Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 19
Có lẽ giục đến mức chịu nổi đột nhiên lạnh ánh mắt thẳng phía lạnh lẽo đến đáng sợ Giọng trầm thấp như băng giá: “Tôi xem ai gan chó dám làm với em”
Đây chắc chắn là khoảnh khắc cảm thấy an nhất kể từ khi xuyên tới đây
Tôi xúc động vô cùng nhào tới ôm mặt hôn một cái kêu thật to Minh Hành bảo bối liếc một cái đầy chán ghét nhưng gì
“Bảo bối câu của em yên tâm Từ giờ em chẳng cần lo gì nữa thích làm gì thì làm nhất định là hậu phương vững chắc của em đó nha”
Xe chạy qua cánh cổng lớn của nhà họ Minh Minh Hành khẽ nhếch môi đáp nhẹ: “Ừ”
Tôi thật sự cảm động
Rất cảm động
Cực kỳ cảm động
dù cảm động đến chuyện cần hỏi vẫn hỏi: “Anh dẫn em về nhà làm gì ”
Minh Hành dừng xe giúp việc nhanh nhẹn chạy tới mở cửa xe Tôi bước xuống đã thấy Minh lão gia đang trong phòng khách
“Cẩu Đản”
Ông hiền từ vẫy tay gọi Dù hiểu chuyện gì vẫn lễ phép mỉm chào
Minh Hành kéo tay bước nhà Minh lão gia chúng mỉm sang với quản gia: “Nhìn hai đứa nó đúng là trời sinh một cặp Tôi đã bảo mắt của bao giờ sai mà”
Quản gia gật đầu đồng tình: “Vâng thiếu gia và cô Cẩu đúng là đôi”
Tôi: “…”
Không thể gọi là cô Thẩm Nghe “Cẩu” cứ kỳ quặc thế nào
Minh lão gia kéo xuống ôn tồn : “Thằng nhóc chắc với cháu tại đưa cháu về đây đúng ”
Hả
Tôi lắc đầu chẳng lẽ còn chuyện gì chính đáng
Minh lão gia liếc Minh Hành một cái giải thích: “Hôm nay là sinh nhật thằng nhóc Trước giờ nó bao giờ chịu tổ chức nhưng lần hiểu khăng khăng đòi gọi cháu tới—”
“Được đừng nữa ăn cơm ”
Minh Hành vội vàng ngắt lời trông vẻ bối rối Nhìn thấy dáng vẻ đó của tự nhiên cảm thấy áy náy
Tôi thật sự quá đáng quá
Không chỉ ít liên lạc với Minh Hành bảo bối mà ngay cả sinh nhật của cũng hề biết Hôm nay còn vô tâm cùng bạn bè ăn uống vui vẻ suýt nữa thì quên mất
Tôi đúng là con
Biết sai thì sửa Tôi lập tức rúc gần
“Bảo bối em sai Lần em thật lòng biết Tối nay chúng sẽ cùng tổ chức sinh nhật cho biến thành hạnh phúc nhất thế gian”
Có lẽ vì Minh lão gia ở đây tai Minh Hành đỏ lên Một lát mới : “Biết ”
Nguy cơ đã hóa giải
Tôi thở phào nhẹ nhõm thì thấy Minh lão gia đang giơ ngón cái về phía đầy hài lòng
Tất nhiên danh chính ngôn thuận mà
Tôi cũng cảm thấy thật tài giỏi
Lúc đó vẫn còn sớm trong bếp đã chuẩn xong một bữa tối thịnh soạn May mà nãy ăn lẩu Minh Hành kéo nên kịp ăn no giờ mới bụng để thưởng thức đống mỹ vị
Bữa tối chỉ ba chúng
Vì hôm nay là sinh nhật Minh Hành bảo bối đương nhiên chăm sóc thật chu đáo Cả bữa ăn ân cần gấp bội
Minh lão gia kể nhiều chuyện về thời thơ ấu của Minh Hành mà mê mẩn Càng càng cảm thấy hồi nhỏ đáng yêu vô cùng chỉ lập tức nhào tới hôn một cái nghĩ lớn ở đây đành cố nhịn
Minh Hành bảo bối ngại ngùng nhiều lần cố đổi chủ đề nhưng đều và Minh lão gia cản Cuối cùng đành bất lực từ bỏ
Không khí bàn ăn ấm cúng nhưng vẫn nhận một điều lạ lùng
Từ lúc nhắc tới tuổi thơ cho đến khi trưởng thành Minh lão gia hề đề cập đến cha mẹ của Minh Hành dù chỉ một lần
Dù tò mò cũng biết đây là chuyện thể hỏi bừa nên tạm thời nén trong lòng
Sau bữa ăn là đến màn thổi nến cắt bánh
Lần đầu tổ chức sinh nhật cho Minh Hành bảo bối quyết tâm chuẩn thật kỹ lưỡng thiếu bất kỳ nghi thức nào
Khi thấy chiếc mũ sinh nhật ngây
Thiết kế như làm bằng vàng ròng chạm khắc tinh xảo trang nhã còn đính thêm ngọc trai và kim cương lấp lánh
Trông cứ như vương miện của vua
Tôi hoang mang sang hỏi quản gia: “Cái … chắc là thật chứ”
Quản gia mỉm lịch sự: “ là đồ thật”
Tôi: “…”
Thế giới của giàu thật thể tưởng tượng nổi
Lúc đội mũ sinh nhật cho Minh Hành phản đối nhưng cuối cùng vẫn chống ngoan ngoãn đội lên
Nhìn dáng vẻ đó quả thật hiếm gặp Tôi nhanh tay lấy điện thoại chụp vài kiểu Minh lão gia mà toe toét: “Hồi nhỏ nó cũng thế ”
Minh Hành bảo bối: “…”
Sau đó là đến phần ước nguyện và thổi nến
Bánh sinh nhật của Minh Hành bảo bối là loại hai tầng
Dù nhỏ nhưng làm tinh tế thôi đã khiến thèm thuồng
Tôi cẩn thận cắm nến lên bánh châm lửa mở điện thoại chuẩn video Minh Hành bảo bối với vẻ mặt vô cảm: “Hay là ăn luôn ”
Tôi và Minh lão gia đồng thanh: “Không ”
Tôi hả hê bổ sung thêm: “Anh những thổi nến mà còn ước khi thổi nến nữa”
Minh Hành bảo bối: “…”
Rồi gần như ngay lập tức ngọn nến mặt đã thổi tắt
Tôi: “…”
“Anh đã ước ”
Minh Hành bảo bối môi nhếch lên: “Ước ”
… Thế thì làm mà biết ước thật chứ còn kịp hát bài Chúc mừng sinh nhật nữa
Để bù đắp “thiệt hại” nhanh tay quệt một ít kem lên má
“Hahaha”
Minh Hành ngây một chút vẻ mặt như thể ngờ trò chơi thế Nhìn dáng vẻ ngây ngô hiếm hoi đó chỉ cắn một cái
“Hôm nay vui bảo bối”
Minh Hành lau kem mặt liếc một cái giọng chút cảm xúc: “Vui”
Tôi: “…”
Lúc xong chuyện thì đã hơn 9 giờ tối
Tôi nghĩ đã đến lúc về nhà nếu mắng
Tôi chào tạm biệt Minh lão gia: “Ông nội ơi cháu về nhé Hôm khác cháu sẽ tới thăm ông”
Minh lão gia còn kịp trả lời thì Minh Hành bảo bối đang gác chân một cách ưu nhã ghế sofa đã hờ hững liếc một cái hỏi: “Đi ”
“Hả” Tôi ngẩn : “Về nhà chứ nữa”
Minh Hành nhạt: “Không cần Tôi đã với bố em tối nay em về”
“”
Nói á
Bảo mẹ gọi điện giục chứ thường thì chỉ cần về muộn một chút là trong nhà kiểu gì cũng dậy sóng
Minh lão gia cũng tiếp lời: “Cẩu Đản tối nay cứ ở đây Ông già bì với mấy đứa trẻ Ông ngủ đây”
Nói xong lão gia lên lầu quản gia cũng rời để một căn phòng khách rộng lớn chỉ còn và Minh Hành bảo bối
Ở …
Tôi kiềm mà nghĩ vẩn vơ…
Có là sẽ ngủ chung với Minh Hành bảo bối Nằm giường của cảm nhận thở của …
Aaa ngại quá
“Đi thôi”
Hả Nhanh Tôi còn kịp chuẩn tâm lý mà
Minh Hành bảo bối dậy lên lầu Tôi hồi hộp mong chờ tim đập thình thịch lặng lẽ theo
Lên đến tầng ba mở một căn phòng
“Tối nay em ngủ ở đây Mai cùng ”
Đi cũng quan trọng Quan trọng là—
“Anh ngủ ở ”
Minh Hành chỉ về phía căn phòng bên cạnh
“Ở đây”
“”
Tôi sai thật sự sai
Tôi cứ nghĩ ở đây đồng nghĩa với việc thể ngủ chung với Minh Hành bảo bối Có thể cùng thân mật và thỏa thích ôm ấp cánh cửa phòng nhận đúng là đã nghĩ quá nhiều
Nước mắt lặng lẽ lăn dài xuống cổ vòng qua xương quai xanh tinh xảo và chiếc vòng kim cương hoàng gia lấp lánh mà đeo hôm nay cuối cùng đọng ở vòng một cỡ C của
“Anh tàn nhẫn như bảo bối”
Minh Hành bảo bối ngày thường ngây thơ đáng yêu hôm nay lạnh lùng chút thương xót Anh nhếch mép : “Em nghĩ lắm”
Hừ
Hóa đã yêu nhầm
Tôi tức giận đóng sầm cửa dài giường Nhìn trần nhà một hồi vẫn thấy bực bội bật dậy chạy thẳng đến phòng Minh Hành bảo bối
Cửa khóa gõ cốp cốp cốp mấy cái nhưng thấy ai trả lời
Với tính cách nóng nảy của thì còn chờ gì nữa chứ Tôi đẩy cửa bước như chốn
Ngay khi bước đập mắt là phong cách trang trí đen trắng xám theo kiểu tối giản ở khắp nơi Không bất kỳ chi tiết thừa nào gọn gàng và dứt khoát y hệt con
là… cực kỳ mang hướng cấm dục
Tôi bước loanh quanh ngắm chợt thấy tiếng nước từ phòng tắm vọng
Ồ hóa đang tắm
Máu nóng trong sôi sục suýt nữa xông để… thỏa cơn thèm lý trí kéo
Bình tĩnh bình tĩnh Làm thế sẽ khiến Minh Hành bảo bối sợ mất
Tôi hít sâu một xuống mép giường lôi điện thoại xem trong lúc chờ ngoài
Trong nhóm chat ba Triệu Tư Đồng và Hiên tỷ đang bàn tán chuyện gì đó hơn cả trăm tin nhắn Tôi lười nội dung liền gửi một dấu hỏi chấm để thông báo rằng đã xuất hiện
Nhóm bỗng chốc im ắng
Tôi thấy kỳ lạ
Một lát Hiên tỷ tag và nhắn: [Cậu còn sống ]
[]
Triệu Tư Đồng cũng chẳng giọng điệu mỉa mai: [Bọn còn đang tính chỗ cho đám tang ngày mai đây ]
Tôi: “…”
Không biết gì luôn