Tranh Giành Nhân Duyên - Chương 7
May mắn là cuối cùng đã cưới
Quận chúa ôm ngực đầy hận ý một lát đôi mắt đỏ ngầu chuyển sang
“Ngươi là đồ tiện phụ đã cho Mục Nam uống thứ thuốc gì rõ ràng yêu sâu đậm tuyệt đối sẽ vu khống như ”
Nàng điên cuồng xông lên như xé xác nhưng quan sai ngăn
Phu quân cũng chắn mặt “Không liên quan đến A Yên Ta hỏi ngươi lúc đầu tại mất trí nhớ lưu lạc đến đây”
Quận chúa sửng sốt “Ngươi nhớ … Năm năm ngươi rơi xuống vách núi Đông Sơn may mắn chết đầu chắc chắn đã thương”
Lại vội vàng bổ sung một câu “Không thể trách chỉ thuận miệng hoa bên vách núi chứ ép buộc ngươi là ngươi cố tỏ mạnh mẽ trượt chân rơi xuống vách núi”
Phu quân khẩy “Đông Sơn cách đây quá trăm dặm nếu ngươi kịp thời báo tin để Vương phủ phái từ kinh thành tìm đã thể về nhà từ lâu”
“Ta đã phái tìm ngươi” Quận chúa chỉ sân trống “Tiếc là những phái đều đã chết nếu thì thể làm chứng là tìm thấy…”
“Ngươi đã tận mắt thấy ngã xuống” Phu quân ngắt lời nàng
Thần sắc hờ hững chỉ thấy mặt Quận chúa tái mét
“Để che giấu lầm phủi sạch quan hệ từ đầu đến cuối ngươi từng nghĩ đến việc báo cho Vương phủ Ngươi đối với quả thực là… tình sâu nghĩa nặng”
Phu quân ngẩng đầu ánh mắt nàng như thứ bẩn thỉu nhất đời
Câu cuối cùng giọng lạnh lùng và nhẹ nhàng chỉ thấy
“May mắn sống một lần nữa… Nếu vợ con và cả một thôn làng làm thấy ánh mặt trời”
16
Hóa phu quân cũng đã tái sinh
Chàng đã đích thân cho biết câu trả lời cho câu hỏi đó
Tiền kiếp căn bản hề cái gọi là đại hôn tất cả đều là do Quận chúa cố tình bịa đặt——
Kể từ khi phu quân nhớ chuyện ngã xuống vách núi năm xưa vì niệm tình cũ nên truy cứu nhưng đối với Quận chúa thì còn một chút tình cảm nào
Chàng chỉ một lòng nhớ đến vợ con bình thường lương thiện của
Sau khi trở về kinh thành song thân Vương phủ đột nhiên thấy con trai mà họ từng cho rằng biết đã gặp nạn ở nhất thời quá vui mừng mà sinh bệnh
Phu quân tuân thủ đạo hiếu tận tình chăm sóc cha mẹ đồng thời phái trong phủ đến thôn đón vợ con về
nửa tháng trôi qua phái vẫn bặt vô âm tín đó mới biết là đã gặp “tai nạn” đường
Đợi khi đám thứ hai của Vương phủ đến nơi thì bộ thôn trang đã hóa thành tro bụi còn thở của sống nữa
Chàng đau buồn khôn xiết lúc say rượu ở tửu lâu tình cờ trông thấy của Thành Vương và nha bên cạnh Quận chúa đang giao dịch riêng tư
Hóa Thành Vương thấy Quận chúa khi hồi kinh chỉ một lòng nghĩ đến tình cũ là Mộc Vương trong cơn tức giận đã mua chuộc nha của nàng mượn lời đàm tiếu của mọi để đẩy Quận chúa cảnh khốn cùng
Trong lúc giao dịch lời họ tiết lộ khiến lạnh toát cả ——
Ngọn lửa trong thôn là tai nạn
Vợ con Quận chúa Đồng Khương coi là chướng ngại vật để thể thành cho “tình yêu” tì vết của Quận chúa phụ nữ yếu đuối và đứa con thơ cùng với cả một thôn dân vô tội đã chết thảm
Trong cơn phẫn nộ xông lên chất vấn nha … nhưng bên cạnh Thành Vương giết nhầm
Đợi đến khi mở mắt lần nữa loạng choạng đẩy cửa thì thấy——
Chính là cảnh và Tiểu An đang ôm
Chàng sợ phá vỡ hạnh phúc mắt cũng sợ lời gì kỳ lạ làm chúng sợ hãi đành che giấu cảm xúc kích động cố tỏ bình tĩnh
Sau đó Quận chúa “” đến…
Chàng vốn dây dưa nhiều với nàng ở kiếp vẫn làm điều ác chỉ giữ lấy cuộc sống bình lặng hạnh phúc của gia đình
Quận chúa chịu buông tha
Chàng khỏi thôn tìm gặp Tri phủ đồng thời gửi thư về kinh thành để cho cha mẹ ở nhà yên tâm nhờ họ phái binh đến
Kinh thành quá xa đến cần thời gian sợ Quận chúa nóng nảy làm liều gây chuyện thể cứu vãn với vợ con
Tạm thời tiết lộ thân phận
thấy Quận chúa ngày càng đe dọa nghiêm trọng hơn thậm chí còn gây nguy hiểm đến đứa con trai nhỏ
Chàng ở ngoài sân bước diễn một vở kịch
Kết cục phần ngoài dự đoán nhưng cũng coi như ác giả ác báo
Cuối cùng Quận chúa cũng tự nếm trải——cảm giác tưởng như toại nguyện mất tất cả
17
Binh thân vương lập tức đến cùng với nha dịch “hộ tống” Quận chúa đến phủ nha kinh thành để trình án
Một ngày tin tức truyền đến——nàng “hương tiêu ngọc vẫn” mãi mãi ở nơi
Điều trách ai khác
Vừa mới khỏi thôn lâu Quận chúa rõ ràng vẫn bình thường nhưng cứ kêu mặt đau ngứa còn nổi cơn thịnh nộ bất chấp sự can ngăn của khác đánh đập nha để trút giận
Các nha chuyện hộ vệ “tự vẫn” ngày nào cũng thấp thỏm lo âu còn “an phận” như hoảng loạn bỏ chạy
Quận chúa giằng co với một nha chân trượt ngã xuống vực
Đến khi tìm thấy dù địa vị cao quý ngã như cũng hồn lìa khỏi xác ở sơn cốc
Đối mặt với cái chết của chủ tử hai nha hề đau buồn chỉ sự nhẹ nhõm cơn hoạn nạn
Còn chủ động rằng chỉ cần mọi chịu làm chứng Quận chúa đột nhiên phát điên nguyên nhân cái chết liên quan đến họ… họ sẽ khai thêm nhiều tội ác mà Quận chúa đã gây
Nghe xong tin tức và vẫn bình thản chỉ bận rộn thu dọn hành lý
Vương phủ mang theo thư trong thư lão phu nhân gặp con dâu và cháu trai chúng nhanh chóng lên đường đến kinh thành
Trên đường thấy chút căng thẳng ôm lòng nhẹ nhàng an ủi
“Đừng lo lắng biết cưới một vợ dịu dàng lương thiện như nàng mọi trong nhà đều vui mừng”
“Tổ phụ tổ mẫu thương yêu nương thương con ” Tiểu An tiến gần nghiêng cổ hỏi
“Tất nhiên là thương” Chàng khẽ cũng ôm Tiểu An lòng
Một nhà ba chúng ngọt ngào dựa
Cho đến cuối cùng cũng hỏi vì kiếp làm những việc khác với kiếp
Ta cũng ngầm hiểu mà nhắc đến
Trân trọng hạnh phúc mắt thế là đủ
(Hết)