Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 6
Tôi tự nhủ giữ bình tĩnh Cẩu Đản nôn
Ánh mắt Mộ Dung Ngọc dường như thoáng động Anh một lúc đột nhiên mặt nhanh chóng : “Anh sẽ xử lý mọi chuyện Em cần lo lắng”
Tôi cố gắng ép nhưng dù làm cách nào cũng giọt nước mắt nào Cảm thấy bầu khí vẫn đủ bi thương đột ngột dậy khi kịp rời chân thành :
“Chúc hạnh phúc Dù bao xa chỉ cần đầu em mãi mãi ở đây chờ ”
Mộ Dung Ngọc câu sến súa sến chảy nước làm cảm động
Tôi: “…”
Đang thầm đắc ý thì bỗng thấy từ điện thoại phát một tiếng rõ to: “Phụt——”
Tôi: “…”
Đứa nào Là đứa nào dám trong lúc quan trọng
Tôi nổi giận đùng đùng Mộ Dung Ngọc dĩ nhiên cũng thấy ánh mắt rơi xuống chiếc điện thoại của
Chết chắc
Trong một thoáng hoảng loạn nghĩ gì buột miệng: “Xin nãy xúc động quá kiềm chế nên… thả rắm”
Mộ Dung Ngọc: “…”
Ánh mắt cảm động của ngay lập tức biến thành sự ghét bỏ
May mà vẫn bỏ qua và rời
……
Ngay khi Mộ Dung Ngọc rời khỏi tiếng điên cuồng vang lên từ điện thoại
Tôi giả vờ tức giận: “Vừa nãy đứa nào dám phá tớ”
Đầu dây bên Hiên tỷ hào phóng thừa nhận:”Là tớ”
Triệu Tư Đồng còn to hơn: “Giỏi ghê Tớ thật sự đánh giá thấp Thẩm Thiên Thiên Ha ha ha ha ha”
Tôi: “…”
Mặt cảm xúc dứt khoát cúp máy
Bọn họ Bọn họ là cún
Sau màn chạm trán Mộ Dung Ngọc coi như đã giải quyết xong “vấn đề lớn”
Nhìn đồng hồ đã 5 giờ chiều Không biết ở nhà cơm vì vẫn chắc bố Thiết Trụ mẹ
Đột nhiên nghĩ đến món lẩu cay mà ăn từ khi đến thế giới Thèm quá
Tôi lấy điện thoại tìm địa điểm thấy gần đây khá nhiều quán liền chọn đại một quán và bộ qua đó
Khu vực là trung tâm sầm uất nhất thành phố B gần đó một trung tâm thương mại nổi tiếng
Tôi thong thả dạo qua trung tâm đeo tai bài hát “Chị đây là nữ hoàng” vang lên đầy xúc động
“Đời phụ nữ khổ vì ai Nước mắt phụ nữ rơi vì ai Lớn tiếng với cả thế giới chị đây chính là nữ hoàng”
Đang chìm đắm trong cảm xúc đến suýt rơi nước mắt bỗng thấy một
Chính xác hơn là một mỹ nam
Nói đúng hơn lẽ là một mỹ nam tuyệt thế
Anh từ tòa nhà của một công ty lẽ là một giám đốc quản lý cấp cao gì đó Tài xế lịch sự mở cửa xe cho và chỉ cần đó đã như một bức tranh sống động với khí chất lạnh lùng điềm tĩnh
Quá gần để nhận khuôn mặt của và ngay khoảnh khắc đó đầu óc như tiếng nổ
Khi chuẩn lên xe chẳng kịp nghĩ gì liền lao lên chắn mặt : “Này trai Em mời ăn lẩu cay uống bia nhé”
Tôi cố gắng bày vẻ mặt tự tin nhất tự cho là quyến rũ nhất
Ở cách mới nhận đôi mắt của thật hiếm thấy màu xám pha chút xanh lạnh lùng và sắc bén Khi ánh mắt quét qua hiểu cảm thấy cả khí cũng trở nên lạnh giá
Anh khẽ mở miệng một câu khiến bối rối: “Là cô”
Là Cái gì mà
Tôi chớp mắt mỉm xu nịnh: “Đừng xa lạ thế chứ gọi em là Cẩu Đản là ”
Tài xế: “…”
Thú thật kiếp sống 21 năm từng nắm tay một đàn ông chứ đừng đến việc tiếp cận một trai thế Giờ đây khoác danh tiểu thư gặp một mỹ nam như dũng khí trong bỗng bùng nổ vượt xa tưởng tượng
dường như “mù” mất Đối diện với nhan sắc của mà chẳng chút xao động nào chỉ lạnh nhạt : “Tránh ”
Tránh Không xin cả số WeChat tránh gì mà tránh chứ
Tôi xắn tay áo định thử tiếp nhưng tài xế cạnh đột ngột vươn tay đẩy mà chút thương tình Khi kịp hồn định chửi bới chiếc xe đã lao để chút dấu vết
Quá đáng thật
Tâm trạng xuống dốc thảm hại vì bỏ lỡ một mỹ nam tuyệt thế Đến cả lẩu cay cũng chẳng ăn đành về nhà
Về đến nhà mẹ vẫn về bố Thiết Trụ cũng thấy chỉ và Thúy Hoa
Bà giọng châm chọc: “Nhìn cái gì Nhìn nữa tao móc mắt mày đấy”
Bình thường chẳng buồn để ý đến bà nhưng hôm nay tâm trạng quá tệ nên mặt cảm xúc đáp trả: “Nhìn mẹ bà ”
Gương mặt Thúy Hoa ngay lập tức vặn vẹo
Tôi cứ nghĩ bà sẽ xông lên túm tóc nên đã chuẩn sẵn sàng nhưng ngờ mắt bà đột ngột rơm rớm nước giọng trở nên tội nghiệp: “Thiên Thiên con thể như với dì chứ”
Tôi ngẩn kịp phản ứng thì thấy tiếng bố Thiết Trụ từ phía : “Có chuyện gì”
Ông về còn kịp thay giày
Tôi lập tức chỉ tay về phía Thúy Hoa: “Bà bảo nếu con còn bà nữa sẽ móc mắt con ”
Bố Thiết Trụ: “…”
Thúy Hoa: “…”
Bà cuống cuồng định phản bác nhưng đúng lúc đó mẹ từ ngoài bước hát nghêu ngao Nhìn cảnh tượng mặt bà dừng hỏi: “Đang làm gì thế”
Còn kịp mở miệng bố Thiết Trụ đã lạnh nhạt đáp: “Không gì”
Tối hôm đó nhờ mẹ về sớm và bố Thiết Trụ ăn cơm do mẹ nấu Cả hai đều vô cùng hài lòng
Sau bữa cơm nhân lúc mẹ rửa bát kéo bố Thiết Trụ : “Bố nếu hai hôm nữa Mộ Dung Ngọc đến hủy hôn bố đừng hỏi nhiều cứ đồng ý là ”
“Hủy hôn”
Ánh mắt ông lập tức tối sầm
Có vẻ ông nghĩ bỏ rơi
Để tránh phá hỏng kế hoạch vội giải thích: “Bố đừng bận tâm cứ đồng ý là ”
Ánh mắt bố Thiết Trụ bỗng trở nên kỳ lạ Sau một lúc do dự ông hỏi: “Con thích khác ”
Tôi bỗng nhớ mỹ nam gặp hôm nay
Anh chắc chắn bình thường Nếu đều trong giới kinh doanh khi bố cũng biết
Thế là thuận nước đẩy thuyền: “ Hôm nay con gặp một đàn ông yêu ngay từ cái đầu tiên Con đã quyết định cả đời nhất định ở bên ”
Bố Thiết Trụ: “…”
“ mà con cách nào liên lạc với Người đó chắc cũng làm kinh doanh cao ráo trai đôi mắt còn là màu xám xanh nữa Bố bố biết ”
Bố trầm ngâm một lúc đột nhiên giật : “Con … mắt màu xám xanh”
Tôi gật đầu lia lịa
Bố lâu với ánh mắt đầy ẩn ý cuối cùng : “Không quen”
Tôi: “…”
Sau đó ông tiếp lời: “Không thích thằng nhóc nhà họ Mộ thì thôi để bố tìm cho con một khác hợp hơn đừng suốt ngày mơ mộng những điều thể”
Câu gì đó sai sai
Tôi định hỏi thêm thì mẹ từ trong bếp tay bưng một đĩa trái cây đặt lên bàn Bà lấy một quả táo cắn một miếng rõ to : “Cẩu Đản ngày mai dọn đống quần áo sofa trong phòng con Không dọn thì đợi đấy mà xem”
Tôi rụt cổ dám cãi
Bố biết trời cao đất dày còn góp lời: “Trong nhà giúp việc ”
Mẹ bắn trả ngay: “Tự lực cánh sinh hiểu ”
Bố lập tức câm nín một lát ông : “Cái tên Cẩu Đản chẳng chút nào Đổi ngoài cũng ”
Mẹ chịu thua lập tức đáp : “Con gái thích gọi thế nào thì gọi Còn ông vẫn là Thiết Trụ đó thấy buồn Ha ha ha…”
Tôi nhịn phì Bố tức giận bỏ : “ là thể lý mà”
Sau khi bố thấy áy náy liền với mẹ: “Mẹ con thấy dạo bố đối xử với mẹ cũng tệ lắm Hay mẹ thử đối với ông một chút …”
Mẹ trừng mắt: “Lo chuyện của Còn mau dọn cái ổ lợn của con Đó mà là nơi để ở ”
Tôi: “…”
“ là thể lý mà” Nói xong vội chạy biến khỏi phòng khách
Về phòng chơi vài ván đấu địa chủ với Triệu Tư Đồng và Hiên tỷ Đột nhiên nhớ tới trai hôm nọ hỏi hai họ họ cũng mới về nước biết còn ít hơn cả nên đành bỏ qua
Tối hôm Mộ Dung Ngọc và Thẩm Hàm tới nhà
Họ tới làm gì đương nhiên biết rõ Điều khiến khá phấn khích
Mẹ ở nhà chỉ còn và bố Mộ Dung Ngọc vòng vo một lúc cuối cùng mới đề cập đến chuyện hủy hôn
Tôi lo rằng bố sẽ đồng ý khi thấy hai họ nắm tay liền lén đá ông một cái Bố thở dài : “Được”
Mộ Dung Ngọc ngớ Thẩm Hàm cũng sững sờ
Có vẻ họ ngờ thuận lợi như
Trong suốt quá trình luôn cúi đầu giả vờ là một cô gái yếu đuối buồn bã Không ngờ rằng mới hủy hôn xong Mộ Dung Ngọc lập tức cầu hôn Thẩm Hàm ngay tại chỗ
Thật quá đáng Vừa mới kết thúc với đã chuyển sang khác đúng là trơn tru đến phát sợ
Không biết bố chịu
thể phủ nhận rằng Mộ Dung Ngọc cũng thông minh Hắn đưa ý tưởng: “Thưa chú ai cũng biết Mộ gia và Thẩm gia đã đính hôn Vì cháu dự định trực tiếp đính hôn với Thẩm Hàm công khai rằng đính hôn từ đầu là cô như sẽ ảnh hưởng đến… Cẩu Đản”
Tuyệt chiêu
Tôi suýt chút nữa vỗ tay khen
Bố liếc Tôi cố hiệu bằng ánh mắt thúc giục ông đồng ý Quả nhiên ông hiểu ý gật đầu: “Ừ ”
Việc lớn đã giải quyết thở phào nhẹ nhõm
Ít nhất về khoản sẽ cản đường nữ phụ nữa cũng cần giống nguyên tác cố bảo vệ một tình yêu xứng đáng
Mọi thứ vẻ hảo nhưng vẫn còn một điều bận tâm
Đó là khoản bồi thường mà Mộ Dung Ngọc đã hứa
Vì trong lòng cứ canh cánh tối hôm đó gửi tin nhắn: [Ngọc ca còn nhớ lời hứa bồi thường ở quán cafe ]
Một lát Mộ Dung Ngọc nhắn Tôi vội mở xem nhưng chỉ là một chuỗi dấu chấm lửng
…