Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 28
Không nghĩ ngợi nhiều chạy thẳng bếp bố cũng chạy theo Hai chúng thở hồng hộc nhận đây là đường cụt thì mẹ đã cầm cây lau nhà chắn ngay cửa
Bà chúng ánh mắt như lột da cả hai Mẹ lạnh: “Để xem vòi nước trong phòng ông hỏng thật Nếu …”
Mẹ hừ hai tiếng làm và bố run rẩy
“… thì đừng trách lột da các ”
Từ nhỏ đã sợ mẹ khi bà nổi giận Lúc đó bà chẳng bao giờ quan tâm hàng xóm can ngăn cầm chổi lông gà mà đuổi đánh tới tấp
Cảnh tượng để trong nỗi ám ảnh sâu sắc giờ thấy cảnh tượng tương tự khỏi rùng lần khác bố ở bên
Cuối cùng nỗi sợ lấn át tình thân Tôi nghiến răng chỉ tay bố và hét lớn:
“Mẹ Con biết gì hết Là ý của bố”
Ánh mắt bàng hoàng của bố lẽ cả đời cũng quên
thể làm gì đây Con hổ cái mặt đánh chỉ còn cách đẩy bố chỗ chết
Nghe xong mẹ lạnh lùng : “Cút lên lầu”
Tôi dám chần chừ vội vàng chạy lên Trước khi còn chắp tay cầu nguyện cho bố: “Amen”
Chuyện đó thế nào biết
Bố tối qua ăn đòn cũng chẳng rõ
Sáng hôm khi mẹ xuống ăn sáng bố vốn đang ung dung báo đột nhiên bật dậy như một tân binh chào cấp Cảnh tượng khiến giật cả
Mẹ bình thản như từng chuyện gì xảy tối qua
Quá tò mò hỏi nhỏ bố: “Bố đánh ”
Bố liếc một cái lạnh lùng đáp: “Kẻ phản bội Trả tiền đây”
Tôi: “…”
“Thôi mà kể con chút ”
Bố đặt tờ báo xuống liếc nhanh về phía bếp nơi mẹ đang bận rộn thở dài: “Không tối qua bố dùng tiền để tự cứu ”
Tôi: “…”
“Bao nhiêu ạ”
Bố giơ tám ngón tay lên
Trời ơi Nhiều hơn cả những gì kiếm Đố kỵ làm méo mó tâm hồn
Buổi chiều kể chuyện với Minh Hành bảo bối nhịn thở dài: “Mẹ em chẳng cần làm gì cũng tiền còn em thì vất vả đủ đường mà mãi chẳng bằng mẹ”
Minh Hành bảo bối gì Chỉ một lát tài khoản của nhận một khoản tiền
Tôi dụi mắt đếm từng số: hàng đơn vị hàng chục trăm nghìn triệu tỉ…
Trời đất ơi
Tôi kích động vô cùng nhưng vẫn thắc mắc: “Sao em đếm hai lần mà vẫn giống ”
Minh Hành bảo bối im lặng một lúc đó nhẹ nhàng giải thích: “Lần hai em đã đếm cả số dấu phẩy”
Tôi: “…”
Mối quan hệ giữa bố mẹ vẫn tiến triển khiến lo lắng thôi
Kéo dài thế căn biệt thự mơ ước chắc chắn sẽ thành hiện thực công sức từ đến nay đều đổ sông đổ biển
tự nhủ nóng vội nếu sẽ làm hỏng kế hoạch
Rồi kiên nhẫn chờ đợi
Thời tiết dần se lạnh Một hôm ông nội Minh Hành bảo bối gọi sang nhà chơi Tôi lục tủ tìm áo len lông cừu mặc đeo khẩu trang khỏi nhà
Đến nơi ông kéo chơi vài ván cờ caro Vừa chơi ông : “Cẩu Đản cháu sắp đính hôn với thằng nhóc đó vài chuyện ông với cháu”
Thấy nét mặt nghiêm trọng của ông đoán đây hẳn là chuyện quan trọng Quả nhiên ông tiếp: “Bố của A Hành là niềm tự hào lớn nhất đời ông”
Tôi khẽ giật
Hóa là chuyện gia thế của Minh Hành bảo bối
Tôi vốn thắc mắc từ lâu vì từ khi quen từng gặp bố mẹ Bên ngoài cũng nhiều lời đồn thổi nhưng chẳng tin cũng tiện hỏi
Dù gì ai cũng bí mật của riêng
Những thắc mắc đành gác trong lòng
hôm nay Minh lão gia đã nhắc đến hẳn là đã coi như nhà
Tôi ngay lập tức ngay ngắn nghiêm túc : “Ông nội cứ cháu đây ạ”
Ánh mắt ông xa xăm về phía bầu trời như đang gợi những ký ức đã qua
“Khi đó nhà chúng sống ở nước Y Bố của A Hành cũng trưởng thành ở đó Công việc gia đình bận rộn ông bận túi bụi hiếm khi thời gian dành cho nó Vì thế hai bố con chuyện nhiều”
“Nó thông minh từ khi học cấp hai đã theo ông đến công ty học hỏi Nhân viên ai nấy đều khen ngợi Ông vui nhưng cũng lo nó tự mãn nên bao giờ khen lấy một lần”
“Giờ nghĩ thật tiếc nuối”
Ông thở dài
“Nó luôn lời ông nên ông giao cả công ty cho nó đến năm 27 tuổi nó yêu một cô gái Y Cô xuất thân bình thường tính cách dịu dàng làn da trắng mắt xanh chuẩn da trắng”
“Ông đồng ý vì nó kết hôn với môn đăng hộ đối lần nó hề nhượng bộ Sau đó chúng nó kết hôn ông vẫn giữ lập trường cũ”
“Ông đến tham dự hôn lễ của tụi nó”
“Ngay cả khi A Hành đời ông vẫn thay đổi suy nghĩ cho đến khi chuyện xảy …”
Ông nội trầm mặc một lát ánh mắt ông đầy đau thương và hối tiếc xen lẫn một chút yếu đuối hiếm thấy
Tôi cảm thấy khó chịu trong lòng vội : “Ông ơi chuyện khác chuyện để hãy …”
ông lắc đầu tiếp tục kể: “Khi đó A Hành mới 5 tháng tuổi Đêm ông xuống quản gia đã vội vã gọi ông dậy báo rằng máy bay của chúng nó rơi”
Tôi lặng nhất thời biết gì
Dù đã chuẩn tinh thần từ nhưng khi chính miệng ông kể vẫn sốc
Ông nội lau giọt nước mắt trong suốt ở khóe mắt giọng cũng khàn :
“Đêm đó trời sương mù thời tiết tệ Máy bay rơi hai vợ chồng nó tử vong ngay tại chỗ”
“Chúng nó vốn thể tránh bay ngày hôm đó thể chờ thêm vài ngày nữa vì kịp về chúc mừng sinh nhật ông ngày mai chúng nó mới vội vàng như Nếu vì ông chúng nó đã chết”
“Ông hối hận lắm hối hận đến mức tự giết tất cả đã muộn Ông vẫn còn A Hành mới 5 tháng tuổi Nếu ông chết thằng bé sẽ còn ai nương tựa nên ông chỉ thể gắng gượng sống tiếp”
Tôi hít sâu nên lời chỉ im lặng vỗ nhẹ lưng ông – đàn ông đã trải qua biết bao giông tố cuộc đời
“Sau đó ông đưa A Hành về sống cùng Nó dần lớn lên diện mạo giống mẹ nó tính cách thì chẳng biết giống ai ai gì cũng cứng đầu từ nhỏ đã chính kiến riêng Thành tích học tập luôn xuất sắc xử lý công việc kinh doanh cũng giỏi”
“Lúc chúng trở về nước nó ít gần gũi ai cũng chẳng bạn bè Ông vẫn nghĩ cả đời nó sẽ sống một cho đến khi nó gặp cháu”
Minh lão gia đầu mỉm trong nụ là sự yêu thương và sự biết ơn tràn đầy
“Cẩu Đản cháu biết ông cảm ơn cháu đến nhường nào …”
Làm chịu nổi câu
Tôi vội vàng xua tay: “Ông đừng mà Gặp Minh Hành bảo bối là vận may của cháu Cháu cảm ơn gia đình ông mới đúng Nếu thì với cái tính của cháu ai thèm lấy chứ”
Câu khiến ông bật Không khí cũng nhẹ nhõm hơn hẳn Ông : “Tính cách của cháu thật bảo thằng nhóc đó thích cháu đến ”
Quản gia biết đã đến từ khi nào mang theo cả một khay bánh ngọt mà thích đặt xuống : “Ha ha ha thưa ông cô Cẩu đúng là hài hước Sau nếu cô nhà chúng bầu khí sẽ vui vẻ biết bao”
Minh lão gia gật gù đồng tình: “ giục thằng nhóc đó nhanh cưới cháu về nhà”
Tất nhiên điều đó thành vấn đề
vẫn một ý nghĩ nhỏ bé đè nén bấy lâu: “Quản gia cháu là ‘Cô Cẩu’ Gọi cháu là ‘Cẩu Đản’ hoặc ‘Cô Thẩm’ hoặc ‘Thiên Thiên’ ạ”
Quản gia ngẩn đó : “Vâng thưa Cô Cẩu”
Tôi: “…”
Thôi ông lợi hại ông thắng
Biết chuyện về thân thế của Minh Hành bảo bối hẳn là buồn nhưng trong lòng vẫn chút khó chịu như gì đó mắc kẹt Đặc biệt là khi tối đến thấy Minh Hành bảo bối trở về chỉ ôm lòng mà vỗ về
Minh Hành bảo bối cúi đầu như đang hỏi chuyện gì Tôi ngẩng đầu buồn bã cất lời hát: “Ngủ ngủ bảo bối yêu dấu của em…”
Minh Hành: “…”
Trong bữa cơm liên tục gắp thức ăn cho Minh Hành bảo bối sợ đói Anh im lặng một cái cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ăn hết
Tôi xoa đầu hài lòng : “Ừm hôm nay bảo bối ngoan”
Minh lão gia khựng nhưng cuối cùng gì
Tối đó ở nhà Minh Hành
Dù còn lâu mới đến ngày đính hôn nhưng quyết định mặt dày bám trụ trong phòng Dẫu thể làm gì thì ngắm thôi cũng đáng giá lắm
Tôi dài giường xem phim đúng đoạn nam chính đang tắm Thân hình vạm vỡ cơ bụng 8 múi dòng nước chảy dọc theo lồng ngực xuống… Nhìn mà thấy máu nóng sôi trào Đang đến đoạn gay cấn một giọng bất ngờ vang lên bên tai: “Hay lắm ”
Tôi ngẩng lên –
Ôi mẹ ơi
Tôi vội tắt điện thoại giấu lưng làm bộ thản nhiên chuyển chủ đề: “Không đang làm việc Xong ”
Minh Hành bảo bối tất nhiên dễ mấy trò vụng về của lừa Anh nhếch môi lạnh: “Em dám ở trong phòng xem đàn ông khác”
Tôi: “…”
“Giỏi lắm Thẩm Thiên Thiên”
Lần đầu tiên gọi tên
Tôi sững bật thốt lên: “Anh còn biết cả tên em cơ ”
Sắc mặt Minh Hành bảo bối càng đen
Có cảm giác vội vàng giải thích: “Bảo bối tuy rằng lúc nãy em xem đàn ông khác nhưng trong lúc xem trong đầu em chỉ nghĩ đến thôi mà”
“Dù là tám múi cơ bụng vòng eo cơ ngực dù săn chắc gợi cảm và cân đối đến cũng thể sánh với một chút xíu nào của Anh là đám mây nhất trong mắt em để em khắc ghi trong lòng nhé…”
Minh Hành bảo bối cau mày sắc mặt trầm xuống: “Xem cũng kỹ đấy chứ”
Tôi: “…”
Anh : “Về phòng muộn ”
Về phòng Làm chuyện đó
Tôi nhếch mép cố tỏ nham nhở: “Tối nay em sẽ ngủ ở đây”
Minh Hành bảo bối: “…”