Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 26
Nhìn thái độ của mẹ giấc mơ về căn biệt thự nhỏ của hẳn vẫn còn xa vời
Ngày hôm Thẩm Hàm cùng mẹ cô dọn khỏi nhà họ Thẩm Dù bí mật thân thế đã phơi bày nhưng Thẩm Hàm tiểu thư đây vẫn cao ngạo như
Cô bằng ánh mắt đầy ghét bỏ
Tôi hỏi: “Nhìn cái gì mà ”
Thẩm Hàm: “…”
Tôi thích đánh kẻ ngã ngựa nhưng đánh chó rơi xuống nước thì khác
Tôi tiếp: “Sau gặp gọi cô là Trương Hàm ”
Câu đúng là chạm đến nỗi đau của cô
“Câm miệng” Cô gào lên mất sạch vẻ cao quý lạnh lùng thường ngày
Hừ
Chuyện nhanh chóng lan truyền trong giới
Công ty của Thẩm Hàm chịu cú sốc lớn địa vị thương trường tụt dốc phanh vì đây cô dựa cái mác nhà họ Thẩm
Ngoài tin tức về đám cưới giữa cô và Mộ Dung Ngọc cũng bặt vô âm tín
Nghe mẹ của Mộ Dung Ngọc phản đối kịch liệt thậm chí đòi tuyệt thực để bắt con trai từ bỏ Mộ Dung Ngọc khiến bố tức giận suýt đoạn tuyệt quan hệ cha con
Tôi nghĩ bụng ngờ tên ngốc đó si tình như Đã thế càng thể thua
Tôi lập tức nhắn tin cho Minh Hành: [Bảo bối nhà em giải quyết xong hết ]
Phía bên Minh Hành bảo bối trả lời ngay: [Ừ]
Tôi tiếp tục nhắn: [Bảo bối em sẽ yêu cả đời]
Minh Hành bảo bối đáp : [Anh tin]
Tôi: “…”
Đêm đó mơ thấy một giấc mơ
Vẫn là hệ thống Nó : “Nhiệm vụ của cô đã thành”
Nghe xong những vui mà còn chút hoảng hốt: “Không là định đưa về chứ”
Trong mấy cuốn tiểu thuyết đều như thành nhiệm vụ là gửi trả về nơi ban đầu Nếu thật sự rời Minh Hành bảo bối của làm
Tôi đã chuẩn tinh thần dù chết cũng nghiến răng nghiến lợi : “Đừng hòng đưa Sống là của Minh Hằng bảo bối; chết là ma của ”
Hệ thống: “…”
Nó lạnh: “Cô nghĩ lắm Cô biết chi phí để đưa một trở về Tôi rảnh rỗi mà làm chuyện đó Cứ ở đây mà sống tiếp ”
“Thật ” Tôi nghi hoặc
Hệ thống vẻ bực bội: “Ai rảnh lừa cô”
Tôi hỏi tiếp: “Hoàn thành nhiệm vụ phần thưởng ”
Hệ thống tỏ vẻ khó chịu: “Cô còn gì nữa Cho cô gia đình bạn trai xịn đủ Cô nên biết điều Trước đây đời cô chắc tám trăm năm nữa cũng chẳng sờ đến mép mấy thứ ”
Tôi: “…”
Dù nó đúng nhưng vẫn thấy khó chịu
“Thôi biến tạm biệt… À mãi mãi gặp ”
Tôi: “Ừ cút ”
Hệ thống: “…”
Sáng sớm hôm dậy sớm
Xuống nhà thấy bố vẫn làm Tôi ngoài thấy hôm nay thời tiết chỉ se lạnh vì đã thu
Vừa xoa tay định lên tầng ngủ thêm thì bố đột nhiên : “Hôm nay chúng sẽ ăn tối với nhà họ Minh”
“”
Tôi ngạc nhiên: “Hả”
Cùng… ăn tối
Quyết định của bố đúng là đột ngột gần như phản ứng kịp: “Thật… thật ”
“Đương nhiên”
Bố tỏ vẻ tự nhiên: “Chiều nay bố sẽ mời Minh lão gia qua Chúng cùng ăn tối tiện thể bàn chuyện đính hôn”
Bất ngờ đến quá nhanh làm ngỡ ngàng
Tôi lập tức lên lầu thông báo tin vui cho Minh Hành bảo bối
Minh Hành bảo bối bình tĩnh chỉ đáp: [Anh biết ]
Tôi: “…”
Hiển nhiên mẹ cũng biết chuyện dậy đã bắt đầu dọn dẹp nhà cửa Trông bày biện khá long trọng
Tôi hỏi: “Mẹ biết chuyện từ khi nào ”
Chẳng lẽ sáng nay bà thấy cuộc trò chuyện của với bố
Mẹ như thể gì kỳ quặc lắm: “Cái gì mà mẹ biết từ khi nào Đây là mẹ bàn với bố con”
Thật ngờ Cả hai cùng bàn bạc chuyện xem quan hệ của họ tiến triển nhanh
Nghĩ đến căn biệt thự nhỏ sắp thuộc về hí hửng hỏi: “Mẹ mẹ cảm thấy bố dạo cũng tệ lắm chút rung động đúng ”
Mẹ dừng tay sang một tay chống hông một tay cầm chổi lông gà: “Rảnh rỗi thì chỗ khác chơi làm phiền nữa là mẹ quét cho một trận đấy”
Thái độ mà cũng hỏi tiếp thì đúng là làm liều Tôi vội vàng chuồn lẹ
Thời gian còn sớm ngủ thêm một giấc Khi mở mắt đã là buổi trưa mẹ ở gọi xuống ăn cơm
Vừa xuống thấy căn nhà sáng bóng như mới khỏi cảm thán mẹ quả thực giỏi quét dọn ngôi nhà lớn thế mà chẳng than mệt còn nấu cơm nữa chứ
Chiều bố báo tin: Minh Hành bảo bối và Minh lão gia sẽ đến bảy giờ tối Tôi đồng hồ thấy vẫn còn sớm liền quyết định chơi thêm một lát
Đã vài ngày liên lạc với Triệu Tư Đồng biết cô đã về liền gọi điện hỏi: “Cậu về nhà ”
Đầu dây bên Triệu Tư Đồng ấp úng cả nửa ngày chẳng câu gì ngược thấy một giọng nam từ xa vọng : “Ai thế”
Triệu Tư Đồng đáp một câu hạ thấp giọng với : “Bên đang việc để hôm giải thích cho nhé”
Nói xong cô cúp máy luôn
Tôi cầm điện thoại sững sờ một lúc bật lạnh lẽo
Giải thích Chuyện còn cần giải thích nữa Mọi thứ đã quá rõ ràng chỉ thiếu nước công bố cho thiên hạ thôi
Cái tên đàn ông đó dù dùng ngón chân để nghĩ cũng biết là Lâm Khôn Tôi đã hai chắc chắn bình thường mà rõ ràng là đang phát triển theo hướng giống mấy bộ phim thần tượng Giờ thì đúng y như dự đoán
Tôi lập tức gọi điện cho Hiên tỷ Vừa kết nối giọng đã vang lên vẻ yếu ớt như thức dậy: “Người đang ngủ gọi làm gì thế”
Tôi thẳng vấn đề: “Cậu thấy Triệu Tư Đồng dạo gì bất thường ”
Hiên tỷ trả lời qua loa: “Béo lên Mấy hôm xem ảnh trông vẻ thế”
Tôi: “…”
Hiên tỷ: “Còn gì nữa ”
Tôi: “Hết ngủ tiếp ”
Hứng thú chia sẻ chuyện tám nhảm của dập tắt thương tiếc thật khó chịu Không còn cách nào khác nghĩ đến Minh Hành bảo bối
Tôi gửi cho một biểu cảm để thăm dò xem bận Rất nhanh đã trả lời: [Sao thế]
Tôi gõ nhanh bàn phím: [Triệu Tư Đồng với Lâm Khôn ở bên ]
Một lúc lâu Minh Hành bảo bối gửi một dấu hỏi chấm: []
Rồi hỏi tiếp: [Họ là ai Anh cần biết họ ]
Tôi: “…”
Quên mất là gần như chẳng quen biết ai ngoài
Tôi thở dài trả lời: [Không gì làm việc tiếp ]
Minh Hành bảo bối: [Ừ]
Năm giờ chiều bố về nhà
Tôi liếc ông: “Hôm nay tan làm sớm thế”
Bố một cái cau mày : “Con vẫn còn thế Mặt rửa ”
Mặt rửa
Tôi phản bác: “Con rửa mặt mà”
Bố vui: “Nhà họ Minh sắp đến con còn sửa soạn chỉnh tề một chút Để bộ dạng dọa chạy mất thì Lớn tướng mà chẳng biết chừng mực gì cả”
Tôi cảm thấy kỳ lạ: “Cũng đến nỗi chứ… Dù con thế nào Minh Hành bảo bối vẫn thích con mà”
Bố: “…”
Cuối cùng vẫn cãi đành ngoan ngoãn lên lầu thay đồ và trang điểm nhẹ nhàng
Nửa tiếng mọi thứ đã xong xuôi Khi bước thấy mẹ – chẳng mấy khi trau chuốt – hôm nay ăn mặc như một quý bà tao nhã khỏi ngẩn
lúc đó bố từ phòng tay cầm hai chiếc áo sơ mi hỏi mẹ: “Áo áo hơn”
Mẹ tùy tiện chỉ chiếc màu be bố gật đầu phòng Khung cảnh khiến hoang mang
“Hai làm gì thế ” Tôi vỗ vai mẹ hỏi
Mẹ trả lời mà với vẻ hài lòng: “Con mặc đồ gì thế Nhìn cái quần nhăn nhúm kìa thay chiếc váy trắng của con ngay ”
Tôi vui: “Con thích mặc bộ …”
Mẹ nhếch môi nhẹ đó quát lớn: “Thay”
Tim run hẳn ba nhịp
Đây là mẹ thật Rõ ràng là một con hổ cái
Khi tất cả đã chỉnh tề còn mười phút nữa là bảy giờ
Mẹ đã chuẩn xong bữa tối tất cả đều do bà tự tay làm Giờ chỉ còn chờ Minh Hành bảo bối đến
bảy giờ họ đến
Minh lão gia mặc một bộ trường sam còn đội thêm một chiếc mũ trông đúng chuẩn một quý ông quyền quý
Vừa cửa ông đã tháo mũ mỉm gật đầu: “Xin đã để mọi chờ lâu”
Bố gì để ý chỉ chăm chăm mái tóc chải bóng loáng của Minh lão gia sáng đến mức thể soi gương
Đây… đây là dùng bao nhiêu keo vuốt tóc
Minh Hành bảo bối bước tay ôm một đống quà chắc là lễ vật Trên đầu cũng bóng loáng kém mặc một bộ vest kiểu cổ điển khác với hình tượng thường ngày
Tôi càng càng nhất là khi nghiêm túc gọi bố là “Bác trai” cuối cùng nhịn để bật thành tiếng
Cứu với Sao trông cứ như diễn hài thế
Nói thật tối nay ai cũng trông trịnh trọng chỉ mỗi là chẳng biết chuyện gì đang xảy cứ lạc lõng như một kẻ ngoài cuộc
Mãi đến khi bình tĩnh kéo Minh Hành bảo bối một góc hỏi nhỏ: “Hôm nay ăn mặc thế ”
Minh Hành bảo bối cau mày liếc Minh lão gia vẻ bất đắc dĩ: “Do ông nội sắp xếp đấy”
Tôi thừa nhận vẻ mặt ấm ức đáng yêu đó của khiến xoa đầu ngay lập tức nhưng sợ làm rối tóc nên đành dừng Tôi ghé sát khẽ : “Không dù thế nào vẫn là trai nhất thế giới”
Minh Hành bảo bối khẽ nhếch môi nhưng khi thấy lập tức lấy vẻ mặt lạnh lùng bình thản đáp: “Ừm”
Xem kìa cái tên giả vờ lạnh lùng
Trên bàn ăn hai nhà bắt đầu trò chuyện