Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 5
7 giờ 40 phút cửa Đế Tước
Nơi đúng là khu vực riêng của giới nhà giàu Tôi chỉ liếc mắt một cái mà suýt nữa sự xa hoa làm lóa mắt
Hít một thật sâu cố gắng tỏ tự tin bước Không ngờ lễ tân ngay lập tức nhận và dẫn đến một phòng bao
Tôi cứ nghĩ đến sớm nhất nhưng khi cánh cửa mở hai đã sẵn bên trong
Tôi sững sờ còn kịp gì thì phụ nữ tóc xoăn cả tỏa vẻ quyến rũ đã cất giọng: “Không còn quê mùa như nữa nhỉ”
Tôi: “…”
Người cạnh là một đàn ông vóc dáng vạm vỡ tóc chải bóng mượt nhưng giọng khiến khỏi giật : “Hừ Nếu bọn tớ chủ động liên lạc định cả đời gặp chúng đúng ”
Đây đây… chắc là “Hiên tỷ”
Phải sai chị Hiên là một đàn ông
Là con út cưng chiều của nhà họ Hà ở thành phố B từ nhỏ đã đặc biệt
Trong khi những bé khác thích chơi súng đồ chơi và thèm chuyện với con gái Hiên tỷ say mê trang điểm cho búp bê Barbie thậm chí còn trở thành bạn thân với Thẩm Thiên Thiên và Triệu Tư Đồng
Và thế là danh hiệu “Hiên tỷ” đời
Hai năm cùng Triệu Tư Đồng nước ngoài Lúc đó cả ba dự định cùng nhưng vì Thẩm Thiên Thiên chọn ở với Mộ Dung Ngọc dẫn đến một cuộc cãi vã kịch liệt Dù cuối cùng ba vẫn làm hòa nhưng mâu thuẫn vẫn tiếp tục âm ỉ
Điều cũng dẫn đến trận xung đột nửa năm
Nhìn hai mặt nghĩ đến kết cục của họ trong nguyên tác bỗng thấy buồn
Tôi thẳng trịnh trọng cúi chào: “Những bạn Các vất vả ”
Triệu Tư Đồng: “…”
Hiên tỷ: “…”
Chúng nhiều chuyện
Hai thực sự thú vị Dù là Thẩm Thiên Thiên thật sự nhưng hiểu cảm thấy thân quen với họ Tôi còn thích chuyện phiếm với họ thậm chí còn bịa vài câu chuyện để “chém gió”
Một lúc ngẩn cảm giác gì đó lạ lùng
Sau khi hát vài bài Triệu Tư Đồng bất ngờ : “Chúng biết chuyện trong nhà ”
Chuyện trong nhà
Nghĩ một lúc đoán lẽ ý cô là chuyện nữ phụ và mẹ cô chuyển nhà
“Đừng nghĩ nhiều dù cũng ở với bố nhiều năm trong lòng ông vẫn là quan trọng nhất”
Ủa Trong nguyên tác cô kiểu nóng tính bộc trực Sao tự nhiên dịu dàng thế
“Yên tâm nếu hai con mụ dám giở trò tớ – Triệu Tư Đồng – dạy dỗ họ thì tớ họ Triệu”
… Vừa khen một câu… đã quá bất cẩn
Hiên tỷ nghiêm túc gật đầu tiếp lời: “Tớ và Tư Đồng đã bàn nếu thực sự thích Mộ Dung Ngọc chúng sẽ phản đối nữa miễn là vui”
“Ai tớ thích ”
Cuối cùng cũng đến lượt
“Hồi tớ đúng là mù mới thích loại đó Bây giờ tớ sáng mắt loại hàng đó xứng với tớ chắc”
Tôi nghĩ họ câu chắc ngạc nhiên lắm nhưng ngờ cả hai chỉ với ánh mắt đầy thương cảm
“Nhìn xem làm tổn thương đến thế nào kìa…”
Tôi: “…”
Thấy Hiên tỷ sắp vội vàng giải thích: “Không Ý tớ là… cái cô Thẩm Hàm đã dan díu với Giờ tớ đang tìm cách hủy hôn đây”
Cả hai ngớ
Một lúc Triệu Tư Đồng hỏi: “Cậu thật chứ”
Tôi gật đầu chắc nịch
Đến lúc họ mới tin
Sau khi giải quyết xong “hòn đá cản đường” là Mộ Dung Ngọc bầu khí giữa chúng trở nên thoải mái hơn nhiều Vừa uống rượu chúng tán dóc kể chuyện khí cực kỳ náo nhiệt
Tôi cảm thấy say mắt đầu của Triệu Tư Đồng bỗng như nhân lên ba bốn cái Lờ mờ cô líu ríu: “Cậu … thay đổi … nhưng thật tớ thích bây giờ”
Tôi đáp chỉ lên chuẩn vệ sinh
“Đợi đợi tớ chút Tớ cũng… vệ sinh”
Lảo đảo bước đầu óc lơ mơ mọi thứ mặt chẳng rõ ràng
Khó khăn lắm mới mò đến nhà vệ sinh Vừa kéo khóa quần nhận gì đó sai sai
Sao cái bồn tiểu gắn tường
Nhìn quanh phát hiện bên cạnh một đàn ông
Dù say nhưng vẫn nhận cực kỳ trai
Người đàn ông bằng ánh mắt bình thản nhưng kiềm chế mà lén xuống phía đến một bộ phận thể miêu tả… bật
“Củ cà rốt”
Ngày hôm đó nhớ đã về nhà bằng cách nào
Nghe mẹ kể hình như Hiên tỷ vẫn say chính đưa về
Sáng hôm tỉnh dậy cảm giác say rượu để là cơn đau đầu khủng khiếp
Trước đây cũng uống rượu nhưng bao giờ đau đầu như thế Hay là do cơ thể
Tôi bắt đầu trầm tư suy nghĩ
lúc đó mẹ mang một bát canh sườn lầm bầm mắng: “Cánh cứng nhỉ còn biết uống rượu cơ đấy”
Lúc còn sức mà cãi chỉ im lặng nhận bát canh
Thẩm Hàm đã nhiều ngày về nhà lẽ tình cảm giữa cô và nam chính đang tiến triển Giờ chỉ cần chờ đến lúc nam chính tự đến để hủy hôn là xong
Hôm nay mẹ nấu canh sườn Trong canh cả lát củ cải vị ngọt của thịt hòa quyện với rau củ ngon đến tuyệt hảo
Vừa uống giơ ngón tay cái khen mẹ
Mẹ lườm một cái như nhớ điều gì đó bỗng : “Cẩu Đản mẹ mới tham gia một đội nhảy quảng trường”
Đội nhảy… quảng trường
Tôi suýt phun hết canh
Khu nhà giàu chắc chẳng ai nhảy quảng trường Vậy bà tham gia ở
“Mẹ tập ở thế Xa Đừng để lừa đấy”
Bà liếc một cách cao quý lạnh lùng đáp: “Sao con lắm chuyện thế”
Tôi: “…”
Đến chiều khi ngủ dậy mẹ đã
Tôi nhắn tin hỏi bà mấy giờ về nhưng bà trả lời
Chắc đang nhảy hăng lắm đây
…
Tối nay thấy đói lắm liền kiếm chút đồ ăn vặt để “cầm cự” Đang lúc nhai nhồm nhoàm thì thấy Triệu Tư Đồng gửi một đường link nhóm chat của ba chúng còn tag và Hiên tỷ Ngay đó cô gửi thêm một đoạn tin nhắn thoại: “Nào chơi lớn ”
Tôi mở xem hóa là link “Đấu Địa Chủ” (một trò chơi bài trực tuyến)
Rất thích chơi trò
Không biết đã chơi bao nhiêu ván cho đến khi tiếng gõ cửa bên ngoài mới nhận trời đã tối Tưởng là mẹ về dụi dụi mắt mở cửa Ai ngờ ngoài là bố Thiết Trụ
Hai chúng khí chút mơ hồ và ngượng ngùng
Một lúc ông lên tiếng giọng trầm trầm: “Mẹ con ”
Tôi nghĩ ngợi gì buột miệng đáp: “Đi nhảy quảng trường ”
Bố Thiết Trụ: “…”
Đột nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu : chẳng lẽ ông ăn cơm đang đợi mẹ nấu
Nếu đúng thế thật mẹ tội lớn Dám để một tổng tài bá đạo như ông nhịn đói
Lo sợ sẽ “trục xuất” lập tức nảy sinh bản năng sinh tồn: “Bố chờ chút để con gọi mẹ ngay bây giờ”
Bố Thiết Trụ gì cũng rời xem như ngầm đồng ý
Tôi vội vàng gọi cho mẹ Chuông reo vài lần mới thấy bà bắt máy giọng ngán ngẩm: “Gì đấy”
Liếc bố Thiết Trụ một cái hạ giọng: “Mẹ bố gọi mẹ ”
Mẹ cần nghĩ ngợi đáp ngay: “Bố nào Bố mày chết lâu ”
Chắc mẹ nhảy đến lú lẫn
Sau lưng bầu khí bỗng trở nên lạnh lẽo Tôi dám biểu cảm của bố Thiết Trụ nhưng đúng lúc đó từ đầu dây bên truyền đến giọng một đàn ông: “Quế Hoa Xong Xong thì đây đến giờ tập ”
“À tới ngay đây”
Câu trả lời đầy hồ hởi của mẹ kèm theo tiếng dập máy khiến ngã quỵ
Tôi nghĩ… chắc và mẹ… tiêu đời
Quả nhiên ngay giây tiếp theo bố Thiết Trụ gằn từng chữ qua kẽ răng: “Bà ”
Tôi run rẩy đáp: “Con… con biết…”
Nhận đúng là chẳng biết gì ông lấy điện thoại gọi cho ai đó một câu kinh điển của tổng tài bá đạo: “Ba phút Tôi cần biết vợ ở ”
Tôi: “…”
Tối đó bố Thiết Trụ tự lôi mẹ về nhà
Cả phòng khách vang lên tiếng mẹ chửi bới thỉnh thoảng còn xen vài câu “đổ dầu lửa” của Thúy Hoa Tôi một hồi ngủ quên rõ chuyện kết thúc
Sáng hôm tất cả dường như trở bình thường
Mẹ vẫn nấu cơm như mọi khi và bố Thiết Trụ vẫn “cắm đầu ăn” Thúy Hoa vẫn “ mỉa” từng chút một còn nữ phụ thì đương nhiên ở nhà
Buổi chiều định dành cả ngày để chơi tiếp Đấu Địa Chủ nhưng ngờ một sự kiện bất ngờ xảy
Mộ Dung Ngọc bất ngờ nhắn tin hẹn gặp lúc 2 giờ chiều tại quán cà phê XX
Mắt sáng bừng
Cuối cùng cũng đến lúc
Tôi phấn khích khoe ngay trong nhóm chat nhỏ của ba chúng Hai đứa bạn độc ác thậm chí còn gợi ý bật voice để tường thuật trực tiếp
Tôi đáp: “Thú vị lắm Được”
Là đúng giờ … đến muộn nửa tiếng
Khi đến nơi biểu cảm của Mộ Dung Ngọc trông vui lắm Anh vẻ định nổi nóng nhưng cố gắng kìm nén
Tôi làm vẻ vô cùng vui mừng khi gặp gọi lớn: “A Ngọc”
Anh ánh mắt chút do dự nhưng cuối cùng vẫn : “Thiên Thiên… chúng hủy hôn ”
Cái gì Nhanh
Không làm bộ làm tịch
Mộ Dung Ngọc lẽ nghĩ rằng sự kinh ngạc của là do làm tổn thương biết phản ứng thế nào Trong ánh mắt thoáng chút áy náy:
“Anh biết đây là của … thể làm khác Anh đã yêu Hàm Hàm mất … Nếu thể bù đắp cho em Chỉ cần em mở lời—”
“Bù đắp Gì cũng hả” Tôi cắt ngang lời
Mộ Dung Ngọc rõ ràng sững
Hỏng vội vàng quá
Tôi lập tức điều chỉnh hít một sâu thả lỏng ánh mắt bằng giọng nhẹ nhàng đầy tuyệt vọng hỏi: “Từ bao giờ”
Mộ Dung Ngọc bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về những điều “lãng mạn” giữa và Thẩm Hàm rằng họ hợp thế nào thêm rằng chỉ coi là em gái từng thực sự thích
Thực lòng mà những lời chút nào Trong đầu lúc chỉ hai chữ: Bù đắp
Nếu thật sự bù đắp thì nhất là đưa tiền
Tôi liếc đồng hồ đã 4 giờ 30 chiều lòng bắt đầu sốt ruột
Không ngờ Mộ Dung Ngọc là một nhiều như Tôi nhịn lần nữa ngắt lời : “Nếu điều đó khiến hạnh phúc em sẵn sàng buông tay”
Oẹ——