Tri Tự - Chương 4
13
Từ xa Ứng Tri Nguyên thấy động tĩnh liền đầu
Vừa vặn thấy một cái xác đầu đang ôm lấy cái đầu của chính máu từ cổ vẫn đang phun ngừng
Còn thì bình thản lau sạch máu đao
Ứng Tri Nguyên mặt cắt còn giọt máu đầu bỏ chạy
“Người cứu với”
Lúc nãy bọn chúng sợ phát hiện đang làm chuyện mờ ám nên cố tình tránh mà đến nơi
Giờ thì điều đó thành dấu chấm hết cho bọn chúng
Ta đá mạnh cái đầu của Chương Hợp khiến nó văng xuống sông tạo một tiếng “thụp” kèm theo một làn nước bắn tung lên
Sau đó nhặt cung tên của bỏ đất kéo dây cung gài tên
Mũi tên lao vụt xuyên qua bả vai của Ứng Tri Nguyên khiến ngã xuống đất
Ta từ từ bước đến bên cạnh giãy giụa đủ mới nắm lấy tóc kéo dậy
“Giãy giụa gì chứ Đây là nơi hoang vu sẽ chẳng ai đến ”
“Ngày hôm nay ngươi rảnh rỗi quá Tìm đến gây chuyện chết ”
Ứng Tri Nguyên đau đớn đến mặt mũi méo mó: “Không là Chương Hợp… xem ngươi trông thế nào nên mới dẫn đến gặp ngươi”
“Tỷ tỷ của là Quý phi dám đắc tội với …”
Ta lạnh lùng hừ một tiếng: “Không dám đắc tội ngươi dám đắc tội với ”
Từ xa một bóng đang cầm đèn bước tới: “Đại tiểu thư Ứng gia Ngươi đang làm gì ở đây”
Giọng dịu dàng dáng vẻ thanh thoát
Là Phùng Hỷ
Ứng Tri Nguyên cũng nhận nàng lập tức bùng lên ý chí sống mạnh mẽ
“Phùng Chưởng Sử cứu với”
“Phùng Chưởng Sử Ứng Tri Tự đang sát hại nàng giết Chương Hợp”
14
Ứng Tri Nguyên dùng cả tay lẫn chân bò đến túm chặt lấy vạt váy của Phùng Hỷ
Phùng Hỷ thường xuyên thay mặt Trưởng Công chúa phát cháo cứu tế trong kinh thành nổi tiếng là nhân đức
Ứng Tri Nguyên nghĩ rằng đã cứu liền trở nên mạnh miệng hơn
“Ứng Tri Tự Phùng Chưởng Sử đang ở đây ngươi còn dám làm càn”
“Chờ thêm chút nữa sẽ đến xem ngươi còn làm gì ”
Ta mấy để tâm khẽ vung đao: “Chúng là một nhà chuyện chém giết làm gì tổn thương tình cảm quá”
Ứng Tri Nguyên mặt đỏ bừng ôm lấy vết thương hét lên: “Ai là nhà với ngươi chứ”
“Chúng cùng một phụ thân một nhà vẫn là tỷ tỷ của ngươi mà”
Ứng Tri Nguyên chợt nhớ điều gì khẩy: “Đến Ứng Tri Lễ trưởng cùng cha cùng mẹ của ngươi cũng chẳng xem ngươi là nhà Ngươi còn biết thư mà mẹ ngươi gửi thậm chí thèm cứ ném ở phòng ngoài Còn chiếc đệm gối đã vứt cho hạ nhân dùng ”
“Suốt những năm qua bao giờ nhắc đến hai mẹ con các ngươi nhưng ngày ngày đến chỗ mẹ hiếu thảo”
Sắc mặt đã lạnh băng nhưng Ứng Tri Lễ còn thêm
“Cũng đúng mẫu thân ngươi tiếng như còn tránh xa—”
Chưa dứt câu đã Phùng Hỷ đá thẳng vết thương khiến ngã ngửa
Vốn là ôn hòa lúc sắc mặt nàng lạnh lùng và bực bội: “Còn nhảm gì với mau giết về dự tiệc Ngươi đã rời khỏi chỗ một lúc lâu thêm chút nữa sẽ nghi ngờ”
Ứng Tri Nguyên và Phùng Hỷ thân quen đến ngẩn ngơ: “Phùng Chưởng Sử… ngươi—”
Chưa kịp hồn thì mắt đã mờ cảnh vật mắt xoay tròn
Ta chém đứt đầu tiện tay ném xuống sông
Phùng Hỷ cởi áo choàng choàng lên : “Người dính máu dùng cái che ”
Ta gật đầu chúng cùng trở yến tiệc trong bãi săn
Không lâu bên ngoài bãi săn đã vang lên những tiếng xôn xao
Một vài tiểu thư thả hoa đăng ở hạ lưu sông đã phát hiện hai cái đầu hét lên kinh hãi
Thị vệ nhanh chóng vớt hai cái đầu lên
Trong đám đông tinh mắt nhận ngay: “Đây chẳng là công tử nhà Thượng thư Đại Lý Tự ”
“Còn cái là của Chương Quý phi ”
Trương thị đang mải giao thiệp thấy liền bất chấp hình tượng chạy đến bờ sông
Rồi gào lên thảm thiết: “Con trai của ”
Lần Chương Quý phi săn nhưng Ngũ hoàng tử con bà sinh đã mặt
Sắc mặt Ngũ hoàng tử đen lệnh cho thị vệ phong tỏa bộ bãi săn nhất quyết bắt hung thủ
bọn chúng chỉ tìm thấy thi thể đầu của hai ở thượng nguồn
Về phần đã Phùng Hỷ làm chứng luôn ở bên cạnh nàng
Hơn nữa ai mà ngờ con gái của Thượng thư Đại Lý Tự lớn lên ở thôn quê là một nữ ma đầu giết chớp mắt
Ta kéo chặt áo choàng lặng lẽ ngắm vẻ mặt nước mắt đầm đìa của Trương thị
Một cảm giác khoái trá kỳ lạ chậm rãi dâng lên trong lòng
Trương Trinh thì khi chí thân của ngươi chết thảm ngươi cũng biết đau lòng đến
Khóc càng thảm thiết càng dù ngươi cũng chẳng sống bao lâu
15
Vì cái chết của Chương Hợp Ngũ hoàng tử và Chương Quý phi làm loạn khắp kinh thành thậm chí còn phong tỏa lục soát từng nhà để tìm hung thủ
Họ khiến kinh thành ai nấy đều sống trong sợ hãi nhưng cuối cùng vẫn tìm kẻ thủ ác hôm đó đành bỏ dở tìm nữa
Ngũ hoàng tử gây chuyện ầm ĩ như đến nỗi khiến Hoàng đế đang dưỡng bệnh hài lòng cho rằng còn trở thành thái tử mà đã ngông cuồng như thế
Hoàng đế nổi giận mắng mỏ Chương Quý phi thậm tệ và cấm nàng rời khỏi cung Vĩnh Thọ chiếu lệnh thì ngoài
Trung cung vô chủ Chương quý phi thất thế
Bốn phi tần bà nhân cơ hội tranh giành quyền quản lý lục cung làm hậu cung náo loạn
Cuối cùng Hoàng đế chịu hết nổi giao phượng ấn cho Khai Dương Trưởng công chúa quản lý
Từ đó hậu cung rơi tay Khai Dương Trưởng công chúa
Dưới bàn tay của Trưởng công chúa những chuyện xảy đó trở nên hợp tình hợp lý
Chương Quý phi vì bất mãn với Hoàng đế mà sinh lòng oán hận lén lút dùng thuật yểm bùa nguyền rủa Hoàng đế
Hoàng đế nổi giận đùng đùng đày Chương Quý phi lãnh cung còn Ngũ hoàng tử cũng mất sự ưu ái giam lỏng trong phủ
Ứng gia vốn đã về phía Ngũ hoàng tử giờ đây cũng khổ sở mà dám than thở
Ngay cả cái chết của nhi tử cũng thể tổ chức tang lễ rình rang chỉ sợ làm Hoàng đế chú ý mà giáng tội
Cơn đau đớn chẳng biết trút chỉ thể lóc bên linh cữu của Ứng Tri Nguyên
Nhân lúc bọn họ để ý đến đã giấu vài thứ trong thư phòng của Ứng Trung Chính
Ta trèo tường viện chuẩn tắm rửa nghỉ ngơi
Không ngờ gặp một bất ngờ trong sân viện của
Ứng Tri Lễ cao lớn khuôn mặt lạnh lùng hành lang
“Ngươi ”
Môi mỏng khẽ mở giọng lạnh băng
Có thể thấy đang bờ vực của cơn giận
Ứng lang quân nổi tiếng nhất Trường An Thám hoa lang thanh cao nay cũng thể nổi giận vì một kẻ như
Ta thực sự mệt chẳng còn sức mà thuyết giáo
Khi bước qua Ứng Tri Lễ nắm chặt cánh tay : “Nửa đêm trèo tường ngươi biết chút nào về lễ nghi của tiểu thư khuê các ”
“Ngươi biết nếu khác phát hiện hành vi của ngươi sẽ ảnh hưởng tồi tệ đến danh tiếng của Ứng gia thế nào”
Ta chỉ đáp một từ: “Ồ”
Chỉ một chữ đã chọc giận
Ứng Tri Lễ mắt trừng trừng: “Ta đã với ngươi bao lần ngươi an phận thủ thường đừng bước vết xe đổ của bà ”
“Bà Bà là ai Trong miệng ngươi bà ngay cả cái tên cũng xứng gọi ” Ta mỉm lạnh lùng
Ứng Tri Lễ càng tức giận: “Ngươi rõ ràng biết bà đã làm gì cũng nên biết việc đón ngươi về đã là lòng bao dung và nhân từ của Ứng gia”
Ta lạnh lùng gì
Hắn sợ chọc giận khiến sinh lòng phản kháng đành dịu giọng xuống: “Hiện nay gia đình đang gặp khó khăn ngươi biết bao nhiêu cặp mắt đang dõi theo chúng Chỉ cần ngươi an phận cam đoan rằng nhà họ Trương sẽ bạc đãi ngươi”
Ta khẽ mỉa: “Ngươi cam đoan Sự đảm bảo của ngươi đáng bao nhiêu”
“Ta nhớ rõ mười hai năm ngươi cũng như ”
“Có cần nhắc cho ngươi ”
Trong ánh mắt của Ứng Tri Lễ hiện lên sự hiểu: “Gì cơ”
16
Ha thật là nực
Ta đến gập cả
“Ngươi nhớ ”
Mẫu thân những năm qua đã làm gì Giữ lấy một lời hứa mà đã quên từ lâu giữ đến chết
“Mười hai năm ngươi quỳ mặt mẫu thân lóc vái lạy rằng khi thành đạt sẽ đón bà về nhà bảo bà nhất định chờ ngươi”
“Khi đó mới sáu tuổi mà vẫn nhớ rõ ràng mà Ứng đại nhân thông tuệ tài giỏi của chúng một thám hoa lang nổi danh quên mất thật là buồn ”
Sắc mặt Ứng Tri Lễ lập tức tối sầm: “Im miệng”
“Ta cứ đấy”
“Mẫu thân còn sống từng cho phép ngươi nửa lời bà dù câm nhưng vẫn cố gắng dấu biện bạch cho ngươi
Bà ngươi quên bà chỉ là quá bận hoặc là kế mẫu cho ngươi đến đón bà”
Ứng Tri Lễ hổ và tức giận một tay bóp chặt cổ
“Im đã bảo ngươi đừng nữa Tất cả là do bà tất cả là do bà giữ đạo khiến bao năm nay luôn đời xì xào là con trai của kẻ dâm loạn”
“Ta đã bỏ công sức hơn khác gấp bội để ngày hôm nay ngươi tư cách gì mà chỉ trích Ta gì sai”
“Mười năm đèn sách để công sức của uổng phí vứt bỏ bà – vết nhơ của đời – thì gì sai”
Ngón tay dần siết chặt ánh mắt đầy sát khí
Ta quan tâm vẫn tiếp tục : “Ta thật ghen tị với ngươi ngươi chắc hẳn hạnh phúc lắm Mọi chuyện đều là của khác Ngươi mãi mãi là bậc quân tử thanh tao”