Trăng Thu Mấy Độ - Chương 1
01
Ta lặng lẽ đến chỗ ở của Trương sinh hẹn ngoài
“Tiểu thư rõ công tử vì sinh hiểu lầm như mời công tử gặp mặt cho rõ ràng”
Trương sinh mừng rỡ như điên mắt sáng rỡ quạt xếp bung bày bộ dạng phong lưu phóng khoáng
Hắn bước theo đến một con hẻm tối liền kiêng dè gì mà đưa tay sờ lên mặt
“Giang tiểu thư quả hổ danh là mỹ nhân kinh thành ngay cả nha bên cũng nhan sắc xuất chúng”
“Chờ cưới Giang tiểu thư ngươi liền phòng làm thông phòng ”
Ta khẽ nhếch môi lời nào
Rẽ khúc quanh dừng bước bất ngờ rút cây gậy đã giấu sẵn trong góc ánh mắt hoảng loạn của Trương sinh vung tay bổ thẳng về phía
Tiếng xương sọ vỡ vụn vang lên rõ ràng
Cú đầu tiên m/áu m/e đầm đìa
Cú thứ hai ngã lăn bất tỉnh
Chiêu pháp đánh chó của xưa nay luôn vững chắc như vài gậy xuống sắc mặt đổi thở gấp thư sinh đã tắt thở
Lão gia dìu lấy phu nhân từ cửa thò đầu xem
Phu nhân run rẩy: “Cht… cht Thu Nguyệt làm … là quá tay ”
Ta lấy khăn tay lau qua nơi chạm buồn nôn đến mức ói
Ta nhịn thở cụp mắt : “Phu nhân thường danh tiết đối với nữ tử chẳng khác nào tính mạng Hắn vu khống tiểu thư như thế chẳng là ép tiểu thư chỗ cht Kẻ như chẳng lẽ đáng cht”
“Hôm nay tiểu thư sắp đại hôn cùng đại công tử phủ Trung Dũng hầu lời đồn đãi tuyệt đối thể thêm chút nào nữa”
Ta phu nhân lập tức cứng họng
Lão gia dùng ánh mắt đánh giá một lượt dù đã từng dày dạn thương trường nhưng e rằng từng gặp qua nữ tử nào tay tàn nhẫn như
Chỉ trong hai thở ông đã tính toán xong xuôi lợi hại trầm giọng dặn dò: “Lo xử lý sạch sẽ th/i th/ể đừng để ai phát hiện”
Ta khẽ gật đầu
Nhìn bao bố đầy máu mặt nặng nề thở dài —
Cái xác heo cht … đúng là nặng thật
Sáng sớm hôm phát hiện Trương sinh cht trong chuồng heo
Trên đầy dấu móng heo giẫm đạp mấy con heo vây quanh dùng mõm húc loạn gương mặt trắng trẻo gặm đến còn nhận
Nhục nhã nhất là hai mông Trương sinh trần trụi một con heo cái bên cạnh sùi bọt mép đạp chân như thể sắp lên tiên
Cảnh tượng dọa ít phát ngốc
Chẳng mấy chốc lời đồn lan : Trương sinh heo yêu mê hoặc nhận nhầm heo cái thành Giang tiểu thư
Tất nhiên những điều tiểu thư biết
Nàng đang kiểm đếm hộp trang sức lấy ngân lượng mua gạo bột chuẩn hấp bánh bao bố thí Trên đường lời đồn ngẩng đầu hỏi :
“Thật sự yêu tinh thải dương bổ âm ”
Ta chớp chớp mắt gãi đầu khẽ:
“Nếu chí quái tạp văn thì cũng chừng là từng thấy Tiểu thư nhiều sách thử xem”
Tiểu thư suy nghĩ nghiêm túc một hồi gật đầu tin thật
02
Ta là nữ nhi của một thợ săn
Năm mười tuổi a nương sinh cha mẹ liền đem bán thanh lâu còn :
“Đi theo Tú nương tử mỗi ngày đều thịt ăn”
Tú bà vuốt khuôn mặt đang tươi của khen ngũ quan thanh tú dung mạo khả ái rằng nuôi dưỡng cho
Bọn họ nụ của tú bà lập tức sụp xuống Bà như biến thành một khác tay đánh đập túi bụi ép học ca múa
Ta chịu học bà liền sai đám kỹ nữ trong viện cùng đánh đánh đến da tróc thịt bong
Vào đêm kỹ viện náo nhiệt nhất khóa chặt tất cả cửa sổ cửa chính một mồi lửa đốt sạch cả kỹ viện hơn hai mươi mạng cháy rụi trong biển lửa
Ta sinh đã mang gương mặt biết đáng thương đáng yêu Ta biết cách lợi dụng điều đó
Ban ngày quỳ ở cửa viện cầu xin các vị lão gia phu nhân ngang qua thu nhận
Phu nhân huyện lệnh thấy là một đứa nhỏ đáng thương bèn mang về phủ
Sau khi rửa mặt sạch sẽ bà kinh ngạc phát hiện vài phần giống nữ nhi đã mất sớm của bà liền vui mừng khôn xiết nhận làm nghĩa nữ cho ăn ngon mặc
Ngay khi tưởng rằng thể sống những ngày yên lần đầu hành kinh phu nhân bắt tắm rửa sạch sẽ đầu nhốt phòng huyện lệnh đại nhân
Huyện lệnh đại nhân cởi sạch y phục mặt rằng sinh hài tử cho
Dao vung lên đâm nát hai lượng thịt hạ thân
Tiếng gào thảm thật khó khiến vô cùng phiền chán Nhân lúc ôm hạ thể rên rỉ cứa đứt cổ họng trốn khỏi phủ
Ta đã hiểu một điều — đời chẳng ai vô cớ đối với ngươi cũng chẳng ai thật tâm thương ngươi ngoài chính bản thân ngươi
Cho đến khi gặp Giang tiểu thư
Giang Uyển Ninh là thiện lương tiếng mỗi dịp hai mươi bảy đều đến miếu phát bánh bao nhờ những chiếc bánh đó mà sống sót qua ngày
Mùa mưa dầm bệnh nặng đến mức thể dậy nổi đã bỏ lỡ hai lần bố thí
Ta hiên chờ chết chợt một chiếc ô nghiêng về phía chắn mưa giúp
“Vài ngày thấy ngươi đến thì là bệnh ”
Giang Uyển Ninh tâm tư tinh tế phát hiện đến lấy bánh liền đoán chuyện xảy khắp thành tìm cuối cùng tìm mắt nàng còn đỏ hoe
Nàng mang về Giang phủ trị bệnh còn giữ ở
Ngay cả cha mẹ ruột còn thể đem bán nào tin đời bẩm sinh lương thiện
Ta đã sớm học cách tâm độc thủ tàn
Ta sợ ở Giang phủ Nếu một ngày nào đó nàng bán hoặc định đưa cho một nam nhân nào đó…
Đến lúc đó sẽ giết nàng
đã gần mười năm trôi qua nàng vẫn giống như một tờ giấy trắng mặc cho thế gian lắm kẻ tà ác nàng vẫn giữ một lòng son đối đãi dịu dàng với tất cả mọi
Ta nghĩ lão gia và phu nhân đã bảo vệ hòn ngọc trong tay quá kỹ khiến nàng hiểu lòng hiểm ác mười năm vẫn ngây thơ như thuở ban đầu
Ngây thơ đến mức gã thư sinh xa lạ mang tín vật đến tìm nàng còn nghĩ là nhận nhầm
03
“Trương công tử lẽ là công tử nhận nhầm Nếu để tiểu thư nhà biết chẳng sẽ đau lòng ”
Nàng còn thể giúp thư sinh tìm đúng
Ta ngày ngày đều ở bên cạnh tiểu thư tiểu thư tư tình với nam nhân bên ngoài rõ hơn bất cứ ai
Cái gọi là tín vật của thư sinh bất quá chỉ là chiếc khăn tay thêu chữ “Giang” mua dễ như mua rau ngoài phố tuyệt đối vật thân cận của tiểu thư
Rõ ràng Trương sinh trèo cao lấy đó uy hiếp lão gia để cưới thiên kim tiểu thư nhà quyền quý
Tiểu thư nghĩ quá đê tiện còn gõ nhẹ lên trán :
“Nhân chi sơ tính bản thiện Có lẽ cô nương thật sự giống Trương công tử mới nhận nhầm cố ý gây khó dễ”
Ta cong môi làm vẻ ngây ngốc như khai sáng
Trương thư sinh ngẩng đầu trong mắt lấp lóe tà ý cùng đắc ý ánh cứ dán chặt lên tiểu thư chịu dời
Lão gia và phu nhân sắc mặt xanh mét mắng một trận đuổi
Hôm Trương sinh lùi mà tiến ngay cửa hô to chuyện tư tình giữa và tiểu thư làm ầm ĩ đến mức ai nấy đều
Lời đồn lan khắp tiểu thư buồn bã thôi
Nếu tiểu thư dồn đến mức tự vẫn sẽ còn ai đối với nữa sống những ngày cơ cực
Ta chẳng còn cách nào đành thay tiểu thư giải quyết tai họa
Từ nhỏ đã tâm độc thủ tàn trừ khử Trương sinh chẳng tốn mấy sức lực
04
Trương sinh đã chết nhưng lão gia và phu nhân vẫn canh cánh trong lòng sợ rằng lời đồn sẽ lan đến phủ Trung Dũng hầu khi hao tâm tổn trí để giải thích
Hôm cùng tiểu thư bố thí trở về phủ hạ nhân đến báo phủ Trung Dũng hầu đến
Người tới là một cô nương
Tự xưng là tâm phúc thân cận cánh tay trái của đại công tử phủ Trung Dũng hầu
Lão gia và phu nhân tiếp khách cùng tiểu thư nấp bình phong quan sát
Cô nương mặc hoa phục lộng lẫy lưng theo vài nha vây quanh nâng đỡ khí thế mười phần
Nàng giơ lệnh bài của phủ Trung Dũng hầu bộ dáng như thể đích thân đại công tử đến khẩu khí ngạo mạn:
“Đại hôn sắp tới nơi Giang Uyển Ninh biết giữ tư thông với thư sinh Giang lão gia chẳng lẽ nên cho một lời giải thích”
Bị một con nha đầu miệng còn hôi sữa chĩa thẳng mũi dùi trách mắng lão gia tức đến sắc mặt biến thành gang thép cố nén giận đáp:
“Là do Trương sinh yêu heo mê hoặc chuyện liên quan gì đến tiểu nữ”
Cô nương bật khẽ trong mắt đầy vẻ giễu cợt:
“Ngươi tưởng là kẻ ngu ”
Chuyện yêu heo tin thì tin thì
Phủ Trung Dũng hầu đã ý gây khó dễ cần lý do gì nhiều cho cam
Chính nghi ngờ tự đến chất vấn mà sai một nữ nhân đến hỏi tội chẳng qua là để sỉ nhục Giang gia nhục mạ tiểu thư
Tiểu thư cúi đầu nhẹ nhàng kéo ống tay áo gương mặt đã nhuốm vẻ u sầu
Ta thở dài một tiếng — tiểu thư vẫn quá lương thiện
Người lương thiện đều chung một điểm yếu: đa sầu đa cảm chịu nổi lời cay nghiệt từ khác
Lưỡi như gươm đao giết thấy máu
Những lời chèn ép vẫn dừng :
“Cũng mong Giang lão gia trông coi Giang tiểu thư cho đừng để mang theo thứ bệnh dơ bẩn gì phủ Trung Dũng hầu”
Lão gia vốn chỉ là thường dân làm ăn buôn bán phủ Trung Dũng hầu chỉ đành cúi đầu chịu nhục
Mắt lão gia như bốc hỏa tay run lên chỉ thẳng mặt:
“Đến lượt một nha đầu như ngươi dạy dỗ lão phu ”
Ta vỗ nhẹ tay tiểu thư hiệu nàng yên tâm từ bình phong bước hời hợt cất lời:
“Lão gia tiểu thư nàng nguyện ý từ hôn”
Ta bịa đấy