Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 20
Đang lúc cảm thấy uể oải thì thấy tiếng cửa phòng tắm mở Ngẩng đầu lên mắt là Minh Hành bảo bối với mái tóc ướt rượt và nửa thân để trần
Mỹ nhân tắm xong kìa aaa
Sợ bản thân sẽ chảy máu mũi vội vàng che mũi hình như chẳng ngạc nhiên chút nào cũng gì chỉ tiện tay cầm khăn lau qua loa mái tóc
Không sai
Anh chắc chắn đang cố tình quyến rũ
Tôi nhếch môi gian chậm rãi bước tới gần: “Em thừa nhận chiêu của đã thành công thu hút em ”
Minh Hành một cái thèm đáp
Ồ ngại
Tôi nheo mắt : “Hừm đàn ông quả nhiên là kiểu miệng nhưng mà mắt thì dán chặt Đừng giả bộ nữa ánh mắt lừa ai ”
Minh Hành: “…”
“Có khao khát em thì cũng là chuyện bình thường thôi Đừng kìm nén tình cảm của đừng sợ ánh mắt thế gian Nào cứ tiến tới ”
Minh Hành: “…”
“Chỉ cần em em cũng sẵn sàng vì mà bỏ cả đại dương Hãy bước cuộc sống của em ”
Minh Hành: “…”
“Mỹ nhân thuận theo em Anh lựa chọn nào khác ”
Minh Hành ngừng lau tóc lặng im vài giây chỉ về phía cửa “Cửa ở ”
Tôi: “…”
Anh càng tỏ vẻ lạnh nhạt với càng
Tôi xắn tay áo lên hùng hổ tuyên bố: “Hừ hôm nay em nhất định sẽ xử lý ”
Nói nham hiểm lao thẳng về phía
Minh Hành bảo bối cực kỳ bình tĩnh
Ngay lúc sắp nhào nhẹ nhàng giơ tay chặn đầu
“Đừng quậy” Anh
Quậy Anh nghĩ đang quậy
Đàn ông quá xem thường
Tôi nghiêm túc tuyên bố: “Em quậy Hôm nay em nhất định ngủ với ”
Minh Hành nhíu mày bất ngờ cúi đầu vẻ mặt thoáng chút tội nghiệp: “ em chẳng định cưới Nếu bây giờ em bỏ rơi biết làm thế nào”
Mỗi lần như đều khiến đau lòng
Tôi rối loạn lý trí đẩy tận ngoài trung trong mắt giờ đây chỉ còn vẻ mê hoặc của Miệng tự chủ mà hét lớn: “Kết hôn Kết hôn Em đời chỉ cưới thôi Em thề”
Minh Hành nghi hoặc hỏi: “Thật ”
“Thật Rất thật”
Tôi gật đầu như giã tỏi lập tức tuyên thệ để chứng minh lòng
Minh Hành bảo bối xoa đầu mỉm nhẹ nhàng: “Ừm là em đấy”
Tôi háo hức hỏi: “Vậy giờ em thể ngủ với ”
Minh Hành: “Đính hôn tính tiếp”
Hả Còn đợi nữa
Tôi thất vọng nhưng đúng lúc đó Minh Hành bảo bối bất ngờ kéo gần Trước khi kịp phản ứng đôi môi ấm áp của đã đặt xuống môi
Tôi vẫn còn đang choáng váng thì đã thành thạo ôm lấy eo Khoảng cách giữa chúng gần đến mức dường như cảm nhận thứ gì đó… đúng lắm
Chắc là ảo giác thôi
Không hiểu cảm thấy bối rối chỉ biết tự an ủi Nụ hôn dần trở nên mạnh mẽ xóa sạch mọi suy nghĩ trong đầu Tôi trống rỗng cho đến khi cảm giác bàn tay nơi eo bắt đầu trượt …
Tôi giật mở to mắt đầy kinh ngạc
Ánh mắt Minh Hành bảo bối thoáng hiện ý nhưng nhanh chóng buông
Sau đó nhẹ nhàng cọ lên mũi giọng khàn khàn: “Không hạ gục Vậy mà mới thế đã chịu nổi ”
Tôi hiểu tim đập loạn xạ lời nào Anh đột nhiên ôm lòng Lúc áp sát ngực rõ từng nhịp tim mạnh mẽ
Anh thở dài giọng như mang chút tiếc nuối: “Rốt cuộc đến khi nào em mới hiểu đây”
Anh đang gì thế
Tôi càng thêm bối rối mơ hồ thì thầm: “Không chờ nổi nữa ”
Âm thanh nhẹ nhẹ đến mức nghĩ đã nhầm
Mãi đến khi đỏ bừng mặt chân tay rụng rời lảo đảo như hồn ma bay về phòng mới dần nhận : Hình như … phản đòn
Nghĩ đến Minh Hành bảo bối nãy khác lạ so với thường ngày hai tai nóng lên
Aaaaa Không nghĩ nữa Đi ngủ thôi
ngủ
Haizz
Hôm với đôi mắt thâm quầng bước xuống nhà Minh lão gia thấy hỏi: “Cẩu Đản tối qua con làm gì mà mắt thâm quầng thế”
Nhớ đến hành động của Minh Hành tối qua khiến trằn trọc mãi ngủ trong lòng dâng lên chút bực bội Tôi giận dữ chỉ về phía Minh Hành đang ung dung uống cà phê hét lên: “Không tại Làm con mất ngủ cả đêm”
Bầu khí trong phòng khách trở nên im lặng một cách kỳ lạ
Minh lão gia và quản gia liếc ai câu nào
Đến lúc mới lờ mờ nhận lời chút… gây hiểu lầm thì
Vừa định giải thích thì Minh Hành đã bình tĩnh đặt tách cà phê xuống thản nhiên : “Được ăn chút gì chúng xuất phát”
Tôi ngơ ngác: “Đi cơ”
Minh Hành trả lời: “Tôi công tác ở thành phố S em cùng”
Theo như biết công tác chẳng khác gì du lịch miễn phí
Tôi lập tức gật đầu đồng ý: “Được ạ”
Khi máy bay hạ cánh tỉnh giấc giấc ngủ ngắn Đêm qua ngủ giờ chợp mắt một chút tinh thần đã khá hơn nhiều
Minh Hành bảo bối kéo tay khỏi sân bay đã đón đưa chúng đến một khách sạn thôi đã biết đắt đỏ
Tôi cứ tưởng đăng ký nhưng Minh Hành trực tiếp thẳng qua quầy lễ tân lên thang máy đến tầng cao nhất
Tôi hỏi: “Anh là khách quen ở đây ”
Minh Hành điềm nhiên đáp: “Là khách sạn thuộc tập đoàn Minh thị”
Ồ
Được thôi
Ra khỏi thang máy mới nhận sự nghèo nàn chỉ hạn chế trí tưởng tượng của mà còn cả lòng can đảm
Chưa bao giờ thấy một phòng khách sạn nào như thế
Thảm trải sàn mềm mịn ban công rộng rãi còn cả phòng gym và hồ bơi riêng
Tôi há hốc mồm kinh ngạc hỏi: “Một phòng thế giá bao nhiêu một đêm”
Minh Hành bảo bối cởi áo khoác đáp: “Là phòng riêng của ”
… Thôi
Tôi giơ ngón cái lên: “Màn khoe mẽ của thật xuất sắc Em bái phục”
Minh Hành xoa rối tóc còn nhéo má một cái: “Cái đầu em nghĩ cái gì thế”
Sau khi tham quan phòng chụp ảnh khắp nơi chỉnh sửa vài tấm và thành xong nhiệm vụ sống ảo hài lòng đăng lên một bài mạng xã hội
Dòng trạng thái: [Tự lập tài chính thật tuyệt]
Rất nhanh đã bình luận bài đăng của
Triệu Tư Đồng: [Cậu bốc phét nữa ]
Hiên tỷ: [Nhớ kê gối cao mà ngủ nhé]
Sói Cô Độc: [Dạo đừng về nhà con ở đấy thì sự chú ý của mẹ con chuyển sang bố ]
Tôi trả lời Sói Cô Độc: [Bố sợ mẹ con phát hiện ]
Sói Cô Độc: [Không bà chặn bố ]
Tôi: [……]
Cảm giác mấy ngày nay nhiệm vụ của thuận lợi cho lắm Vừa định gọi điện động viên bố Thẩm Đằng thì bất ngờ nhận một tin nhắn WeChat
[Ha ha]
Ai đây
Tôi mở xem gửi là “Đần độn”
Tôi nhớ đó là ai lịch sử trò chuyện thì mới phát hiện đó là Mộ Dung Ngọc
Tên thỉnh thoảng xuất hiện để làm khó chịu
Tất cả chỉ tại quên chặn
Tôi trả lời ngắn gọn: [Con mẹ ]
Sau đó dứt khoát đưa danh sách đen
Sảng khoái
……
Ngoài cửa sổ khung cảnh ban đêm đến mê
Đứng từ tầng cao xuống bỗng dưng cảm giác như đang thống trị cả thế giới
Nhẹ nhàng nhấp một ngụm sữa chua AD năm 1982 sang với Minh Hành bảo bối: “Nhìn xem đây là giang sơn trẫm đã xây dựng vì ”
Minh Hành bảo bối chẳng thèm liếc mắt chỉ hỏi thẳng: “Muốn ăn gì”
Á… chết tiệt thật
Chỉ một câu đã kéo từ thần đàn xuống mặt đất
Dù thì ăn uống cũng là niềm vui lớn nhất trong đời
Nhất là món ăn ở khách sạn thực sự ngon đến mức chê
Tôi hài lòng cũng thích thời gian hai bên đúng lúc đó điện thoại vang lên
Tưởng là mẹ hoặc bố Thẩm Đằng chẳng thèm cầm lên luôn ăn miếng thịt kho tàu đáp Không ngờ đầu dây bên chất vấn đầy giận dữ: “Sao cô chặn ”
Giọng chất chứa phẫn nộ cam lòng còn cả thái độ kẻ bề
Tôi nhất thời kịp nhận là ai
Đến khi ánh mắt lạnh lẽo của Minh Hành bảo bối liếc qua chột não nhanh chóng hoạt động
Lại là cái tên “con mẹ ”
Tôi bực nhưng vẫn giận chính hơn
Sao chỉ chặn WeChat mà quên mất chặn số điện thoại chứ
Bình thường sẽ mắng vài câu nhưng hôm nay Minh Hành bảo bối ở đây chẳng dám năng gì vội vàng cúp máy thêm danh sách đen ngay lập tức
Không khí bỗng trở nên im lặng
Tôi nghĩ nhất nên giải thích bèn mở miệng: “Cái đó—”
“Là vị hôn phu cũ của em ”
Tôi Minh Hành bảo bối cắt ngang câu ngập tràn ý giễu cợt đặc biệt bốn chữ “vị hôn phu cũ” như thốt qua kẽ răng nghiến chặt Tôi bất giác rùng
Không
“Bảo bối em thật sự quên chặn Em thích chút nào cả Anh biết em ghét đến thế nào ”
Lần thực sự lời từ đáy lòng dám chút gian dối nào Minh Hành bảo bối chẳng thèm quan tâm chỉ lạnh lùng : “Không thích mà vẫn đính hôn với ”
Tôi vội giải thích: “Đó là chuyện từ hồi nhỏ Từ đầu đến cuối trong lòng em chỉ Hơn nữa bây giờ cũng đã đính hôn với Thẩm Hàm liên quan gì đến em nữa”
Minh Hành bảo bối nheo mắt một lúc lâu cuối cùng đầu hờ hững : “Không liên quan gì đến ”
Tôi: “……”