Trò Chơi Ngược Tra - Chương 1
1
Vừa tỉnh
Cảm giác nước sông băng giá tràn tim phổi vẫn còn
Cơ thể tự chủ mà ho khan
Tiếng ho dữ dội làm kinh động ngoài cửa
“Cha cha làm ”
Ta thiếu nữ mười bốn tuổi mặt nghi ngờ điên
Người mặt là nữ nhi của ư
Ta gần như ấn tượng gì về độ tuổi của nàng
Ấn tượng duy nhất của về nữ nhi là một nữ nhân trung niên mười ngón tay thô kệch khuôn mặt buồn khổ
Thiếu nữ mặt mắt rạng rỡ hoạt bát đáng yêu chính là Cố Tiểu Phù do vợ đã khuất của sinh
Nàng nhanh chóng rót cho một cốc nước đưa đến tay
“Tiểu Phù ”
Tiểu nhi tử Cố Xuân Sinh của bây giờ bao nhiêu tuổi
Nói thật thực sự nhớ nổi
Kiếp lúc chết cũng đã gần sáu mươi tuổi
Bị nữ nhân và nhi tử nhi nữ của nàng đá xuống dòng sông băng giá
Nghĩ đến là hận
“Đệ đưa tang cô phụ giờ cũng nên về ”
Tiểu Phù nấu cơm liền ngoài
Để một giường hồi tưởng những chuyện kiếp
2
Bạch thị là biểu nhà
Từ nhỏ quan hệ của hai cũng bình thường
Thực sự trở nên thân thiết là khi trở thành tộc trưởng Cố thị cũng là lý trưởng của Cố gia thôn gia
Từ khi thê tử lâm bệnh qua đời Tiểu Phù chăm sóc Xuân Sinh liền dẫn theo Cố gia thôn cướp nước với thôn Diệp
Dẫn họ lên núi trồng cây ăn quả
Sau khi tộc trưởng mất đương nhiên trở thành tộc trưởng Cố thị
Trượng phi Bạch thị đã chết còn hết tuần
Tối hôm Phù Lăng thì nàng chui lòng
Có câu nữ nhân nhất khi mặc đồ tang
Ta cũng nhịn lâu lắm cũng chẳng quan tâm đến việc nàng còn ở nhà chồng mà đã làm chuyện đó với nàng
Sau đó nàng gả cho trượng phu mất hài tử còn nhỏ nàng tự nuôi hài tử lớn
Sao thể thế
Nàng chỉ là một tiểu nữ tử đã trăm phương ngàn kế cầu hôn nàng
Đối với nàng thật sự là gì nấy trăng
Ngay cả hai đứa con của nàng miệng cũng ngọt cứ gọi “Cha” ngớt
Nuôi bọn chúng ăn học còn tiêu sạch tiền tích góp để mua cho tên bạch nhãn lang đổi tên thành Cố Thanh Thư một cửa hàng ở huyện
Ai ngờ móc tim móc phổi đối xử với chúng
Chúng hận đến mức chết
khi làm tộc trưởng cũng chẳng làm việc gì hồn
Ngược thôn Diệp một tên tú tài
Ép buộc thôn xả nước cho từ cái hồ đã đào xong
Cuối cùng ít ruộng ở Cố gia thôn gia đều tên tú tài thôn Diệp lấy mất
Sống một lần thù của Bạch thị tất nhiên báo
đối với việc làm tộc trưởng cũng nghĩ cách cho hài tử trong thôn học ở tư thục xem con nhà ai thiên phú nuôi nấng cho đàng hoàng để thi đỗ tú tài
Nghĩ liền dậy
Phủi sạch hết cái gì mà nhi tử họ Cố khỏi đầu
3
Bạch thị cũng giống như kiếp lóc thảm thiết bên quan tài
Khiến những nam nhân đến đây đều cảm thấy xót xa
Nữ nhân đáng thương chồng mất biết sẽ sống thế nào đây
Ta đám ngốc đều thương hại một con rắn độc trong lòng thầm khẩy
Lần đến cố ý dẫn theo một tên lắm mồm là Cố Thủy Sinh
Buổi tối để tên lắm mồm trò chuyện với
Không cho Bạch thị cơ hội ở riêng với
Ai ngờ tên Cố Thủy Sinh khá hiểu biết
Ta đến chuyện học đường đề nghị dọn dẹp hai căn nhà ở ở phía tây Cố gia thôn gia của chúng
Thuê một đến
Cho những đứa trẻ nào yên thì đến học chữ
“Như tốn ít tiền ” Ta dạy ở tư thục trong huyện chỉ riêng tiền học phí cũng đủ ăn tiêu hết
“Ca ngươi quên Cố Mù ” Thủy Sinh mới nhớ Cố Mù hồi nhỏ theo cha học chữ còn định thi tú tài nhưng đó mắc bệnh một bên mắt mù đương nhiên thi đành ở thôn trồng trọt
Thảo nào kiếp tên nhóc thôn Diệp thi đỗ tú tài là cháu ngoại của Cố Mù
“Chỉ cần hai cân lạc rang một bình rượu cũ là thể mời dạy học ” Tên Cố Thủy Sinh lắm lời nhưng cũng vẻ lanh lợi
Bạch thị bảo nhi tử nàng là Lý Thanh Thư đến mời con gà trống to đáy quan tài cứ đập cánh nàng sợ
Cố Thủy Sinh
Rồi một tiếng vệ sinh liền mất
“Biểu ca thực sự sợ” Gió thổi tung áo tang của Bạch thị lộ một đoạn eo mềm mại
“Không chuyện gì cho nó uống chút rượu là lẽ cha của Thanh Thư uống rượu” Ta tìm thấy bình rượu trắng đã chuẩn sẵn chân đèn rót cho con gà trống uống
Một câu “Cha của Thanh Thư uống rượu” đã dập tắt tà tâm của nàng
Nàng gật đầu với : “Biểu ca tối nay làm phiền ”
Giọng nũng nịu mềm mại
4
Từ nhà bọn họ trở về
Ta liền cùng Cố Thủy Sinh xách ít đồ nhắm đến tìm Cố Mù
Trong nhà Cố Mù vẫn còn sách vở
Xem bấy nhiêu năm nay ông vẫn bỏ sách kiếp từng đến nhà Cố Mù còn thấy ông là đồ bỏ chia hết đất của ông cho những tộc nhân khác
Thật sự là đôi mắt hỏng đáng lẽ mới là Cố Mù
Năn nỉ mãi mới thuyết phục ông
Chúng giúp ông dưỡng lão
Ông dạy học trong thôn
Lại bảo Cố Thủy Sinh gọi thêm mấy đến dọn dẹp nhà cửa
Về nhà gọi Tiểu Phù và Xuân Sinh : “Sau trong thôn sẽ để Cố Mù dạy học hai đứa lúc rảnh rỗi thì đến học đường học chữ”
Lại đưa cho Tiểu Phù một trăm văn tiền: “Đi thành phố mua ít bút mực giấy nghiên cần loại nhất dùng là ”
Cố gia thôn gia của chúng ngay cạnh huyện thành
Giống như thôn Diệp
Trong thôn ít trồng rau săn thú rừng mang thành phố đổi thành bạc
Thật sự tiện
Là tộc trưởng điều kiện của chắc chắn là nếu Bạch thị cũng chẳng dùng thủ đoạn để gả cho
Đáng tiếc
Cuối cùng Tiểu Phù và Xuân Sinh chẳng gì
Lúc Tiểu Phù thành thân là Bạch thị chuẩn của hồi môn cụ thể chuẩn những gì thì biết
lúc nữ nhi nàng thành thân nhớ là đã cho mười lượng bạc
Cho nên thấy bộ dạng buồn rầu của Tiểu Phù trong lòng khó chịu
Nữ nhi nhà tộc trưởng bày bộ dạng chịu ấm ức như cho ai xem
Bây giờ nghĩ Bạch thị chỉ cho Tiểu Phù bạc mà ngày thường cũng ít lần bắt nạt hai chị em Tiểu Phù
Nghĩ tự tát một cái làm hai đứa trẻ giật
“Không cảm thấy con muỗi cắn đánh một cái”
Bây giờ chuẩn của hồi môn cho Tiểu Phù
5
Bạch thị đến
Nói thương hai đứa trẻ còn mẹ nên đã may áo bông cho Tiểu Phù và Xuân Sinh
Hai đứa Tiểu Phù đều đang chữ bàn cát ngoài sân
Cố Mù cũng là thông minh biết trong thôn mấy mua bút mực giấy nghiên
Nên đã dạy cho bọn trẻ làm bàn cát đơn giản
Mỗi ngày đều luyện chữ bàn cát
“Cô cha đã năn nỉ tam nãi may áo bông áo may cần nữa ” Tiểu Phù nhận đồ của nàng
“Tiểu Phù cầm lấy cô của con ngoài”
Lợi ích sẵn chiếm
Ta mở miệng Tiểu Phù mới cầm lấy áo bông
“Biểu ca làm hai bộ áo bông cho Thanh Thư nhà nghĩ đến Tiểu Phù và Xuân Sinh vội vàng mua vải may cho hai đứa một bộ hai đứa trẻ đáng thương còn mẹ một nam nhân như cũng biết làm những việc tỉ mỉ như ” Vừa nàng nhà
“Ta cũng biết làm chẳng vì cha bảo sách nên thời gian ” Tiểu Phù cúi đầu nhỏ giọng
Đứa trẻ thật giống lanh lợi
Lúc đó mặc dù mặt mày nàng sầu khổ cũng đã đoạn tuyệt quan hệ với nhưng giúp Xuân Sinh cưới vợ xây nhà
Theo thấy thì đây chính là năng lực
Đặc biệt nàng còn là nữ nhân
Ta bảo Xuân Sinh học cho tử tế về dạy cho Tiểu Phù những gì Cố Mù đã
“Biểu ca hai đêm nay cửa nhà luôn lén lút sợ hãi cầu xin giúp ”
Bạch thị một tràng nước mắt giàn giụa
Ta khỏi cũng thấy thương nàng
Ban đêm xem thử ít nhất thì bây giờ nàng vẫn làm gì
Xin chào các bạn.