Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 18
Hôm đó cũng tìm hiểu qua về tên Lâm Khôn
Gã đúng là ngoại hình trai tính cách giao thiệp rộng năng lực tệ
Hắn còn một trai làm họa sĩ mặn mà với kinh doanh nên dù tuổi còn trẻ phần lớn chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do quản lý
Ngoài cái tính phong lưu lăng nhăng gần như khuyết điểm nào rõ rệt
Hiên tỷ ghen tị chọc: “Lâm thiếu gia trai thế cần thì nhường tớ ”
Triệu Tư Đồng nghĩ ngợi mà vung tay: “Được luôn Nếu xử lý cái của nợ tớ bao nước hoa trọn đời cho ”
Lẩu quả thật kỳ diệu
Kỳ diệu ở chỗ chỉ cần trong gian dù bao nhiêu phiền muộn bạn cũng sẽ quên sạch gánh nặng vai cũng nhẹ tênh
Vì lúc ăn chúng chẳng buồn chuyện
Món đặc sắc nhất ở quán là thịt bò Miếng thịt dai ngon tanh ngấy hợp khẩu vị của chúng
Ngay khi đĩa thịt đầu tiên bỏ nồi cả ba như bầy sói đói tranh ăn đến sạch sẽ trong tích tắc
Rồi chúng gọi thêm hai đĩa nữa
Tôi hít một lau mồ hôi trán và đầu mũi định nghỉ một chút ăn tiếp Đột nhiên Hiên tỷ đặt đũa xuống vẻ mặt đầy bi thương: “Tớ thề từ nay sẽ gặp mặt bạn online nữa”
“Hả”
Tôi và Triệu Tư Đồng liếc mắt lập tức nhận chuyện
Hiên tỷ lắc đầu kể: “Lần tớ gặp bạn online suýt chút nữa thì toi mạng”
“Người lắm Hay là kiểu lừa tình mạng”
Hiên tỷ liếc ánh mắt đầy u sầu: “Không Là vì quá nhỏ chắc chỉ là một nhóc cấp hai mạng giả làm tổng tài lạnh lùng bá đạo Kết quả lúc uống trà sữa sẽ trả tiền hỏi nhân viên nhận thanh toán qua QQ ”
Tôi ngẩn suýt thì phun hết nước ngoài
Triệu Tư Đồng đến rơi cả nước mắt Hiên tỷ thì đầy hối hận: “Lẽ lúc hẹn gặp ở phòng game là tớ cảnh giác Người lớn ai hẹn hò ở phòng game chứ Thế mà tớ còn gạt mất mười đồng xu chơi game”
Tôi đến đau cả bụng thiếu chút nữa thì lăn đó
Hiên tỷ thấy chúng những thông cảm mà còn nhạo tức giận hỏi: “Hai chút đồng cảm nào ”
Tôi: “…”
“Hahahahaha”
Mãi chúng mới bình tĩnh
Hiên tỷ buồn bã than thở: “Chắc cả đời tớ bao giờ tình yêu quá”
Tôi định an ủi thì điện thoại bỗng reo lên Nhìn màn hình phát hiện là Minh Hành bảo bối
Chết
Dạo ngoài gặp còn mải mê xem phim đến mức ít nhắn tin cho
Chắc chắn lần giận thật
Triệu Tư Đồng thấy vẻ căng thẳng định hỏi han vội vàng hiệu im lặng máy
“Alo bảo bối”
Minh Hành gì mãi lâu mới thốt một tiếng “Ừ” đầy lạnh nhạt
Biết là chiếm thế thượng phong nhanh chóng bịa một cái cớ: “Dạo em khỏe lắm nên cứ ở nhà mãi thôi Mà trời mưa suốt chán quá ”
Minh Hành : “Vậy Giờ em đang ở nhà ”
Tôi đáng thương đáp một tiếng: “Dạ”
Bên hình như khẽ đó bất ngờ hỏi: “Lẩu ngon ”
Cái gì Sao biết
Chắc là bừa thôi chắc chắn là
Tôi cố giữ bình tĩnh giả vờ ngơ ngác: “Lẩu gì cơ Em chẳng biết gì hết…”
Minh Hành nhẹ nhàng ngắt lời : “Tôi đang ở phía em”
Phía …
Phía…
Tôi cứng ngắc đầu thấy hình như một đó…
Người khí chất như ngọc hợp với sự ồn ào náo nhiệt của quán lẩu Dáng vẻ thật nổi bật chỉ cần liếc mắt cũng nhận
Ban nãy lưng về phía giờ từ từ xoay Tôi kỹ trời đất ơi quả nhiên là Minh Hành
Anh dậy sải bước dài đến chỗ
“Đi theo ”
Tôi còn cơ hội phản kháng
Không hề
Tôi bất lực hai đứa bạn thân nãy còn náo nhiệt giờ cả hai đồng loạt vẽ hình chữ thập ngực như đang cầu nguyện
Tôi: “…”
Lúc trời đã tối đèn đường đã sáng lên
Tôi lặng lẽ theo Minh Hành bảo bối cuối cùng nhịn hỏi: “Bảo bối biết em ở đó”
Minh Hành dừng bước đột nhiên cúi đầu xuống sát cổ hít một thật nhanh ngẩng lên Anh : “Sau nữa mùi lẩu”
Không nữa Đùa
Tuy lẩu là món thể thiếu nhưng với tình hình hiện tại đành gật đầu thuận theo: “Ừm nữa”
Minh Hành lúc mới giãn mày Đến khi xe nổ máy bỗng : “Có thời gian ăn lẩu thời gian tìm đúng ”
Đây
Cuộc chiến xét hỏi bắt đầu đây
Giờ biện minh thế nào đây
Trong đầu lóe lên hàng loạt lý do nhưng đều loại bỏ ngay Có vẻ cách duy nhất hiệu quả là… nhận sai và xin
Thế là khởi động ngay chế độ dỗ dành: “Bảo bối là em sai Anh cũng biết mà mỗi lần em vui chơi là quên hết mọi thứ”
Minh Hành chẳng thèm để ý đến
Haiz
lúc một ý tưởng tuyệt vời lóe lên trong đầu —lùi một bước để tiến hai bước
Tôi lập tức giả bộ tủi thân: “Lúc nào cũng là em tìm Sao thử tìm em Tình yêu là từ hai phía cứ để em một chạy theo mãi cũng mệt lắm chứ”
Cảm ơn mạng xã hội cảm ơn những bản nháp tình cảm đã tích lũy cảm ơn tất cả các bài quảng cáo đầy cảm xúc nhờ đó mà trong giây phút bối rối thể tuôn những lời thuyết phục như chém đinh chặt sắt
“Có vốn chẳng thích em chút nào ”
Vừa dứt lời thấy tiếng phanh xe chói tai Chiếc xe dừng gấp bên lề đường
Minh Hành chậm rãi ánh mắt khiến bỗng chốc căng thẳng
Có diễn quá
Khi còn đang do dự Minh Hành đột nhiên giơ tay lên đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua má
“Em đúng”
Hả Anh thực sự thích
Tôi hoảng hốt cảm thấy lần xong thật Không ngờ Minh Hành tiếp: “ là để lâu như thực sự sẽ khiến em mệt mỏi”
Ồ hóa ý là thế
Tạ ơn trời đất ngờ Minh Hành bảo bối hiểu cảm giác của khác Vậy chẳng coi như đã qua bài kiểm tra
Tôi còn kịp vui mừng thì ánh mắt của Minh Hành bỗng trở nên sâu thẳm tối đến mức thể thấy đáy
Anh dường như phiền muộn : “Lẽ nên trói em bên cạnh như em sẽ thể luôn thấy ”
Tôi: “…”
“Như thế chắc sẽ thấy mệt nữa chứ”
Tôi: %$#@$%~%$*@%
Câu của tổ tiên ngày xưa quả sai: “Đường xa mới biết sức ngựa lâu ngày mới biết lòng ” Tôi bao giờ dám nghi ngờ sự thông thái của họ Xem đây chẳng hôm nay đã ứng nghiệm
Trước đây đánh chết cũng nghĩ rằng một Minh Hành bảo bối mềm mại đáng yêu như thể những lời nguy hiểm đầy ám thế Hơn nữa với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc
Tôi suýt chút nữa đã bật
Chỉ Định dọa Có nghĩ là con nít ba tuổi chứ
Tôi chẳng thèm để tâm Ban đầu định nhưng thấy dáng vẻ nghiêm nghị của thấy ngại cuối cùng đành nhịn
Thôi thì cho chút mặt mũi
Thế là bảo: “Hay là… chúng về nhà đã”
Minh Hành liếc một cái đầy ẩn ý đó như từng gì khởi động xe với vẻ mặt điềm tĩnh cương nghị
Đi một lúc nhịn mà hỏi: “ biết em ở đó”
Minh Hành chẳng thèm chỉ xoay vô lăng một cách đầy phong độ: “Đó là quán của trợ lý ”
Trợ lý… chẳng lẽ là trợ lý Tiểu Điền
Trời đất ơi Hóa là cái tên nhóc đó mách lẻo
Tôi tức đến nghiến răng hận thể chửi một trận nghĩ gì đó đúng
“Chờ đã quán lớn như thế mà cũng mở làm trợ lý cho làm gì”
Tôi bán tín bán nghi Minh Hành hờ hững liếc một cái: “Hả Rất lớn ”
Tôi: “…”
“Nhà họ Điền từ lâu đã phụ tá cho nhà họ Minh nhiều năm nay vẫn như ” Anh giải thích
Tôi: “…”
Hóa là đánh giá quá thấp nhà họ Minh
Không hổ là Minh Hành bảo bối của
Thảo nào cả Triệu Tư Đồng và Hiên tỷ đều sợ ngay cả bố – ông trùm quyền lực – cũng chẳng dám lơ là Đi đến cũng là tâm điểm của đám đông Ngay cả một như Thẩm Hàm đầy thủ đoạn và khôn ngoan cũng dám động
Nhà họ Minh thực sự mạnh đến thế
Tôi tò mò hỏi: “Bảo bối nhà rốt cuộc kinh doanh gì ”
Minh Hành nhàn nhạt đáp: “Làm ăn buôn bán thôi”
Hả Nhà cũng làm ăn đấy chứ nhưng lợi hại như Hay là nhà kinh doanh lớn hơn
Thôi kệ dù cũng liên quan đến Tôi chỉ cần biết Minh Hành bảo bối lợi hại là Sau nếu Thẩm Hàm hãm hại ít nhất cũng chiếc ô bảo vệ
Cái đùi vàng nhất định ôm chặt
Tôi rụt rè hỏi: “Bảo bối em quan trọng với ”
Minh Hành khẽ cong môi: “Xem biểu hiện của em”
Lại còn xem biểu hiện
Tôi thất vọng: “Vậy giả sử em biểu hiện nhưng hại chết em làm em hủy dung nhan đó còn đâm chết em sẽ bảo vệ em chứ”
Nghĩ đến kết cục của Thẩm Thiên Thiên trong nguyên tác—chết thảm vô cùng— khỏi thở dài Mong rằng bây giờ sẽ vết xe đổ đó
Minh Hành cau mày: “Nói những chuyện làm gì”
Tôi hối thúc: “Anh đừng lo cứ trả lời mà”