Trái Tim Khó Giữ - Chương 1
01
Ta đã đánh thế tử của Nhữ Nam Vương
Còn ấn mạnh ao nuôi rùa bằng bạch ngọc ép nhận
Đợi đến khi Nhữ Nam Vương biết tin đã dẫn theo phụ thân đến hỏi tội
Ta đang mặt vị thế tử mặt mũi bầm dập vênh váo tự đắc:
“Một dãy phố lưu manh hỏi thử xem ai là phụ thân”
Nhữ Nam Vương tức đến trợn mắt:
“Bình An Hầu Ông nuôi dạy con gái lắm
“Chuyện nhất định đòi hoàng thượng một câu trả lời”
Nói xong ông tức giận bỏ cùng nhi tử của
Phụ thân mặt mày u ám đến mức thể nhỏ nước ông trầm giọng :
“Quỳ xuống
“Con thật vô pháp vô thiên chút dáng vẻ của khuê nữ nhà quyền quý nào
“Mẫu thân con tiểu thư khuê các nuôi nữ nhi cũng hoang dã khó thuần…”
Nói ông căn bản giải thích tức giận tiến lên tát mấy cái
Không đau lắm nhưng đau lòng
Lúc một giọng khàn khàn vang lên:
“Dừng tay Ai dám động con gái ”
Người đến chính là mẫu thân
Phụ thân lập tức thu liễm đôi chút như thể đánh chửi là ông
Thật phụ mẫu của hề xứng đôi
Phụ thân là công tử tuấn tú nổi tiếng nhất kinh thành mặt như ngọc tuấn tiêu sái
Truyền thuyết kể rằng năm xưa khi ông cưỡi ngựa cao đầu qua phố Trường An đã khiến muôn đổ đường ném quả đầy xe
Còn mẫu thân là nữ tướng quân từng chinh chiến mười năm ở biên quan lập nên chiến công hiển hách
như trong thoại bản nữ tướng quân lăn lộn nhiều năm khi trở về vẫn xinh nghiêng nước nghiêng thành
Mẫu thân từng ăn hạt dưa bình phẩm:
“Biên quan thiếu nước thiếu lương rửa mặt cũng tích nước vo gạo năm ngày
“Mẫu thân con thể lớn lên như thế đã cố gắng
“Con đừng mấy quyển thoại bản não tàn nữa”
Quả thật mẫu thân tướng tá thô kệch da trắng trẻo cũng mịn màng
Hành vi cử chỉ cũng sự tao nhã của khuê nữ kinh thành
Năm xưa khi phụ thân cưới bà biết bao nhiêu cô gái nhỏ đã thay ông rơi lệ thầm mắng một tiếng hoa tươi cắm bãi phân trâu
theo thấy là phụ thân mới xứng với mẫu thân
Ta từng hỏi mẫu thân tại lấy phụ thân
Mẫu thân luôn ngẩn một lúc lâu khẽ thở dài:
“Mọi sự đều là mệnh nửa điểm do ”
02
Thực đây phụ thân vẫn luôn giữ ba phần kính trọng với mẫu thân
biết hôm nay vì như thể chỗ dựa:
“Nàng nuôi dạy con gái lắm công khai đánh thế tử của Nhữ Nam Vương
“Thật là vô pháp vô thiên”
Mẫu thân như thấy chỉ cúi đầu xoa xoa nhẹ giọng :
“Có thương ”
Ta lắc đầu cất vẻ tủi thân nở một nụ với bà
Ánh mắt mẫu thân lướt qua quầng mắt đỏ hoe của mở miệng:
“Bình An Hầu ông đã từng hỏi Nhan Nhi một câu tại nàng đánh thế tử của Nhữ Nam Vương ”
Phụ thân hỏi đến ngây
Người hầu bên cạnh là Hồng Phù theo ý mẫu thân tiến lên hắng giọng:
“Nói đến chuyện ngày hôm nay là tiểu thư thấy chuyện bất bình liền tay tương trợ…”
Ta…
Con nha đầu từ nhỏ đã một ước mơ trở thành kể chuyện số một thiên hạ
Cả đời một sở thích lớn
Thích thêm mắm dặm muối câu chuyện kể cho sinh động
Mẫu thân khẽ ho một tiếng:
“Nói đơn giản đừng tô vẽ
Thế là Hồng Phù cứng họng một lúc mới khô khan và vô cảm :
“Tên tiểu tử đó hầu gia ăn bám”
“Rắc” một tiếng
Là tiếng mặt mũi của Bình An Hầu vỡ tan
Sự thật mà luôn khó
Mà đáng sợ nhất là điều chính là sự thật
Trước khi phụ thân cưới mẫu thân ông tước vị chỉ là một thiếu khanh quang lộc tự bình thường
Chính vì mẫu thân lập chiến công hiển hách phụ thân mới tước vị
Lúc sắc mặt phụ thân lúc đỏ lúc trắng
Một mặt cảm thấy mất mặt mặt khác cảm thấy phân biệt trái mà đánh chút hối hận
Vì ông dịu giọng tiến lên:
“Nhan Nhi đau Phụ thân cũng quá tức giận…
“ dù thì con cũng là trưởng nữ của Hầu phủ gặp chuyện ôn hòa hơn
“Sau mới thể chăm sóc các em”
Ta tránh né bàn tay của ông định xoa đầu chút nể tình:
“Con em trai và em gái
“Mẫu thân bà sinh con thương thân thể sinh nữa”
Phụ thân gì chỉ khóe miệng cong lên cho thấy tâm trạng chuyển từ âm sang dương của ông
03
Tối hôm đó phụ thân phá lệ đến “Lê Hoa Viện” của mẫu thân
Bên cạnh còn dẫn theo một cô gái yếu đuối như hoa tử đằng
Cô gái đó chút khách khí bình phẩm:
“Lê Hoa Viện gì chứ chẳng may mắn chút nào
“Hầu phu nhân thích loại hoa trắng bệch … á”
Lời còn dứt mấy mũi tên bạc tốc độ cực nhanh đã lao về phía hai
Hai theo bản năng lùi nhưng giẫm cơ quan mặt đất
Mười tám thanh sắt từ đất mọc lên nhốt hai trong lồng sắt trong nháy mắt
“Hoa tử đằng” đã sớm sợ đến mất hồn mất vía búi tóc mây búi đầy công phu mũi tên xuyên thủng giữa trung
Vừa vặn dừng ở chính giữa búi tóc buồn đung đưa
Vào thời khắc quan trọng những mũi tên còn đều mẫu thân dùng một cây trường thương đánh rơi hết
Ngay đó bà hạ tay xoay đuôi thương nặng nhẹ gõ lồng sắt ba cái:
“Xin chỉ là trận pháp nhỏ bình thường thôi
“Còn nữa Lê Hoa Viện lấy tên từ trận Lê Hoa hiểu thì nhiều sách ”
Ba cái gõ đó như đánh mặt phụ thân ông tức giận gào lên:
“Bà bày trận pháp gì ở nhà thế Còn tưởng chiến trường
“Muốn hại chết ”
Mẫu thân vẻ mặt kỳ lạ :
“Bình thường ông đến hơn nữa ngôi nhà là của hồi môn của
“Chỉ cần vui phá thì ”
Ta đang gặm bánh nếp ở bên cạnh :
Phụ mẫu cãi
Vậy thì đến lượt tiểu đáng yêu mặt làm hòa giải thôi
Thế là vội vã nuốt nốt phần bánh còn
Vừa nhớ “Tam bộ khúc khuyên can” mà Thế tử Nhữ Nam Vương đã truyền thụ tiến lên chân thành :
“Mẫu thân thôi thôi năm mới mà
“Phụ thân đến thì đến thôi còn mang quà làm gì
“Đầy tớ nhà chúng đã đủ lẽ để mới đổ bô”
“Hoa tử đằng” lập tức chịu
Nàng mềm mại nũng nịu với phụ thân:
“Hầu gia xem kìa…”
Phụ thân vỗ về nàng thẳng mẫu thân chút khách sáo mở lời:
“Ta đến đây là để mượn ngươi một thứ
“Ta sẽ nạp Ngọc Như làm nhưng nàng kiệu Tịch Nhan thì chịu nhập phủ
“Chỉ là một cái kiệu mà thôi ngươi cho mượn dùng
“Sau khi thành thân xong sẽ trả cho ngươi”