Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 23
Lần Nếu chuyện ngừng thế thà gặp cả đời còn hơn
Vừa bước khách sạn liền lấy điện thoại chuẩn sẵn sàng để chụp Thuý Hoa đến quầy lễ tân mà trực tiếp lên thang máy Nhân cơ hội nhiều kéo thấp mũ che mặt cúi đầu lặng lẽ theo
Thuý Hoa hề phát hiện Tới tầng 13 bà bước cũng len lén theo cuối cùng bà dừng một phòng ngoái xung quanh
Tôi nhanh chóng núp một góc khuất tim đập thình thịch vì hồi hộp
Rất nhanh thấy tiếng gõ cửa
Hít một sâu thò đầu lén và phát hiện… một đàn ông mở cửa cho Thuý Hoa
Trời đất ơi
Quá nhiều thông tin suýt chút nữa đã ngất xỉu ngay tại chỗ
Thuý Hoa… hoang dã đến mức
Điện thoại bật sẵn chế độ chụp cả đoạn đường nhưng rốt cuộc chẳng ghi gì Với năng lực của việc bám theo mà phát hiện đã là kỳ tích đừng tới chụp ảnh video
về tay thì thật cam lòng
Nhìn xung quanh lén tiến đến cửa phòng lấy điện thoại chụp số phòng: 1308
Ít nhất cũng coi như từng “đặt chân” đến đây
Khi xuống tầng tâm trạng phức tạp
Đến cả tin nhắn của Minh Hành bảo bối cũng chẳng buồn xem càng tâm trạng trả lời
Bởi vì tận mắt chứng kiến… bố “cắm sừng”
Mặc dù chứng cứ rõ ràng nhưng một đàn ông và một phụ nữ khách sạn cùng thế là đủ thuyết phục Tất nhiên chẳng ai khách sạn chỉ để chơi cờ cả
Nghĩ đến việc Thuý Hoa lần đầu tới đây cộng thêm tất cả hành động bất thường của bà trong thời gian qua càng chắc chắn rằng bố đã phản bội
Haiz
Chuyện thật sự khó xử Tôi với bố thế nào đây
Đứng bên đường dòng xe cộ tấp nập lần đầu cảm thấy bối rối như
Mãi mới dần bình tĩnh mở điện thoại xem thì thấy Minh Hành gửi mấy tin nhắn cuối cùng chỉ còn một chuỗi dấu chấm lửng Nhìn sáu dấu chấm cảm giác gặp rắc rối to
Lập tức bấm gọi cho Chuông reo lâu vẫn ai bắt máy
Không bỏ cuộc cúp máy gọi lần nữa
Đến cuộc thứ ba cuối cùng cũng giọng trầm thấp vang lên:
“Đang làm gì”
Tôi vội vàng giải thích: “Bảo bối em gặp chút chuyện bây giờ qua ngay đây”
Minh Hành nhỏ giọng: “Không dù em đã hứa sẽ tới nhưng nếu em thì cũng chẳng dù cũng chẳng quan trọng mà…”
Tôi: “……”
Không dám chần chừ nữa lập tức gọi taxi đến thẳng công ty
Hai mươi phút đã ở sảnh Cô lễ tân đã quen mặt thấy liền chào
Bây giờ đã hơn 4 giờ chiều Minh Hành sẽ tan làm lúc 6 giờ Tôi bước thang máy bấm thẳng lên tầng cao nhất Vẫn là Tiểu Điền trợ lý đó với nụ tiêu chuẩn: “Cô Thẩm”
Là nhớ lâu thù dai thể quên chuyện lần méc Minh Hành chứ
Tôi chẳng thèm chỉ ném cho một cái lườm sắc lẹm hừ lạnh bỏ
“Hừ”
Vào văn phòng Minh Hành đang bận rộn làm việc thèm ngẩng đầu lên Tôi biết vẫn còn giận liền lập tức khởi động chế độ dỗ dành: “Bảo bối Em nhớ quá”
Không ngẩng đầu lạnh lùng đáp: “Nhớ mà đến trễ thế ”
Hừm còn chịu chuyện tức là giận đến mức thể cứu vãn
Tôi bước tới đẩy đống tài liệu và máy tính mặt sang một bên tự nhiên lên bàn làm việc thở dài: “Hôm nay thực sự chuyện đó”
Minh Hành bảo bối khẽ chỉnh mái tóc rối bù của dịu dàng hỏi: “Chuyện gì ”
Tôi do dự dù chuyện trong nhà cũng tiện kể ngoài huống hồ liên quan đến danh dự của ba nếu là Minh Hành bảo bối thì hình như cũng cần giấu giếm gì
Vì thẳng thắn : “Anh biết Thẩm Hàm ”
Minh Hành bảo bối chăm chú như thể đang nghĩ ngợi gì đó Một lúc lâu mới đáp: “Không biết”
Tôi: “…”
“Hôm tham dự tiệc đính hôn mà cô chính là nhân vật chính đấy”
Minh Hành bảo bối thờ ơ: “Quên ”
Tôi: “…”
Hết cách đành dùng đến tuyệt chiêu: “Vợ hai của bố em Cái chắc biết chứ”
Cuối cùng Minh Hành bảo bối cũng gật đầu: “Ừ Biết”
Thật dễ dàng gì mà Tôi thở phào nhẹ nhõm
“Hôm nay em thấy bà khách sạn với một đàn ông”
Minh Hành bảo bối: “Ồ”
“Anh gì để ”
Minh Hành bảo bối: “Anh cần gì”
Tôi: “…”
Phản ứng của làm vô cùng thất vọng Rõ ràng là chuyện sốc như thế mà bình tĩnh đến khó tin
“Anh thấy tò mò chút nào ”
Minh Hành bảo bối trả lời Ngón tay thô ráp lướt nhẹ qua da cuối cùng dừng môi dường như thế đủ ấn ngón tay xuống đầu ngón tay chậm rãi lướt qua bờ môi
Tôi ngạc nhiên định hỏi làm gì nhưng hé miệng thì ngón tay đã lặng lẽ chạm bên trong
Trời đất ơi
Tôi mở to mắt ngơ ngác đối diện với đôi mắt đầy dịu dàng nhưng sâu trong đó ẩn giấu những sóng ngầm mãnh liệt mà thể hiểu
Anh : “Anh chỉ quan tâm đến em thôi”
Tôi: “…”
Quả thật câu đúng: “Khi đàn ông quyến rũ phụ nữ chẳng còn đất diễn”
Bố là ví dụ và Minh Hành bảo bối cũng
trong tình huống vẫn gắng gượng chống sức hút hất tay nghiêm túc : “Đừng làm loạn em đang chuyện nghiêm túc đây”
Nghĩ đến vấn đề đang đối mặt cảm thấy bực bội: “Chuyện mà với bố thì mà cũng xong giờ làm đây”
Minh Hành bảo bối nhướng mày điềm tĩnh : “Sợ gì làm gì thì cứ làm Có chuyện gì lo”
Hả Ý là… sẽ bao che cho
“Thật ” Tôi dám tin dù giờ vốn hứng thú với chuyện của khác
Minh Hành bảo bối bước đến bên cửa sổ nhẹ giọng: “Ừm”
Chỉ một từ đơn giản nhưng đủ để lập tức thả lỏng
Thực điều lo chuyện bố cắm sừng Thời đại ai chẳng từng “đội mũ xanh” một lần Điều khiến bận tâm là liệu Thuý Hoa cấu kết với lão ở khách sạn để giở trò hãm hại và mẹ Những tình tiết trong phim truyền hình luôn là như nếu phòng chúng chắc chắn sẽ rơi kết cục bi thảm
giờ sự đảm bảo của Minh Hành bảo bối yên tâm hơn nhiều Không cần nghĩ ngợi quá nhiều việc mắt là tìm cách xử lý chuyện Gợi ý cho bố một chút hoặc khéo hơn một chút chẳng là xong
Bố thường về nhà lúc năm giờ chiều giờ cũng gần năm Tôi về bàn với mẹ cách giải quyết
Nghĩ là làm nhảy xuống khỏi bàn chạy đến bên Minh Hành bảo bối kiễng chân hôn một cái lên cằm rời : “Bảo bối em về nhé hôm khác tới thăm ”
Không chờ trả lời đã ngoài Bên ngoài gặp Tiểu Điền trợ lý “hừ” một tiếng hiên ngang bước
Hừ Tôi Thẩm Cẩu Đản là thù tất báo
Về đến nhà chỉ thấy mẹ đang nấu cơm trong bếp thấy Thuý Hoa Tôi rón rén gần ghé tai mẹ hỏi nhỏ: “Mẹ Thuý Hoa đã về ”
Mẹ đang rửa rau thấy tiếng thì giật Quay đầu thấy bà liền thay đổi sắc mặt trách móc: “Con làm cái gì mà lén lút Cái gì mà Thuý Hoa”
Giọng vang dội đầy uy lực…
Tôi hoảng hốt theo bản năng bịt miệng bà nhưng bà đã tiếp: “Bà ở đây Dạo gần đây bà hầu như chẳng ở nhà biết là làm chuyện gì… Con tìm bà làm gì”
Dưới ánh mắt nghi ngờ pha lẫn đe dọa của mẹ nhớ đến tình cảnh thê thảm của bố thở dài một
“Mẹ đừng rửa nữa Con chuyện quan trọng cần ”
Mẹ vẻ mặt của đoán chuyện chẳng lành liền đặt bó rau xuống lấy tay ướt quẹt tạp dề nghiêm túc : “Nói ”
Tôi thẳng vấn đề: “Mẹ ơi bố cắm sừng ”
Mẹ sững sờ đó cau mày thể tin nổi: “…Hả”
Có lẽ đúng là khó chấp nhận thật… Tôi hiểu Vừa định giải thích thêm thì bà hốt hoảng : “Cái… cái mẹ chẳng làm gì cả”
Cái quái gì
Bà chắc chắn là hiểu nhầm
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc lo lắng của mẹ bất giác thấy buồn Bà chộp lấy cánh tay giọng run rẩy:
“Con gái ơi mẹ thật sự vô tội mà Con tin mẹ Ngoài làm việc nhà với nhảy múa ngoài quảng trường mẹ chẳng làm gì hết Đội nhảy mới của mẹ thậm chí ông lão nào cả Mẹ ngoại tình cũng chẳng biết ngoại tình với ai Nếu con tin mẹ chỉ còn nước lấy cái chết để chứng minh sự trong sạch của thôi”
Nói xong bà cầm lấy con dao thớt làm hoảng hốt đến toát mồ hôi Tôi vội nắm chặt cánh tay bà hét lên: “Ôi trời ơi mẹ ơi Con mẹ Con Thuý Hoa Thuý Hoa ngoại tình ”
Mẹ sững từ từ đầu mắt mở to chằm chằm : “Chuyện gì ”
Tôi cảm thấy tình huống phù hợp để làm Đặt con dao xuống kể : “Dạo gần đây Thuý Hoa thường ngoài con thấy lạ nên hôm nay đã theo dõi Mẹ đoán xem bà ”
Mẹ hồi hộp hỏi: “Đi ”
“Khách sạn Khách sạn Phú Khang Phòng 1308 Trong đó còn một đàn ông”
Mẹ : “Đàn… ông”