Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 24
Rồi như nghĩ điều gì bà vội hỏi: “Con phát hiện Theo kinh nghiệm mà biết nhiều sẽ chết sớm Mẹ sợ hai mẹ con sẽ giống y như kết cục trong tiểu thuyết đó”
Có gì mà lo lắng chứ
Tôi tự tin nở nụ : “Mẹ biết khả năng của con Đã con tay thì làm gì chuyện phát hiện”
Bà già nhà gì nhưng ánh mắt nghi ngờ rõ ràng thể hiện sự tin tưởng
Tôi lười giải thích thêm đồng hồ bố chắc sắp về bèn : “Mẹ con nghĩ dù thì chuyện cũng với bố”
Mẹ thở dài: “Mấy chuyện thế kiểu gì Nhỡ bố con nghĩ quẩn thì ”
Tôi: “…”
Bố là một tổng tài bá đạo đương nhiên là đời nào nghĩ quẩn vì chuyện Huống hồ giờ đây trong mắt ông chỉ mẹ chẳng còn mấy quan tâm đến Thuý Hoa nữa Cùng lắm ông sẽ cảm thấy mất mặt vì cắm sừng mà đối với đàn ông mặt mũi là hết
Cuối cùng khi bàn bạc kỹ càng và mẹ đã nghĩ một kế hoạch phù hợp
Thời gian gấp rút hai mẹ con chia hành động Mẹ phụ trách nấu cơm còn gọi điện cho bố để thăm dò tình hình
Gọi mãi bố máy lẽ ông bận đành nhắn tin hỏi ông khi nào về Năm phút ông nhắn : [Phải mua quà cho mẹ con lẽ sẽ về muộn]
Tôi kìm xúc động nước mắt trào
Hoá một tổng tài khi chân thành quyến rũ đến
Kể chuyện cho mẹ nghĩ thể nâng cao thiện cảm của bà giúp bố sớm theo đuổi bà để nhanh chóng căn biệt thự nhỏ của
mẹ vẫn bình thản cầm chảo đảo đồ ăn chỉ nhàn nhạt : “Ồ”
…Chỉ thế thôi
Sau bữa tối chờ mười phút xe của bố cuối cùng cũng chậm rãi tiến sân
Tôi và mẹ đang chơi điện thoại tiếng còi xe thì cả hai đều giật lặng lẽ
Căng thẳng thật
Mẹ khẽ : “Cẩu Đản lúc xuyên còn đáng sợ thế ”
Tôi gật đầu đồng ý tán thành
Rất nhanh bố bước tay xách một túi quà hàng hiệu Vừa thấy mẹ ông liền đưa cho bà: “Quà kỷ niệm ngày đầu tiên giá cổ phiếu công ty giảm”
Tôi: “…”
Có lẽ mẹ cũng thấy bố đáng thương mà giờ từng tỏ thân thiện với ông nay phá lệ nhận lấy món quà còn hiếm hoi một câu: “Cảm ơn”
Là ngoài quan sát rõ ràng ánh mắt thể tin nổi và sự phấn khích của bố Ông nhân lúc mẹ lưng còn lén giơ ngón tay cái hiệu
Tôi hổ đến mức dám bóc mẽ
Bố ơi bố của con mọi thứ chỉ là vì mẹ con thương hại bố thôi Mẹ vì cảm động mà nhận quà của bố
Giống như chiến thắng một trận đại chiến bố đắc ý xuống bàn ăn khi thấy món ăn bàn nụ của ông lập tức đông cứng
Một lúc ông thắc mắc: “Sao là rau Lại còn… màu xanh”
Tôi và mẹ lời nào
Bố săm soi kỹ lưỡng: “Không thịt ”
Tôi gượng gắp cho ông một miếng rau lành mạnh : “Bố ăn nhiều đồ màu xanh cho sức khỏe”
Bố nhíu mày: “Bố ăn thịt”
Thế mà hiểu
Chẳng lẽ kế hoạch của và mẹ hiệu quả
Hết cách đành gợi ý rõ ràng hơn một chút: “Bố thật bữa cơm hôm nay con và mẹ đặc biệt chuẩn cho bố Bố thử đoán xem ý nghĩa gì”
Điều làm bố thấy hứng thú: “Ồ”
Ông đặt đũa xuống nghiêm túc : “Vậy để bố đoán thử xem”
Thế là bố đoán suốt nửa tiếng nhưng vẫn đoán thậm chí còn đến gần đáp án
Đến lúc nhịn nổi nữa bực bội hét lên: “Bố Bố đỏ cam vàng xanh lam chàm tím ”
Bố : “”
Tôi cố tiếp: “Chọn cái giữa…”
Bố vẫn hiểu Mẹ cuối cùng chịu nữa bùng nổ: “Sao ông ngu thế Chọn giữa là xanh ông cắm sừng ”
Bố sững
Mẹ ngừng : “Nghe rõ ông cắm sừng ”
Tôi: “…”
Không khí lặng thinh vài giây Khi và mẹ còn kịp thở phào ánh mắt sắc bén của bố đột nhiên lia về phía mẹ
Mẹ sợ đến mức run bắn suýt ngã khỏi ghế lắp bắp kêu: “Cẩu… Cẩu Đản… cứu… cứu mẹ…”
Tôi cũng dọa Đây là lần đầu tiên thấy bố trong trạng thái
Thì một tổng tài tức giận đáng sợ đến thế
Người lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa Dù bố cũng là một tổng tài khí thế thường làm chịu nổi
May mà thường
Mặc dù sợ nhưng ngoài lắp chân run và mồ hôi túa cũng vấn đề gì lớn
“Bố… bố… mẹ… mẹ… ngoại… ngoại tình là… là… bà Thuý… Thuý Hoa…”
Trong lòng thầm reo mừng
Giống như nhặt mạng sống May mà mẹ ngoại tình Nếu với tình hình và mẹ chắc tiêu đời
Nghĩ đến đây lặng lẽ giơ tay vẽ một dấu thánh giá ngực
Thuý Hoa dù chúng cũng từng quen biết bà cứ yên tâm đến lúc đó nhất định sẽ đưa tiễn bà đoạn đường cuối cùng
Tôi đã chuẩn tinh thần để hứng chịu cơn thịnh nộ của tổng tài nhưng khi xong nét mặt của bố thoáng trống rỗng một chút lập tức trở dáng vẻ điềm nhiên ban đầu Thậm chí ông còn ưu nhã gác chân chữ ngũ
Chuyện gì
Mẹ nghi ngờ nuốt nước bọt lấy hết can đảm hỏi: “Bố…”
Chỉ thấy bố chằm chằm đĩa rau xanh bàn lâu mới ngẩng đầu lên
Ông chậm rãi nhấp một ngụm nước ánh mắt bình tĩnh và mẹ: “Ừm bố biết ”
Hả Xong
Sự bình tĩnh của bố thật sự ngoài dự đoán
Một đàn ông bình thường khi biết bản thân “cắm sừng” đến việc tức giận ít nhất cũng cảm thấy tủi thân chứ
bố giống như chẳng chuyện gì xảy thậm chí còn vẻ… vui vẻ Chẳng lẽ đả kích đến mức phát điên
Mẹ lặng lẽ liếc rõ ràng cũng đang nghi ngờ bố đã “hóa điên” Tôi nuốt nước bọt nhịn mà : “Bố nếu khó chịu thì cứ đàn ông là tội mà”
Bố lắc đầu bình tĩnh đáp: “Con gì Ăn cơm ”
Tôi: “…”
Bữa cơm đặc biệt “rau xanh chính hiệu” cứ thế trôi qua Căn nhà trở về với vẻ yên tĩnh như mọi ngày Bố điềm nhiên lên lầu tiếp tục công việc
Không thể chịu nữa phá vỡ bầu khí im lặng: “Bố bố tính làm gì đây Không lẽ cứ để cái ‘màu xanh’ đầu mãi ”
Bố điềm nhiên đáp: “Bố sẽ tự xử lý”
Được thôi trong cuộc đã lên tiếng cũng lý do gì can thiệp nữa Đành đợi xem “kịch ”
Thế là xem như chuyện đã giải quyết Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều như trút gánh nặng vai
Sau đó mẹ tập nhảy quảng trường chỉ còn sofa lướt xem video ngắn
Nghĩ đến việc gần đây chơi dự định hẹn với Triệu Tư Đồng và Hiên tỷ ngày mai cùng dạo phố Hiên tỷ bận gọi cho Triệu Tư Đồng ngờ cô — lúc nào cũng vui vẻ hoạt bát—nay ấp úng: “Cái đó… lẽ ngày mai tớ … Tớ đang ở ngoài …”
Hả
Tôi hỏi: “Cậu một Ra ngoài từ khi nào”
Triệu Tư Đồng im lặng một lúc đáp: “Tớ với tên Lâm Khôn… chỉ là công tác công việc thuần túy thôi Cậu đừng nghĩ linh tinh”
Tôi: “…”
Cậu tớ nghĩ linh tinh nhưng cái kiểu ấp úng che giấu của thế ai mà chẳng thấy nghi ngờ
Hơn nữa đây chẳng đúng kiểu mô-típ trong phim thần tượng …
Chỉ trong chớp mắt thậm chí đã nghĩ cả tên cho đứa con tương lai của hai họ
Tôi định lên lầu tắm thì thấy Thúy Hoa lén lút bước nhà
Vào giờ
Tôi hù bà một chút bèn cố ý : “Bà về thế Sao giờ mới về”
Nói xong tự lẩm bẩm: “Mấy hôm nay hình như ngày nào cũng nhỉ…”
Quả nhiên sắc mặt Thúy Hoa lập tức thay đổi bà trừng mắt cố gắng tỏ dữ dằn nhưng giọng điệu lộ vẻ yếu ớt: “Cô lo chuyện của làm gì”
Xì Tôi lười để ý đến bà
Dù bây giờ bố cũng đã biết chuyện những ngày của bà chắc chẳng còn dài
Nghĩ liền cảm thấy vui vẻ
Hơn nữa tình hình hiện tại và mẹ chắc chắn sẽ đến kết cục thê thảm như trong tiểu thuyết nữa
Thật biết bao
Về chuyện của Thúy Hoa cũng can thiệp nữa
Ngày tháng cứ thế trôi qua đám cưới của Thẩm Hàm cũng sắp diễn Hôm khi đang chơi cờ vây với Minh lão gia tại nhà Minh Hành bảo bối ông bất chợt hỏi:
“Cẩu Đản cháu với thằng nhóc nhà ông bàn khi nào sẽ đính hôn Ông cũng già bế một đứa cháu mập mạp”
Tuy nghĩ trong bụng rằng Minh Hành bảo bối còn cho động làm cháu nhưng vẫn cảm thấy đến lúc nên đính hôn Dù gì Minh Hành bảo bối cũng đã đính hôn thì đừng mơ đến chuyện “ ”
Vì một ngày nọ đề cập đến chuyện đính hôn Minh Hành bảo bối đang gõ bàn phím chợt dừng tay chậm rãi ngẩng đầu lên hỏi: “Đính hôn”
thế
Tôi gật đầu
Minh Hành bảo bối một lúc lâu tiếp tục làm việc miệng : “Tùy em vội”
Tôi: “…”
Được với sự hiểu biết của về chắc chắn bắt đầu kiểu “kiêu kỳ ngầm”
Thời tiết dần trở nên mát mẻ ngày cưới của Thẩm Hàm cũng đến gần Có vẻ cô coi trọng hôn lễ mọi khâu đều tự phụ trách Mộ Dung Ngọc chẳng tiếng gì gần như mọi thứ đều do Thẩm Hàm quyết định Đến cả thiết kế váy cưới cũng chỉnh sửa hơn mười lần cô mới miễn cưỡng đồng ý
Còn thì vẫn ngày qua ngày sống mơ màng Hằng ngày hoặc ngủ chơi điện thoại hoặc trêu chọc Minh Hành bảo bối
Bố tiếp tục dùng chiến thuật “tặng quà và tiền” để chinh phục mẹ Hôm khi phòng mẹ suýt hoa mắt bởi đống túi xách trang sức mỹ phẩm và quần áo hàng hiệu đầy ắp khắp nơi
Ghen tị khiến méo mó cả mặt: “Mẹ ơi chia con ít ”
Mẹ : “Cút”
Tôi: “…”
…