ngoảnh lại, chiếc xe van năm xưa đột ngột tăng tốc lao tới.
Chị còn chưa kịp phản ứng thì đã bị mấy người đàn ông trong xe kéo lên.
Cửa xe đóng sầm lại, xe nhanh chóng biến mất nơi cuối đường.
Tôi đứng đó nhìn chiếc xe khuất bóng, trong lòng dâng lên cảm xúc lẫn lộn.
Hận thù, giải thoát, xen lẫn chút bất an.
Tôi biết, đây chỉ là khởi đầu.
Tôi còn rất nhiều việc phải làm.
Phải để những kẻ đã từng tổn thương tôi phải trả giá.
Phải để chị nếm trải cảm giác đau đớn và tuyệt vọng như kiếp trước tôi đã chịu.
Chị à, lần này đến lượt chị sống trong địa ngục đó rồi.
Tôi không quay đầu lại, bước vào quầy tạp hóa.
Cố tình nấn ná trong đó thật lâu, giả vờ chọn kem một cách tự nhiên, trong đầu tính toán thời gian.
Cuối cùng, tôi cầm hai cây kem chạy ra ngoài với vẻ mặt hồn nhiên vui vẻ.
Đúng như mong muốn, tôi không thấy bóng dáng chị đâu cả.
Khóe môi tôi bất giác nở nụ cười không thể che giấu.
Nếu không có gì bất ngờ, giờ chị chắc đã bị đưa đi xa rồi.
Tuy trong lòng vẫn còn chút bất an chị ta không có tiền, cũng không có phương tiện liên lạc
nhưng lỡ bọn buôn người phát hiện ra chị ta không phải đứa trẻ mà họ muốn thì sao?
Tôi nhớ rõ kiếp trước mình vừa lên xe đã bị làm cho bất tỉnh.
Vì thế, một tảng đá trong lòng tôi tạm thời rơi xuống.
Dù có phát hiện bắt nhầm người, chúng cũng không thể trả chị lại được.
Tôi giả vờ sợ hãi chạy khắp nơi tìm chị, cố ý chọn chỗ đông người để gọi to.
Vừa gây chú ý, vừa che giấu mục đích thật sự của mình.
Từng tiếng gọi đều chứa sự hoảng loạn giả tạo, nhưng trong lòng tôi thì vô cùng bình tĩnh.
“Chị ơi! Chị đang ở đâu vậy?”
Tôi vừa la vừa chen qua đám đông, đôi mắt tràn đầy lo lắng.
Nhưng trong sâu thẳm, là sự lạnh lùng được che giấu rất kỹ.
Tôi biết, chị lúc này đang trải qua nỗi sợ và tuyệt vọng mà kiếp trước tôi từng chịu đựng.
Với chị ta, đây chỉ là quả báo đến trễ mà thôi.
5
Tôi cũng không dám chắc liệu bọn buôn người có quay lại bắt cả chị hay không.
Vì vậy, tôi chỉ cố tình lang thang ở những nơi đông người.
Đến khi mặt trời sắp lặn, tôi mới theo dòng người tan làm trở về nhà trong tâm trạng mãn nguyện.
Nếu không có gì bất ngờ, giờ này bọn buôn người chắc đã lên đường cao tốc rồi nhỉ?
Ba mẹ lúc này cũng không có ở nhà, tôi nhìn đồng hồ, thấy vẫn còn sớm.
Liền lấy một miếng dưa hấu ướp lạnh trong tủ ra, nằm dài trên ghế sofa vừa ăn vừa tận hưởng.
Cảm giác mát lạnh, ngọt lịm ngay lập tức xoa dịu hệ thần kinh của tôi.
Sự thỏa mãn đã lâu không có này khiến tôi suýt nữa quên mất những năm tháng đau khổ mình từng chịu đựng.
Tôi đã hơn mười năm không được ăn hoa quả rồi.
Mỗi một miếng đưa vào miệng, đều như đang bù đắp lại những năm tháng bị tước đoạt ấy.
Cho đến khi tôi nghe thấy tiếng xe hơi ngoài cửa, liền vội vàng cất dưa hấu đi.
Tim bắt đầu đập nhanh hơn, tôi hít sâu một hơi, cố gắng nhập vai.
Bắt đầu gào khóc om sòm, có lẽ là khóc cho số phận bất hạnh của mình, cũng có thể là khóc vì ông trời đã thương xót.
Không bao lâu, nước mắt nước mũi tôi đã chảy đầy mặt.
Ba mẹ nghe tiếng khóc ngoài cửa, vội vàng mở cửa chạy vào nhà.
Ba lao tới ôm chầm lấy tôi, vẻ mặt đầy xót xa dỗ dành:
“Chiên Chiên, có chuyện gì vậy con?”
Cảm nhận được vòng tay ấm áp của ba, sống mũi tôi cay xè, không kiềm được nữa, gào khóc nức nở thật lòng.
Kiếp trước, tôi vượt muôn vàn khó khăn mới trở về được nhà, nhưng lại bị chị và một gã đàn ông khác đuổi ra ngoài.
Đến lúc chết, ngay cả mặt ba mẹ cũng không gặp được.
6
Nghe nói lúc đó ba mẹ vẫn còn đang ở nước ngoài, tôi còn chưa kịp đợi họ về thì đã chết đói dưới chân cầu.
Chỉ có mẹ là cứ ngó nghiêng xung quanh tìm bóng dáng chị.
Mẹ tìm hết phòng này đến phòng khác vẫn không thấy, mới bước đến chỗ tôi đang khóc mà hỏi:
“Chiên Chiên, chị con đâu rồi?”
Mẹ kiên nhẫn hỏi, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
“Mẹ ơi! Hu hu hu hu! Mẹ ơi! Chị… chị biến mất rồi!”
Vừa nghe mẹ hỏi, tôi càng khóc dữ dội hơn.
Nước mắt không ngừng rơi, trong giọng nói đầy sợ hãi và bất lực.
Vừa khóc vừa nép chặt vào lòng ba, sợ ba mẹ phát hiện ra khóe môi tôi đang không ngừng run rẩy.
Ba mẹ nghe thấy chị mất tích, sắc mặt lập tức thay đổi.
Lòng bàn tay mẹ bắt đầu đổ mồ hôi, ba nhíu chặt mày, rõ ràng bị tin này làm chấn động.
“Chị con mất tích từ lúc nào?”
Ba hỏi gấp gáp, ánh mắt chăm chăm nhìn tôi.
Tôi bị ba quát như vậy, môi mím chặt lại, khóc càng to hơn.
Nước mắt không ngừng rơi, giọng nói vẫn đầy hoảng loạn và sợ hãi.
7
Tôi nấc nghẹn cả buổi mới mếu máo nói được vài câu:
“Con mua kem xong bước ra thì không thấy chị đâu nữa… Con đã tìm chị rất lâu rồi mà không thấy…”
Vừa khóc vừa nấc cụt, trông lại càng đáng thương và bất lực.
Ba mẹ nghe xong thì quýnh lên, lập tức đặt tôi xuống, lấy điện thoại ra gọi báo công an.
Nhưng phía cảnh sát trả lời là chưa đủ 24 tiếng nên chỉ có thể ghi nhận, tạm thời chưa lập hồ sơ mất tích được.
Bất đắc dĩ, ba mẹ đành gọi hàng xóm và bạn bè thân thích cùng đi tìm.
Họ để tôi – đứa đang khóc nấc không ngừng – ở lại nhà, dặn tôi không được chạy lung tung, rồi vội vã chạy ra ngoài tìm tung tích chị.
Ba mẹ vừa ra khỏi cửa, tiếng khóc của tôi cũng ngừng lại.
Dù vệt nước mắt trên mặt vẫn chưa khô, nhưng ánh mắt tôi đã khôi phục sự điềm tĩnh.
Tôi biết rõ, đây chỉ là bước đầu tiên, và kế hoạch của tôi đang tiến triển vô cùng suôn sẻ.