Tro Tàn Hoa Nở - Chương 3
8
Trong phòng đang chìm trong im lặng thì tiếng dâm mị lúc mới vườn vang lên lần càng rõ ràng hơn
Vừa còn ồn ào náo loạn kế mẫu đã khẳng định thông dâm là ai ngờ bắt chính con gái ruột
giờ phát âm thanh như mọi thoáng chốc đều sửng sốt — bởi hai “chính chủ” đang ở đây an một chỗ
Trừ phi… kẻ thông dâm chỉ một cặp
Khi cửa phòng bên cạnh xô tung phu nhân Hầu phủ liền tối sầm mặt mày
Dù thế nào bà cũng thể tưởng tượng bắt gian lần chính là con trai ruột của
Còn còn chẳng chính là tiểu nha đã va làm đổ nước trà ướt váy
Ta là vị hôn thê của Lâm Tề Hiền nay bắt vị hôn phu tư thông với khác ngay tại giường — dĩ nhiên bộ dáng bi thương thê lương
“Tề Hiền …”
Trên mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ đau khổ giống hệt như một vị hôn thê phản bội đến tột cùng
Mọi thấy trong lòng liền rõ ràng cả
Tên Lâm Tề Hiền còn thành thân đã lén lút đưa thông phòng nha phòng nha còn làm ướt váy của vị hôn thê
Xem bày mưu tính kế hãm hại Lý Mộng Đình chính là nha — nàng vì ganh tỵ với chủ mẫu qua cửa nên mới sinh lòng đố kỵ bày mưu gài bẫy
Chẳng ngờ âm sai dương thác tính kế cuối cùng rơi lên đầu Lý Mộng Đình
Vậy thì chỉ cần trừng phạt nha là đủ
Còn về chuyện giữa Lý Mộng Đình và Phương Nguyên An mọi đều tận mắt thấy hai ôm rời cho dù Phương Nguyên An thể hành sự thì thanh danh Lý Mộng Đình cũng đã hủy hoại trong tay
Giờ còn bắt thủ phạm gây mọi chuyện — hai cũng chẳng còn đường lui chỉ thể thành thân
Huống chi cả kinh thành giờ đều biết Phương Nguyên An là một thiên hoạn thử hỏi còn nhà nào nguyện ý gả nữ nhi cho
Hai tạm bợ sống với cũng
9
Còn về — Thế tử Hầu phủ bắt gian tại giường cho dù trong lòng hủy bỏ hôn ước phụ thân cũng sẽ đồng ý
Bọn họ chỉ biết đẩy hết trách nhiệm lên đầu trách khờ khạo hiểu phong tình biết giữ lòng Thế tử để khiến sủng ái một nha
Cho nên chi bằng sớm gả Hầu phủ cũng tránh cho sinh chuyện ngoài ý
Còn Lý Mộng Đình chuyện đã truyền khắp kinh thành thêm việc trong bụng nàng đã thai lúc chỉ thể nhanh chóng gả Phương phủ
Ta và Lý Mộng Đình hôn sự vẫn giống như kiếp — chọn cùng một ngày để xuất giá
Có điều với sự hiểu biết của về kế mẫu thì kiếp chọn cùng ngày là để chọc đau lòng còn kiếp phần nhiều là vì tráo đổi hôn sự giữa và Lý Mộng Đình
Kế mẫu của bà thèm khát mối hôn sự của
Mà thì Dĩ nhiên là thành cho tâm nguyện của bà
Phụ thân là ngu dốt nhưng lời
Cho dù kế mẫu bày mưu hãm hại Phương Nguyên An thì Phương đại nhân cũng sẽ truy cứu bởi trong mắt phụ thân vẫn còn giá trị lợi dụng
Huống hồ những chuyện Phương đại nhân làm lưng đều là việc đáng chặt đầu phụ thân là tên ngu ngốc đương nhiên hề nhận thậm chí còn trắng trợn giấu chứng cứ bài vị tổ tiên
Cũng may đủ ngu ngốc giúp một tay
Khi mang sổ sách giao cho Lâm Lãm cũng chút kinh ngạc nhưng nhoẻn miệng nhạt:
“Lý cô nương thật đại nghĩa”
Dĩ nhiên là đại nghĩa
Đại nghĩa diệt thân còn gì bằng
10
Đêm ngày xuất giá kế mẫu đích thân mang bát canh gà đã bỏ mê dược đến mặt
“Vân nương uống canh xong thì nghỉ ngơi sớm một chút mai xuất giá thể để mệt mỏi ”
Canh gà ninh kỹ hương thơm nức mũi
Ta nhận lấy bát canh làm vẻ ngây thơ hỏi bà : “Muội đã uống ”
Kế mẫu khẽ khựng một chút nhưng nhanh liền nở nụ : “Ta cũng đã sai đưa cho con con cứ yên tâm mà uống”
Ta khẽ khuấy thìa cầm lên đặt xuống cuối cùng khẽ thở dài một tiếng thật nặng nề
Kế mẫu vẫn luôn dõi theo từng cử động của : “Vân nương hợp khẩu vị ”
“Chỉ là con chút tiếc nuối Muội hiền lành thuần hậu con dù lớn lên trong phủ nhưng vẫn luôn thương nàng Giờ nghĩ đến việc nàng gả cho Phương Nguyên An con…”
Nói đến cuối câu nước mắt lăn dài nơi khoé mắt giọng cũng bắt đầu nghẹn ngào
— gả cho Phương Nguyên An là con gái ruột của bà chẳng đã là một nhát dao đâm thẳng lòng bà
Ta sắc mặt kế mẫu mỗi lúc một kém mà vẫn cố vẻ kiên cường suýt chút nữa nhịn mà bật
Ta uống bát canh chẳng bao lâu liền ngã vật xuống đất hôn mê bất tỉnh
“Tiện nhân nhỏ nhen ngươi mà cũng xứng gả cho Thế tử gia”
Kế mẫu ghét bỏ dùng mũi giày khẽ hất thấy phản ứng gì liền xoay lắc mông bỏ
Ta yên lặng bóng lưng bà khuất dần — khóe môi khẽ cong lên một nụ lạnh nhạt
11
Ngày thành thân trống giong cờ mở náo nhiệt huyên náo
Thế nhưng còn đợi tân lang đến rước dâu của Đại Lý Tự đã ập tới đem phụ thân áp giải ngục
Tiền sảnh rối loạn cả lên phu nhân chẳng thấy bóng dáng Lý phủ còn ai chủ trì đại sự
Lý gia đã rơi tình cảnh như huống hồ hai mối hôn sự ngay từ đầu vốn chẳng vẻ vang gì
Hai vị tân lang mặt mày đều âm trầm u ám tâm trạng vô cùng tệ khi tới rước dâu
Lâm Tề Hiền biết rõ Lý Mộng Đình sẽ thế thân gả cho nhưng mỗi lần nghĩ tới chuyện nàng từng qua với Phương Nguyên An – một kẻ thái giám trời sinh kiềm cảm giác buồn nôn
Dù thế cũng thể chọn Lý Mộng Đình Dù trong bụng nàng còn hài tử của
Hắn chẳng thể để một kẻ như Phương Nguyên An đội lốt làm cha ruột con đúng
Còn Phương Nguyên An chỉ đơn giản là căm hận Lý Mộng Đình đến tận xương tủy
Nếu vì đàn bà làm … làm để khác biết bí mật thầm kín nhất của
Ta dĩ nhiên biết rõ những gì bọn họ đang nghĩ
Bởi vì ở kiếp Phương Nguyên An từng vạch trần là một thiên hoạn
Lúc đó chỉ lột trần truồng chỉ chịu nhục chỉ thành trò cho thiên hạ
đời đánh ngất khiến thể như kiếp tỉnh táo mà sắp đặt tất cả
Vì bí mật — tất nhiên thể che giấu nữa
Quần áo của là do chính tay lột xuống
Bằng làm khiến tất cả mọi thấy rõ ràng cái kẻ mà họ vẫn cho là quang minh lạc — Phương Nguyên An rốt cuộc là một thứ ghê tởm cỡ nào
12
Phương Nguyên An hận Lý Mộng Đình đến tận xương tủy
Thế nên ngay khi vén khăn voan cưới liền hưng phấn rút một chiếc roi da bọc da bò
Thế nhưng Lý Mộng Đình dù cũng là một phụ nữ thai thể trạng yếu ớt
Nếu Phương Nguyên An cẩn thận khiến nàng chết trong lúc “vui chơi” thì phiền phức
Kiếp vì nàng mà gánh thay tất cả chịu đựng tra tấn tay Phương Nguyên An — món phúc khí vốn thuộc về nàng dĩ nhiên nên trả từng chút một
Phương Nguyên An còn đánh mấy roi Lý Mộng Đình đã đau đến ngất lịm
Mà vị đại phu đặc biệt chuẩn cho nàng cũng đã chờ sẵn ngoài cửa trị thương giữ mạng cho nàng
Kiếp lay lắt sống tay Phương Nguyên An suốt hai năm
Vậy thì đời để Lý Mộng Đình sống thêm bốn năm gì là quá đáng
Bốn năm chính là thời gian để nàng từng chút một nếm trải tất cả những gì lẽ nên thuộc về nàng
Lâm Lãm tình trạng thê thảm của Lý Mộng Đình giơ quạt che mặt khẽ chậc lưỡi:
“Chậc… Phương công tử quả là tay chút lưu tình”
Ta thản nhiên đáp:
“Vậy Ta nghĩ Lâm nhị công tử là biết thương hương tiếc ngọc ”
Lâm Lãm từ xuống đánh giá một lượt như :
“Ta đang nghĩ… kế mẫu của nàng tráo đổi hôn sự để nàng thay nàng gả cho Phương Nguyên An”
“Vậy giờ nàng đã gả nàng ở đây… Thế thì gả cho đại ca là ai”
Ta nghiêng đầu mỉm với :
“Ngài biết đấy từ đến nay luôn là nhân hậu Những việc giúp khác thành tâm nguyện đều vui lòng làm”
Ánh mắt Lâm Lãm thoáng hiện vẻ kinh ngạc khẽ:
“Lý cô nương quả nhiên khác thường”
Sau đó bật thành tiếng:
“Chỉ là… càng chờ mong xem thử lúc đại ca vén khăn voan cưới sẽ trông thấy dáng vẻ gì đây”