Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 3
Mẹ nghiêm túc đáp: “Tôi say xe”
Sau khi bảo đảm với mẹ rằng xe sang gầm thấp êm và gây say bà mới bán tín bán nghi lên xe
Đoạn đường đến trung tâm thương mại chỉ mất nửa tiếng mà mẹ đã ngủ ngon lành xe tiếng ngáy vang vọng khắp nơi
Tôi hổ nhưng nghĩ đó là mẹ ghét cũng Vậy nên bèn đùa với tài xế: “Thật ngáy to là càng ngáy to thì càng sống lâu ”
Tài xế: “…”
Đến nơi gọi mẹ dậy Tài xế ở xe chờ còn và mẹ trung tâm thương mại
Mẹ xung quanh đã hoảng: “Con gái chỗ … đắt lắm Lỡ mua nổi thì làm ”
Chắc bà vẫn còn ngái ngủ
Tôi kiên nhẫn nhắc nhở: “Mẹ là ai”
Bà ngơ ngác: “Mẹ là Dương Quế Hoa chứ ai”
Tôi sốt ruột: “Ý con là mẹ bây giờ”
Bà ngập ngừng: “Bây giờ… là… pháo hôi gì đó”
Tôi chịu nổi nữa thẳng: “Mẹ bây giờ là nữ chủ nhân của tập đoàn Thẩm Thị Còn con là con gái mẹ đại tiểu thư danh chính ngôn thuận”
Mẹ cuối cùng cũng phản ứng khí thế lập tức bùng lên
Bà lấy từ trong túi một chiếc kính râm đeo lên thể hiện phong thái quý phu nhân hết sức tự nhiên : “Đi thôi xem xem nào”
Tuyệt vời
Thế là chúng khí thế ngất trời bước trung tâm thương mại
Cửa hàng túi xách tối qua thấy nên chúng quyết định dạo tùy hứng đến đến đó
Đây là một trung tâm thương mại lớn ở thành phố hạng nhất nên đồ ở đây là hàng hiệu Lúc bước một cửa hàng thời trang nữ thấy phong thái của hai mẹ con các nhân viên bán hàng lập tức niềm nở tiến đến
“Xin chào phu nhân và tiểu thư tìm gì ạ”
Mẹ gì giữ nguyên dáng vẻ cao ngạo quanh một vòng Rồi bà bất ngờ nhấc một chiếc váy nhỏ màu hồng ướm thử lên sang hỏi nhân viên: “Cái bao nhiêu”
Nhân viên mỉm chuyên nghiệp: “Đây là mẫu giới hạn mới nhất của thương hiệu chúng do nhà thiết kế nổi tiếng X ở Ý đích thân sáng tạo Toàn quốc chỉ 15 chiếc…”
Những nhãn hàng cao cấp dường như thích nhấn mạnh chuyện giới hạn số lượng quốc cầu chắc là để kích thích ý mua sắm của khách hàng
chiêu vô dụng với nghèo
Hoàn vô dụng
Phải công nhận một điều hàng xa xỉ vì chúng bao giờ “móc túi” nghèo
Mẹ nhân viên một hồi thì mất kiên nhẫn ngắt lời: “Tôi hỏi bao nhiêu tiền cơ mà”
Một nhân viên khác trông vẻ giàu kinh nghiệm hơn bước tới: “28 vạn 7 nghìn thưa quý bà”
Mẹ nhíu mày nghĩ ngợi một chút : “Chốt giá 20 vạn Không bán thì thôi”
Tôi: “…”
Nhân viên: “…”
Khả năng mặc cả của mẹ đúng là đỉnh cao Nếu bà nhận là số hai chắc chắn ai dám nhận là số một
Thói quen thành tự nhiên bà đã áp dụng kỹ năng đó một cách nao núng trong cảnh
Tôi thầm trách bản thân đã nghĩ thấu đáo dẫn đến tình cảnh bối rối như bây giờ Nếu vì các nhân viên lẽ biết và mẹ chắc chúng đã tống cổ khỏi cửa hàng
Biết biết vội kéo mẹ rời
Ra khỏi cửa hàng gương mặt mơ màng của mẹ thở dài: “Mẹ mấy cửa hàng đồ hiệu cho mặc cả ”
Mẹ tròn mắt: “Hả Đắt thế mà mặc cả á là lừa đảo”
Tôi: “…”
Mẹ xua tay: “Thôi về Mai mẹ đặt mạng cho con vài bộ”
Tôi: “…”
Cuộc hành trình mua sắm của chúng kết thúc như
Trên đường về thầm thề: Sau sẽ bao giờ mua sắm cùng mẹ nữa Nếu thất hứa là đồ con chó
Sau đó mẹ ghé qua chợ mua nhiều đồ ăn cuối cùng chúng mới về nhà
Cả đoạn đường chỉ đóng vai cái máy xách đồ vô cảm
Nhìn ánh mắt kinh ngạc của tài xế đã còn sức giải thích
Không ngờ bước nhà chúng liền gặp ngay Thẩm Hàm đang ăn mặc lộng lẫy chuẩn ngoài
Cô và mẹ ánh mắt như đang rác May mà mẹ còn đang mải mê chơi điện thoại lướt ứng dụng mua sắm nếu khi đã xảy một trận “huyết chiến”
Còn nghĩ rằng miễn giet gọi là rác cũng
đúng lúc phía vang lên một giọng lạ: “Hàm Hàm”
Mẹ ngẩng đầu lên liếc một cái cả hai
Trước mặt chúng là một đàn ông với vẻ ngoài cực kỳ điển trai đến mức suýt làm chúng chói mắt
Tôi còn đang thắc mắc là ai thì với vẻ ngạc nhiên: “Thẩm Thiên Thiên”
Tôi ngớ
Thẩm Hàm bước tới tự nhiên khoác tay đàn ông dịu dàng : “A Ngọc thôi”
A Ngọc Cái tên quen quá
Não thoáng khựng ngay đó lập tức nhớ : chẳng chính là nam chính Mộ Dung Ngọc
Trong nguyên tác Mộ Dung Ngọc là một điển hình của kiểu tổng tài bá đạo
Thẩm Thiên Thiên lớn lên cùng thể là yêu đến tận tâm can Thế nhưng khi nữ phụ cố ý dụ dỗ đã vô trách nhiệm hủy bỏ hôn ước phản bội Thẩm Thiên Thiên Thậm chí đến cả kết cục bi thảm của cô cũng góp một phần nhỏ
Nghĩ đến đây càng thấy sợ hãi
Đây rõ ràng là hai “hung thần” cơ mà
Không khí lúc trở nên vô cùng ngượng ngùng
Ở giai đoạn của cốt truyện Mộ Dung Ngọc vẫn yêu nữ phụ ít nhất là còn chút cảm tình với Thẩm Thiên Thiên Vì thế khuôn mặt chút khó xử ngập ngừng giải thích: “Chúng chút việc cần giải quyết…”
Việc Hẹn hò
Gương mặt Thẩm Hàm lập tức sa sẩm
Ánh mắt cô sắc như d//ao đ//âm thẳng về phía Tôi lạnh cả vội vàng : “Không cứ từ từ giải quyết cần gấp Tôi đây chúc hai đường thuận lợi nhé…”
Nói xong nhanh chóng nháy mắt hiệu cho mẹ cả hai ngoái đầu mà chạy nhà
Chỉ đến khi thấy hai đó rời chúng mới thở phào nhẹ nhõm
Mẹ lập tức hỏi: “Vừa nãy cái thằng ‘Cương Đản’ đó chính là nam chính đúng ”
Cương Đản
Tôi thực sự ngờ mẹ thể đặt biệt danh như
Tôi phịch xuống sofa cầm một quả táo bàn cắn một miếng đáp: “ Nói thẳng họ chính là hai kẻ chủ mưu khiến Thẩm Thiên Thiên và mẹ cô chet t//hảm”
Mẹ run tay chiếc điện thoại rơi xuống đất
“Thế giờ chúng làm Nếu thì quỳ xuống cầu xin họ Còn hơn là chet”
Tôi: “…”
Vấn đề là cho dù cầu xin chắc đã tha cho chúng
Tôi thở dài: “Từ từ tính đến đến đó xe đến núi tự nhiên sẽ đường”
Sau cú sốc tâm lý nặng nề mẹ đã nấu một nồi canh gà Tôi uống liền hai bát to thì “bố Thiết Trụ” trở về
Ông ăn đến nỗi mỡ chảy đầy miệng mẹ vẫn đang đeo tạp dề đầu bù tóc rối chẳng thèm để ý đến sự xuất hiện của ông Cuối cùng ông nhịn : “Nhìn xem giống cái gì đây hả”
Vừa ông lên tiếng từ lầu mẹ Thẩm Hàm tức Thúy Hoa lao xuống như một cơn gió Giọng bà dịu dàng: “Mệt Muốn ăn gì để em bảo đầu bếp làm cho”
Bố Thiết Trụ giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng lời nào
Tôi bắt đầu cảm thấy bất an mẹ thì phớt lờ vẫn ăn thịt trong bát vẻ mặt chút gợn sóng
Cuối cùng vì thể giữ sự bình tĩnh như mẹ : “Bố bố cũng ăn chút ”
Nghe sắc mặt ông vẻ hòa hoãn hơn sang mẹ : “Ừ lấy cho một bát”
Tôi: “…”
Mẹ như thấy im động đậy
Thấy khí ngày càng gượng gạo nhịn lén đá chân bà vài cái Đến lần thứ ba bà mới kiên nhẫn dậy lườm một cái đó bếp
Thực sự cảm thấy… mệt mỏi
Sống trong căn nhà giống như dây biết ngày nào sẽ ngã
Sau khi ăn bát canh gà tâm trạng của bố Thiết Trụ rõ ràng hơn nhiều gương mặt của Thúy Hoa thì đẽ cho lắm
Với tinh thần “công bằng” lưỡng lự lâu hỏi: “Hay là bà cũng ăn một bát nhé”
Thúy Hoa lườm giọng lạnh lùng: “Không cần”
Tôi nghĩ lẽ do cách của nên thử tiếp: “Thế hai bát”
Thúy Hoa: “…”
“Ba bát thì ”
Thúy Hoa: “…”
Vẫn
Tôi nhíu mày tự lẩm bẩm: “Không thể nhiều hơn nữa nhiều hơn thật sự còn …”
Không ngờ lần Thúy Hoa mở miệng nhưng những lời hề dễ : “Cô đ//iên ”
Bà mắng một câu tức giận lên lầu
Có lẽ là do canh gà hôm nay thực sự ngon bố Thiết Trụ thậm chí còn bật nhanh ông thu nụ hỏi : “Dạo quan hệ giữa con và thiếu gia nhà họ Mộ thế nào”
Mộ Dung Ngọc
Tôi đột nhiên nghĩ một ý tưởng
Hay là nhân cơ hội bảo bố Thiết Trụ hủy hôn ước giữa và luôn
Có lẽ nếu hủy hôn ước nữ phụ sẽ tha cho
Tôi còn đang suy nghĩ thì chợt mẹ với giọng điệu châm biếm đặc trưng : “Không biết ai mắt mù định cái hôn ước hại con gái thế chắc chắn sẽ trời phạt”
Tiêu sắp chiến tranh nữa
Đang định chuồn thấy “bố Thiết Trụ” đột nhiên ngẩng đầu lên mẹ với vẻ mặt bất lực: “Không chính bà năm xưa sống chet đòi cái hôn ước …”
Mẹ : “…”