Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 8
Một trông giống quản gia nhanh chóng mời chúng trong
Bên trong sảnh đã đầy
Tôi vốn thoải mái trong những nơi đông liền lén hỏi mẹ: “Mẹ hôm nay chúng đến đây làm gì”
Mẹ đáp tỉnh bơ: “Mẹ biết bố con bảo ở đây đồ ăn ngon nên mẹ đến thôi”
Tôi: “…”
Lúc bố ghé qua nhỏ: “Sinh nhật 70 tuổi của lão gia nhà họ Minh”
À hiểu
Nhiều ánh mắt bắt đầu đổ dồn về phía chúng Một vài lẽ là đối tác làm ăn của bố tiến đến chào hỏi Bố lịch sự đáp một tay còn vòng qua eo mẹ mỉm
Chỉ mẹ là cựa quậy như quen
Sau đó thấy bố vỗ mẹ một cái
mông
Tôi: “…”
Không ai chuyện với nhưng cũng chẳng buồn Tôi lẻn qua một góc ăn bánh ngọt mặc kệ ánh mắt dò xét của vài phụ nữ xa lạ
Tôi quanh một hồi nhưng chẳng thấy hai bạn Thế là liền gửi một tin nhắn nhóm: [Hai đến bữa tiệc sinh nhật lão gia nhà họ Minh ]
Triệu Tư Đồng đáp ngay: [Không dám dám nhà họ Minh tớ sợ lắm Nghe thiếu gia nhà đó là một kẻ cực kỳ đáng sợ tớ thà gặp còn hơn]
Hiên tỷ cũng xuất hiện gửi một biểu cảm gật đầu
Tôi nghĩ bụng chẳng cũng là với thôi gì mà sợ hãi chứ cũng hỏi nhiều tắt điện thoại quyết định ngoài dạo một chút
Chỗ thực sự quá đỉnh
Càng càng cảm nhận đây là gia đình bình thường Những món đồ bày biện khắp nơi đều lộ rõ sự đắt đỏ
Không kìm rút điện thoại định chụp vài tấm gửi nhóm cho hai kẻ quê mùa mở rộng tầm mắt
Đang lùi để tìm góc chụp bỗng đụng một thứ gì đó Ban đầu tưởng là tường đầu thì hóa là… một
Mặc dù nơi khá tối mà cận nhưng chỉ một ánh đã nhận chỉ là một quen mà còn là… trai gặp hôm nọ
Cái duyên trời định gì thế
Tôi phấn khích nhảy cẫng lên nhào reo to: “Aaaa Em gặp ”
Anh trai mặt lạnh tanh gần như nghiến răng thốt hai từ: “Buông ”
Buông
Đùa
Nhớ lần chỉ lướt qua đã khiến buồn bã thế nào càng chịu buông mà còn ôm chặt hơn vội vàng :
“Anh quên em Em là Tiểu Cẩu Đản đây Kể từ ngày chia tay vội vã hôm đó em đã tương tư đến phát bệnh ngày đêm ăn ngủ trong đầu chỉ là gương mặt ”
Hình như thấy tiếng nghiến răng của nhưng giả vờ tiếp tục dồn hết tình cảm: “Bảo bối khiến em nông nỗi em mặc kệ chịu trách nhiệm với em”
Giọng của càng trở nên đáng sợ: “Bảo bối”
Tôi gật đầu: “ chính là bảo bối của Tiểu Cẩu Đản ”
Vừa dứt lời một giọng run run sợ hãi vang lên bên tai: “Thiếu… thiếu gia”
Tôi đầu thì là ông quản gia lúc nãy dẫn chúng
Thiếu gia Ông đang gọi ai
Rồi theo ánh mắt của ông Chính là đang ôm Vậy thì…
Đầu “bùm” một tiếng như nổ tung bỗng hiểu —
Lẽ nào đây chính là thiếu gia nhà họ Minh mà Triệu Tư Đồng bảo đáng sợ
mà…
Mỹ nam Anh Đáng sợ
Đùa chắc
Là một phụ nữ thông minh tuyệt đỉnh làm thể tin lời bà Tư Đồng chứ Rõ ràng điều thể nào đúng
Anh trai với ánh mắt lạnh lùng : “Buông ”
Tôi nhếch mép gian: “Anh để số WeChat em sẽ thả ”
Anh im lặng lời nào
Đang lúc giằng co ông quản gia bên cạnh bỗng : “Thiếu gia lão gia việc tìm ”
Nói xong ông còn liếc một cái
Tôi thở dài Đã là việc gấp cũng nên làm khó thêm
Tôi buông : “Được em cho biết WeChat của em nhất định sẽ ”
Anh hừ lạnh một tiếng thèm sải chân dài bước khuất
Sau khi rời tiện tay kéo một làm hỏi: “Thiếu gia nhà tên gì”
Người đó vẻ do dự bèn rút tờ một trăm Người đó vẫn Tôi đau lòng móc thêm tờ nữa nhưng vẫn từ chối
Quá đáng thật
“Không uống rượu mừng thì uống rượu phạt Cầm tiền là đánh đúng ”
Có lẽ vẻ mặt sát khí làm sợ hãi vội vàng nhận lấy tiền đó trả lời: “Thiếu gia họ Minh tên một chữ là Hành chữ Hành trong bộ vương”
Tôi ngẫm một lúc mới ghép chữ
Minh Hành
Tên đấy
Tôi hỏi: “Cậu biết WeChat của thiếu gia ”
Người làm tái mặt: “Cái … biết…”
Không còn cách nào khác đành lên nhóm chat ba hỏi: [Ai số WeChat của thiếu gia nhà họ Minh ]
Hiên tỷ lập tức trả lời: [Cậu lẽ thật sự kết bạn với đó chứ]
Tôi gửi một biểu cảm kèm lời đáp: [Không chỉ kết bạn tớ còn theo đuổi nữa]
Hiên tỷ: […]
Cuối cùng bảo cả hai dò hỏi trong vòng bạn bè của họ xem thông tin gì Biết ích Vừa nhắn xong ngẩng đầu lên và thấy ngay hai bước từ cửa—chính là Mộ Dung Ngọc và Thẩm Hàm
Trời ơi Thẩm Hàm đúng là bám lấy Mộ Dung Ngọc đến tận nhà họ Minh
Quả thật đáng thương nhất vẫn là bà Thúy Hoa
Tôi thở dài đầy cảm thông
Hiện giờ Thẩm Hàm đã công khai với bên ngoài rằng là vị hôn thê của Mộ Dung Ngọc Nghe cô còn giỏi kinh doanh giúp Mộ Dung Ngọc kiếm ít tiền thậm chí còn thành lập công ty riêng chuyên về mỹ phẩm
Phải cô tài giỏi hổ danh là nữ chính của tiểu thuyết nữ cường Tôi tự cảm thấy bằng chỉ cần cô động đến cũng chẳng tranh chấp gì
Nhớ lời hệ thống hôm đó chỉ lý do đến đây nhưng cụ thể làm gì thì nhắc Chỉ điều chắc chắn chuyện thể liên quan đến Thẩm Hàm
Thôi thì cứ bước nào tính bước đó
Ở ngoài chán chê một hồi trong Phòng khách vẫn đầy vẻ xa hoa khắp nơi vang lên tiếng nâng ly chúc mừng Giữa đám đông ánh mắt lập tức bắt gặp cô Quế Hoa đang vẻ lúng túng
Tôi từ xa gọi bà một tiếng bà đáp bằng một vẻ mặt khổ sở
Quay đầu thấy nhân vật chính của hôm nay—Minh lão gia
Chỉ một ánh liền cảm nhận ông cụ tầm thường
Đôi mắt sắc sảo và tinh cả toát khí chất mạnh mẽ Bên cạnh ông là Minh Hành dáng vẻ bình thản trầm tĩnh hòa quyện khí chất của ông cụ Lạnh lùng thể xâm phạm
Cảm giác “cao với tới” là đây
Thẩm Hàm và Mộ Dung Ngọc mang đến cho Minh lão gia nhiều quà tặng Tôi rõ bọn họ gì bèn xuống ghế bên cạnh và chăm chỉ… ăn bánh ngọt
Phải công nhận bánh ở đây thực sự ngon Lớp kem ngọt ngấy còn trái cây thì tươi mát đậm vị Rõ ràng là tay nghề của bậc thầy làm bánh
Tôi chính là một cỗ máy ăn uống vô cảm
Ăn một lúc bỗng nhiên bắt gặp ánh mắt dường như vô tình nhưng đầy ý đồ của Thẩm Hàm Tim đập thịch một cái cảm giác chẳng lành
Quả nhiên ngay đó liền thấy giọng cô : “Minh lão gia tối qua em gái cháu Thẩm Thiên Thiên rằng em tặng ngài một món quà lớn Hy vọng ngài cho em một cơ hội”
Gì cơ
Trong nháy mắt ánh mắt của tất cả mọi trong phòng đều đổ dồn về phía
Đồ chết tiệt tặng quà bao giờ chứ
Tôi nghiến răng oán hận con rắn độc tiếc sức lực tìm cách gây khó dễ cho Nhìn ánh mắt đầy đắc ý của cô thực sự cảm giác làm cô biến mất khỏi thế giới
Từ lúc xuyên đến đây bao giờ dám đối đầu trực diện với Thẩm Hàm Tôi luôn nhường nhịn chỉ sống cuộc sống nhỏ bé của xem vẫn trúng chiêu
Tôi nhớ cốt truyện gốc nó chỉ xoay quanh những rắc rối của nhà họ Thẩm và Mộ Dung hề đề cập gì đến nhà họ Minh đương nhiên cũng chẳng tình huống như hôm nay
đến nước làm gì đây
Lẽ nào tặng Minh lão gia ba mươi triệu
Ý tưởng thấp kém: “Chúc lão gia sinh nhật vui vẻ”
Ý tưởng cao cấp: “Khụ khụ cháu là Thẩm Thiên Thiên Nhân dịp đặc biệt hôm nay cháu tặng ngài ba ‘ngàn vạn’: Ngàn vạn hạnh phúc ngàn vạn sức khỏe ngàn vạn niềm vui”
Tôi sẽ đuổi khỏi đây như một kẻ ngốc cho mà xem
Đang trong lúc căng thẳng cảm nhận một ánh mắt lạnh lẽo chiếu đến Nhìn sang ai khác chính là bảo bối Minh Hành của
Khoảnh khắc bừng tỉnh: Dù thế nào cũng thể mất mặt bảo bối của
lúc mẹ bỗng gọi lớn: “Cẩu Đản đây”
“Cẩu Đản”
Minh lão gia vẻ hứng thú bật : “Cẩu Đản Là ai thế”
Mặc dù lúc ở nhà mẹ là một bà nội trợ tầm thường nhưng trong tình huống bà vẫn cứng cỏi
Bà bước lên một bước dõng dạc đáp: “Lão gia Cẩu Đản là nhũ danh của con gái Thẩm Thiên Thiên”
Thành thật mà khoảnh khắc thực sự hổ
Đặc biệt là ánh mắt của mọi đối với mà chẳng khác nào đem lăng trì
Minh lão gia dường như vui ông vẫy tay gọi: “Cẩu Đản đây nào”