Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 4
Không gì đau đớn hơn việc tự lấy đá đập chân
Mẹ nghẹn lời quyết định im luôn
Bố Thiết Trụ sang : “Nếu con hài lòng bố sẽ giúp con hủy hôn”
Tôi suýt kìm mà bật vui sướng Đang định đồng ý thì bỗng nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu:
Các tổng tài bá đạo thường thích những cô gái chống đối họ Nếu chủ động hủy hôn lỡ kích thích bởi hành động bám riết lấy thì Khi đó thoát cũng thoát
Không
Tuyệt đối thể để điều đó xảy
Tôi lấy bình tĩnh hắng giọng với bố: “Không cần con sẽ tự giải quyết”
Bố Thiết Trụ gật đầu xem như đồng ý
Về phòng bắt đầu suy nghĩ
Nếu thể chủ động hủy hôn chỉ còn cách làm để dụ tự hủy hôn với
dụ thế nào đây
Sau khi nghiên cứu kỹ càng nhận một điều: đàn ông luôn thích những phụ nữ làm khó họ nhưng bao giờ thích những phụ nữ chỉ trong mắt
chính là như
Vậy nên thái độ của ban ngày là sai Lẽ làm làm mẩy lóc om sòm thậm chí dọa chết khiến chán ghét và nhanh chóng hủy hôn
Sợ rằng thái độ hôm nay thể đã khiến hứng thú vội vàng “sửa sai” bằng cách đăng một trạng thái WeChat chỉ cho thấy:
[Có đôi khi chỉ giả vờ để tâm mỉm môi nhưng trong lòng đã đau đến xé ruột xé gan]
Kèm theo đó là một bức ảnh “non-mainstream” với khuôn mặt lóc
Không hồi đáp
lo lắng đây mới chỉ là bước đầu
Làm “sâu gạo” mỗi ngày cũng khá thú vị
Ngoài ăn và ngủ công việc của là quấy rối Mộ Dung Ngọc Tôi gửi cho vô số tin nhắn sến súa thậm chí đổi tên WeChat thành “Kim Ngọc”
Kim Ngọc – cái tên thôi đã thấy yêu biết bao
Ban đầu còn khá kiên nhẫn luôn rằng quan tâm dần dần bắt đầu trả lời qua loa và giờ thì hầu như trả lời nữa
Nhìn dòng tin nhắn gửi từ tuần mỉm hài lòng
Thực là một khá đơn giản
Điều nghĩa là ngốc mà là thích suy nghĩ quá sâu xa về mọi thứ
Tôi nghĩ đây chắc chắn là do di truyền từ mẹ
Ví dụ như lần khi hai mẹ con xuyên sách nếu là khác chắc đã phát điên hoặc ít nhất cũng hoang mang một thời gian dài mẹ con một chút kinh ngạc ban đầu liền nhanh chóng trở với việc ăn uống và sống tiếp một cách bình thản
Dù đôi lúc cũng tự hỏi nhưng chúng bao giờ thực sự nghĩ xem tại chuyện xảy
Cho đến hôm nay
Sau khi đăng dòng trạng thái sến súa đó bước tới bên cửa sổ kéo tấm rèm dày Ánh nắng đầu trưa dịu dàng và rực rỡ chiếu lên mặt
Tôi đột nhiên cảm thấy như Thượng Đế vuốt ve sự ân sủng của Người đang bao bọc
Và trong khoảnh khắc đó một ý nghĩ từng xuất hiện:
Tôi là ai
Tôi đến từ
Và sẽ về
Tôi trầm ngâm vẻ mặt nghiêm túc khi bắt đầu suy nghĩ về câu hỏi: “Tại đến đây”
Một câu hỏi triết học sâu sắc như tất nhiên là thứ thể giải quyết trong ngày một ngày hai Vì thế những ngày tiếp theo tự hóa thân thành một triết gia tận tụy theo đuổi chân lý trông như một bậc cao nhân ẩn cư
Hôm đó khi mẹ gọi xuống ăn cơm đột nhiên bật một câu hỏi: “Mẹ tại con cần ăn cơm”
Mẹ : “…”
Tôi cứ nghĩ rằng câu hỏi cao siêu của đã khiến bà sửng sốt nên càng thêm đắc ý tiếp tục hỏi: “Mẹ con là ai Mẹ là ai”
Lần mẹ ngây nữa Bà thẳng tay cho một cái bạt tai làm suýt ói cả ngũ tạng lục phủ: “Tao là mẹ mày”
Tôi: “…”
là con tầm thường
chỉ một cái bạt tai làm thể ngăn cản bước chân con đường truy cầu chân lý
Một ngày khác khi đang ăn cơm tiếp tục đào sâu suy nghĩ: “Tại con xuất hiện ở đây”
Không rằng mẹ tặng thêm một cái bạt tai nữa: “Ăn cơm ”
Lúc đó bố Thiết Trụ tình cờ bước sang hỏi ông: “Bố là ai Còn con là ai”
Bố Thiết Trụ: “…”
Tôi nghĩ chắc sắp ăn thêm một cái tát nhưng bất ngờ là lần mẹ đánh Bà bước đến mặt bố hiếm khi mang theo giọng điệu yếu đuối và lo lắng: “Hay là bớt chút thời gian đưa con bé khám xem …”
Bố Thiết Trụ: “…”
Tôi: “…”
Vì sợ thật sự mẹ đưa viện đành tạm thời cất giấu suy nghĩ của một “nhà hiền triết” để trở làm một phàm tục
Nhật ký làm phàm:
Ngày đầu tiên: Tầm thường Nhàm chán Không chí cầu tiến
Ngày thứ hai: Nhạt nhẽo Vô vị Lòng khó đoán
Ngày thứ N: Người ăn cơm Hồn cũng ăn cơm Ăn cơm là đỉnh cao của nhân loại
Trong thời gian quan sát thấy mối quan hệ giữa nữ phụ và nam chính ngày càng thân thiết Tôi vẫn kiên trì trong việc “làm làm mẩy” WeChat để khiến nam chính chán ghét
Cuối cùng một ngày nọ chịu nổi nữa mà nhắn tin cho
[Em thể đừng làm loạn nữa Anh với cô thật sự gì cả]
Câu chuẩn chỉnh của một gã đàn ông lươn lẹo
Tôi gửi một biểu cảm lóc đáp:
[Nếu thực sự cần em nữa em sẽ chết]
Nam chính đáp bằng một chuỗi dấu ba chấm Sau đó bất kể nhắn tin làm phiền gì cũng trả lời nữa
Câu chuyện khiến vui vẻ cả ngày
Tôi định xem thêm vài video ngắn nhưng ngờ xem một lúc đã ngủ quên
…
Khi tỉnh dậy trời đã tầm năm giờ chiều và đánh thức bởi một cuộc gọi
Trong cơn mơ màng bắt máy Đầu dây bên là giọng một phụ nữ: “Sao đấy Thẩm Thiên Thiên bà đây chủ động liên lạc thì tính cả đời cũng nhận tớ là bạn nữa đúng ”
Giọng … đầy hỏa dược
Tôi lập tức tỉnh táo hơn một chút
Đầu dây bên tiếp: “Hôm nay tớ về nước nếu còn coi tớ là bạn thì 8 giờ tối nay gặp ở chỗ cũ Cả Hiên tỷ nữa rủ thì rủ Tùy ”
Tôi: “…”
Không chờ trả lời đầu bên dập máy Nhìn dòng chữ “Đồng” trong danh bạ bỗng nhớ điều gì đó
Trong nguyên tác Thẩm Thiên Thiên một cô bạn thân từ nhỏ cũng là thiên kim nhà giàu tên là Triệu Tư Đồng Hai còn một bạn chung chính là “Hiên tỷ” mà cô nhắc đến
Ba lớn lên cùng quan hệ vô cùng thân thiết vì nguyên tác là truyện nữ phụ nên họ nhiều đất diễn Tôi chỉ nhớ mơ hồ rằng vì Thẩm Thiên Thiên kết cục của hai cũng chẳng gì
giọng điệu của Triệu Tư Đồng vẻ như cô đang giận Thẩm Thiên Thiên Vậy cụ thể là đã xảy chuyện gì
Đang suy nghĩ điện thoại rung lên
Lần là tin nhắn WeChat từ “Hiên tỷ”: [Này cô bạn tối nay nhớ đến đấy Không thì… hừ hừ]
Tôi tò mò biết đây giữa ba đã xảy chuyện gì liền bắt đầu lục các đoạn chat cũ
Sau một giờ lục tìm cuối cùng cũng hiểu
Hóa khi xưa hai bạn dường như đã cảm nhận sự đáng tin từ Mộ Dung Ngọc nên đã khuyên Thẩm Thiên Thiên chia tay Thẩm Thiên Thiên phản ứng quá kịch liệt nhiều lời khiến họ tổn thương
Và từ đó đến nay mối quan hệ của họ rơi trạng thái chiến tranh lạnh suốt nửa năm
Tôi cảm thấy xúc động
Thật lòng mà hai xét vai trò bạn bè thực sự tuyệt vời
Vì bất kể thế nào tối nay cũng
Hơn nữa cũng đang quá rảnh rỗi
vấn đề là cái “chỗ cũ” mà họ nhắc đến rốt cuộc là ở
Không còn cách nào khác lục tìm trong cuốn nhật ký của Thẩm Thiên Thiên Cuối cùng cũng biết rằng đó là một câu lạc bộ tên Đế Tước
Cái tên thôi đã thấy đầy khí chất bá đạo
Tiền tiêu xài ở đây chắc chắn rẻ nhưng giờ tiền
Hẹn lúc 8 giờ tối Bây giờ xuống ăn cơm chuẩn một chút là kịp
Tối nay đầu bếp vẫn là mẹ
Nói thật từ ngày mẹ đến đây đội ngũ đầu bếp của nhà cơ bản là “ chơi xơi nước”
Lúc đầu mẹ chỉ nấu ăn cho hai mẹ con nhưng hiểu dạo gần đây “bố Thiết Trụ” luôn xuất hiện đúng giờ tại bàn ăn Ban đầu mẹ còn lườm nguýt nhưng dần dần cũng coi như ngầm thừa nhận sự mặt của ông
Nữ phụ cả ngày bận rộn ở bên nam chính hiếm khi về nhà nên cũng chẳng mấy khi gặp Trong nhà ngoài mẹ của nữ phụ – Thúy Hoa – vẫn kiên trì ăn đồ bếp chính nấu còn ai bận tâm đến bà
Thúy Hoa cũng chẳng làm trò trống gì Bà chỉ thi thoảng chế nhạo mẹ hoặc liếc một cái Với những điều cả và mẹ đều chọn cách phớt lờ
Giá mà mọi chuyện cứ bình lặng như mãi thì biết bao
Sau khi chuẩn xong báo với mẹ một tiếng ngoài Mẹ cũng gì chỉ bảo nhớ mang về một ít đậu phụ thối
Tôi: “…”