Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 21
Dựa hiểu biết của về câu mà thì dù đang giận cũng quá nghiêm trọng nữa Tôi thở phào nhẹ nhõm đột nhiên nghĩ đến việc tối nay hai chúng ở chung một phòng…
Tôi kìm liếc chiếc giường duy nhất trong phòng…
Nếu thực sự là như thì tối nay sẽ bước lên đỉnh cao của cuộc đời
Tôi hồi hộp phấn khích khi tắm xong bèn hỏi Minh Hành bảo bối: “Chúng … tối nay sẽ ngủ chung ”
Minh Hành bảo bối điềm nhiên đáp: “Ừm”
Chẳng lẽ cuối cùng đã chấp nhận sự thật rằng sớm muộn gì cũng sẽ chiếm đoạt sự trong trắng
Có giác ngộ cũng dễ hơn nữa tranh thủ cơ hội nếu để đến ngày mai đổi ý thì hỏng bét
Nghĩ lập tức nhảy lên giường tạo dáng quyến rũ nhất cất giọng ngọt ngào: “Lại đây nào bảo bối Em sẵn sàng ”
Minh Hành bảo bối mặt cảm xúc tới tim đập mỗi lúc một nhanh Đến khi trái tim như nhảy khỏi lồng ngực bên giường bình tĩnh : “Dịch qua bên một chút đừng chạm ”
Anh gì cơ
Tôi nghi ngờ tai hỏi : “Hả”
Minh Hành lặp : “Dịch qua bên ”
Tôi: “……”
Đêm đó cuối cùng cũng ngủ chung giường với Minh Hành bảo bối
hề vui chút nào
Giường thì lớn mà giữa chúng như cả một dải Ngân Hà chắn ngang
Người dù là Ngưu Lang Chức Nữ ít cũng còn ngày gặp cầu còn ư Mỗi lần nhích sang gần một chút là lập tức nhận ngay ánh mắt cảnh cáo của Minh Hành bảo bối
Sau hàng chục lần vùng vẫy trong bất lực đành từ bỏ
Thôi ít cũng là cùng chung một giường so với đây đã là một bước tiến nhỏ
Sớm muộn cũng sẽ ngủ với
Tôi tự đặt cho một mục tiêu lớn chẳng biết từ lúc nào đã chìm giấc ngủ
Không biết đã qua bao lâu trong mơ màng cảm thấy ai đó đang chạm mặt ngứa ngáy kỳ lạ
Cả cơ thể như nhốt trong một gian chật hẹp thể cử động bốn phía đều là tường đồng vách sắt Bản năng khiến giãy giụa nhưng ngay đó một cái vỗ nhẹ mông kèm theo giọng trầm thấp đầy nguy hiểm vang lên bên tai: “Đừng cựa quậy”
Giọng khàn khàn nguy hiểm lạ thường
Được
Tôi dám động đậy nữa chìm giấc ngủ sâu hơn
Sáng hôm khi mở mắt phát hiện gần như một chiếm trọn cả chiếc giường tay chân dang hết cỡ còn Minh Hành bảo bối thì đã biến mất từ bao giờ
Không lẽ… dáng ngủ của dọa chạy mất
Tôi hoảng hốt
Không tự tin tình cảm giữa và Minh Hành bảo bối chỉ tự tin dáng ngủ của thôi
Tôi vội vàng bấm số gọi cho
Điện thoại đổ chuông đã bắt máy Tôi vội vàng hỏi: “Bảo bối Anh đang ở ”
Đầu dây bên im lặng một lát Minh Hành trả lời: “Đang họp”
À…
Nhìn đồng hồ đã gần mười một giờ dậy muộn hehe
Sau khi rửa mặt chải đầu xong xuôi đến gần mười hai giờ Minh Hành bảo bối trở về
Anh : “Chiều nay việc gì em chơi ”
Câu hỏi như chạm đến trái tim
Dẫu làm gì cũng giỏi nhưng về khoản chơi bời đây chắc chắn là quán quân
Tôi với ánh mắt đầy ẩn ý: “Bảo bối từng công viên giải trí ”
Minh Hành lộ vẻ bối rối
Quả nhiên là
hai giờ chiều chúng cổng công viên giải trí
Minh Hành trong thấy các trò chơi liền nuốt khan: “Hay là… đừng chơi mấy cái nữa”
“Không ”
Tôi lập tức bác bỏ: “Anh từng đến công viên giải trí nên hôm nay em sẽ bù đắp cho tuổi thơ thiếu sót của ”
Minh Hành vẫn Tôi bèn châm chọc: “Chẳng lẽ … sợ ”
Anh sững nở nụ cao ngạo: “Hừ sợ ”
Tốt lắm Hôm nay chơi hết tất cả các trò ở đây thì mang họ Thẩm
Đầu tiên là vòng ngựa gỗ
Dù Minh Hành cảm thấy trò thật ngớ ngẩn nhưng sự nài nỉ của vẫn miễn cưỡng tham gia
Bộ dáng ngượng ngùng hiếm thấy của thật sự khiến càng càng thấy đáng yêu
Tận dụng cơ hội chụp hàng loạt ảnh và video làm kỷ niệm còn gửi vài tấm cho Minh lão gia
Tiếp theo là vòng mặt trời
Trò tạm nhưng lúc chơi mặt Minh Hành bảo bối cứ nhăn nhó Khi lên đến điểm cao nhất của vòng mặt trời bất ngờ hôn
Minh Hành bảo bối sững sờ Tôi giải thích: “Nghe khi yêu hôn ở điểm cao nhất của vòng họ sẽ mãi mãi bên đó”
Anh xong ánh mắt chút kỳ lạ
“Em chắc chắn mãi mãi ở bên chứ”
Tất nhiên
Tôi gật đầu chắc nịch
Anh đưa tay vuốt nhẹ cổ
Bàn tay mịn màng thon dài các khớp ngón rõ ràng đến mê hoặc
“Tốt nhất là em nên giữ lời”
Tiếp theo chúng chơi tàu lượn siêu tốc thuyền cướp biển và cả cái đu khổng lồ
Trò nào càng kích thích mặt của Minh Hành bảo bối càng tái xanh Đến lúc chuẩn ngôi nhà ma bắt đầu… bày chiêu
“Tôi khát ”
Tôi sang máy bán nước tự động ven đường: “Để em mua nước cho ”
“Không đói”
Lúc hiểu ngay
Tôi nháy mắt trêu: “Không lẽ… sợ ma”
Minh Hành bảo bối giật nhưng thừa nhận: “Không đừng nữa nhạc kịch ”
Nghe nhạc kịch cái gì mà
Nhạc kịch dài buồn ngủ chắc chắn sẽ ngủ gật mất như thôi đành tha cho lần
Tôi quyết định dẫn xem phim
Phim chiếu rạp Lần đầu tiên Minh Hành bảo bối đến rạp chiếu phim
Dạo bộ phim nào thật sự xuất sắc tiện tay chọn đại một bộ “Tiểu binh Trương Dát đại chiến Lợn Peppa Hoang Dã” kéo Minh Hành bảo bối rạp
Người xem khá đông Minh Hành nhíu mày trông như quen với khí
Tôi nhẹ nhàng nắm tay trấn an lấy một miếng bỏng ngô đưa cho
Minh Hành bảo bối cuối cùng cũng ăn Thậm chí còn thử coca—thứ mà bao giờ uống
“Đây là loại nước giải khát huyền thoại Thử một ngụm ”
Sau vài lời quảng cáo nhiệt tình cuối cùng cũng chịu uống Cảm giác như đang dắt theo một đứa trẻ con
Người trong rạp ngày càng đông Anh hỏi : “Sao em thích những nơi như thế ”
Tôi trả lời: “Các cặp đôi khác hẹn hò đều như đây là cuộc sống của bình thường mà”
Anh cúi đầu : “Em thích cuộc sống của bình thường”
Tôi hỏi : “Anh thích ”
Minh Hành bảo bối lâu đáp: “Không thích nhưng thích ở bên em”
Trời ơi
Chỉ một câu máu trong như sôi lên
Nếu vì địa điểm phù hợp nhất định đã lao ngay tại đây
Phim bắt đầu lập tức thu hút
Tưởng chỉ là một bộ phim hài nhảm ngờ đến
Xem xong vẫn còn đắm chìm trong cảm xúc đến mức Minh Hành bảo bối nhắc: “Em thích xem kiểu ”
Tôi lau nước mắt gật đầu Anh im lặng một lúc gì
Ra khỏi rạp điện thoại reo
Tôi màn hình—là ông bố già gọi Chẳng lẽ lo lắng cho con gái bảo bối
Tôi cảm động vô cùng máy đầu bên đã vang lên giọng cuống quýt: “Làm đây Mẹ con chặn luôn nick phụ thứ bảy của bố ”
Tôi: “……”
Do sự cố khẩn cấp từ phía ông bố già đành chia tay Minh Hành bảo bối trong tiếc nuối để về nhà
Về đến nơi như tưởng tượng rằng sẽ một trận bão lớn ngôi nhà yên tĩnh đến lạ thường
Không một bóng
Tôi gọi điện cho mẹ nhưng chuông reo mãi ai Hết cách gọi cho bố
Lần thì bắt máy
“Bố mẹ con Sao điện thoại”
Giọng bố đầy thản nhiên: “À gần đây bà tham gia một đội nhảy mới chắc nhảy ”
Tôi: “……”
Tôi hỏi: “Vậy còn bố Bố đang ở ”
Bố đáp: “Ở công ty chứ còn nữa”
Tôi: “……”
“Vậy tại bố làm ầm lên như chuyện gấp lắm gọi con về”
Bố im lặng một lúc đó : “Lúc đó bố lo quá nhưng khi với con xong cảm giác lo lắng đã chuyển sang con giờ bố thấy bình tĩnh hơn ”
Đối với cái gia đình thiếu tin cậy thật sự còn lời nào để
Quăng túi xuống ghế phịch sofa như một con cá chết
Sau khi chơi vài ván bài thấy tiếng động ở cửa Nghĩ là mẹ đã về rướn cổ nhưng bước là… Thuý Hoa
Thấy bà rõ ràng giật bắn
“Hết hồn Sao trông cô như ma ” Bà ôm ngực trợn mắt
Tôi đảo mắt: “Là bà tật giật thì ”
Thuý Hoa ngẩn mắng một câu: “Thần kinh”
Nói xong bà lập tức thẳng lên lầu Nhìn bóng lưng Thuý Hoa cứ cảm thấy gần đây bà kỳ lạ kỳ lạ chỗ nào thì rõ Dù cũng con giun trong bụng bà
Khoảng 5 giờ chiều ngủ dậy thì thấy mẹ đã về
Mẹ đang dọn dẹp phòng khách bước xuống lầu liền nhíu mày khó chịu: “Sao con về sớm ”
Tôi cố gắng phớt lờ sự ghét bỏ rõ ràng trong câu thẳng vấn đề: “Mẹ mẹ với bố rốt cuộc chuyện gì ”
Mẹ ngạc nhiên: “Chuyện gì là chuyện gì”
Bà xuống sofa bắt chéo chân thản nhiên : “Gần đây bố con cứ quấy rối mẹ mãi mẹ chịu nổi nên báo cảnh sát ”
“Báo cảnh sát”
Tôi kinh ngạc đến mức cằm sắp rớt xuống đất còn mẹ thì tiếc nuối tiếp: “Mẹ bảo quấy rối lúc đầu cảnh sát quan tâm khi biết đó là bố con họ chỉ buông một câu ‘Chuyện gia đình chúng can thiệp’”
Tôi: “……”
“Thế là mẹ chẳng còn cách nào đành chặn luôn ông ”
Tôi: “……”