Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 17
Lúc đầu lời hứa hẹn lợi ích làm choáng váng đầu óc đã mù quáng đồng ý giờ nghĩ chuyện thể qua loa
Nếu bố định giữ mãi kiểu gia đình kỳ quái thì đừng mẹ chính cũng sẽ chấp nhận Đợi ngày nguy cơ “pháo hôi” của gỡ bỏ nhất định sẽ đưa mẹ rời
Vậy nên cần thăm dò rõ ràng suy nghĩ của ông
Nhân lúc Minh Hành ở đây gọi điện cho bố nhưng ông bắt máy
Có lẽ ông bận đành gửi tin nhắn trình bày suy nghĩ của
Khoảng năm phút bố trả lời: [Con chỉ cần làm việc của còn cần lo]
Câu trả lời khiến nhẹ nhõm
Xem ông cũng tự biết rõ đang làm gì
Tốt lắm
Vì mang theo máy tính dùng điện thoại để chỉnh sửa chậm bất tiện Còn máy tính của Minh Hành dám động lỡ tay xóa nhầm cái gì quan trọng thì tiêu
chút khó khăn thể làm khó Cẩu Đản
Tôi đang hừng hực khí thế làm việc ngừng nghỉ thì Minh Hành trở về Lúc đó mở một cuốn sách tựa đề: “Làm để theo đuổi một mỹ nam”
Anh mắt tinh như diều hâu định giấu điện thoại thì đã thấu
Ánh mắt của Minh Hành lạnh dần giọng đều đều: “Em định theo đuổi ai nữa đây”
Chết
Tôi cũng hiểu rõ ràng là đang chỉnh sửa tài liệu cho bố tự nhiên bắt quả tang trong tình huống
Hoảng hốt quá đành bịa bừa: “Chẳng em yêu em rời ”
Nhìn vẻ mặt hoài nghi của vội vàng chém tiếp: “Anh xem sách là ‘Làm để theo đuổi một mỹ nam’ trong tất cả những em gặp ngoài còn ai xứng với danh hiệu ”
Ánh mắt Minh Hành dịu xuống nữa Anh xoay đầu giọng mang theo chút ấm ức: “Không nếu em tìm khác thì cứ tìm Tôi bận tâm”
Một mỹ nam tỏ vẻ đáng thương mặt như thế ai mà xót cho chứ
Tôi hận thể tự tát vài cái nhảy lầu
Làm thể làm tổn thương Minh Hành bảo bối của chứ Tôi thật gì mà
Tôi vội nắm lấy tay nhưng né tránh Trong cơn bấn loạn lao thẳng tới đè xuống sofa liên tục xin : “Xin Xin Em tuyệt đối tìm khác Trong tim em chỉ mỗi thôi”
Minh Hành cụp mắt
Càng vẻ mặt đáng thương môi đỏ răng trắng của mỹ nhân thân máu sói trong sôi sùng sục
Tôi kéo nhẹ cổ áo vẻ bá đạo: “Vậy em chỉ thể dùng hành động thực tế để chứng minh ”
Nói cho cơ hội từ chối mà cúi xuống hôn
vẻ kỹ thuật tới cú hôn đó trật xuống cằm Tôi ngượng chết định làm Ngước mắt lên phát hiện đôi mắt sâu thẳm của Minh Hành đang đen tuyền như đáy hồ
Tim bỗng lỡ nhịp
Dường như thấy khẽ Trong lúc còn ngơ ngẩn nhẹ nhàng nâng cằm lên … cắn một cái
“Xong huề ” Anh
Aaaaaa
Tên yêu tinh
Tôi hận thể “xử” ngay tại chỗ
Lý trí của biến mất Tôi định xé toang áo sơ mi của táo bạo khám phá cơ thể nhưng đúng giây phút mấu chốt … bụng kêu lên một tiếng rõ to
Tôi: “…”
Minh Hành cong cả mắt: “Đi ăn cơm ”
Tôi còn định cố gắng thêm chút nữa nhưng bụng kêu lần nữa
Tôi: “…”
Trời đất diệt mà
Cuối cùng đành ăn
Con là sắt cơm là thép ăn thì đói lắm
Minh Hành bảo ăn gì Tôi ủ rũ cúi đầu: “Sao cũng ”
Anh gì đưa đến một nhà hàng yên tĩnh
Nhân viên rõ ràng nhận lập tức dẫn chúng một căn phòng trang nhã
Nhìn thực đơn như bừng tỉnh tinh thần tràn đầy sức sống Gọi vài món yêu thích xong bắt đầu kéo Minh Hành nhảm
“Bảo bối khi nào mới ngủ chung”
Minh Hành đang uống trà câu thì tay khựng Anh ung dung trả lời: “Em nghĩ quá nhỉ”
Tôi: “…”
Tôi định thuyết phục thêm thì : “Tôi biết mà Nếu em chắc chắn sẽ còn trân trọng nữa”
Tôi: “…”
Trong mắt hóa là như thế
“Không bao giờ Bảo bối đừng tin mấy câu độc hại mạng Đừng mấy cái kiểu ‘phụ nữ chiếm cơ thể đàn ông sẽ hết yêu’ Thật sự em thề Nếu em mà thế thì kiếp kiếp kiếp nữa sẽ làm kẻ nghèo kiết xác”
Minh Hành nhàn nhã uống trà bày tỏ ý kiến gì về lời
Sau khi gần như mài mòn cả môi mới chậm rãi : “Xem biểu hiện của em đã”
Tôi: “…”
Dù cũng còn chút hy vọng
Tôi thở phào cuối cùng cũng an tâm xuống ăn cơm
Khoảnh khắc mới thật sự hiểu câu: “Từ đó quân vương thiết triều”
Vẻ thực sự khó cưỡng
Muốn ngủ với
Rất ngủ với
Siêu ngủ với
Ăn xong định về nhà
Minh Hành bảo bối cũng bận rộn nhiều việc nên gì chỉ bảo trợ lý Tiểu Điền đưa về
Trên đường nhận cuộc gọi từ Triệu Tư Đồng Cô mở đầu bằng một tràng than phiền: “Cậu biết đối tượng xem mắt của tớ hôm nay là ai ”
Tôi tò mò hỏi: “Ai thế”
Triệu Tư Đồng thở dài: “Là tên nổi tiếng lăng nhăng phong lưu khắp nơi – Lâm Nhị thiếu gia”
Người qua Dù gì cũng trong cùng một giới cái tên Lâm Khôn hề xa lạ
“Sao là ”
Theo lẽ thường mẹ của Tư Đồng chắc chắn đời nào chọn một như làm đối tượng xem mắt cho cô
Triệu Tư Đồng giải thích: “Ai mà biết Có lẽ mẹ tớ hiểu rõ vì tên giỏi giả vờ hình tượng trong mắt lớn lúc nào cũng ”
“Thế hôm nay làm trò gì”
“Hắn dẫn theo một cô gái Nhìn dáng vẻ chắc là mẫu nghiệp dư Hai ngay mặt tớ hành động thì cực kỳ thân mật khiến tớ nôn ngay tại chỗ”
“Quá đáng thật Rồi làm gì”
Triệu Tư Đồng thở dài: “Chẳng làm gì cả Chửi một câu tớ bỏ luôn”
“Chửi gì”
Giọng cô vang lên đầy khí thế: “Tớ : ‘Con mẹ mày’”
Tôi: “…”
Không hổ là cô
Đến cửa nhà ngắt cuộc gọi cảm ơn trợ lý Tiểu Điền bước Ai ngờ tới cửa thì đụng ngay Thúy Hoa đang vội vã chuẩn ngoài
Nhìn thấy rõ ràng bà giật khuôn mặt lộ sự bối rối thấy rõ Tôi còn kịp hỏi gì thì bà đã lẻn mất dạng
Tôi: “…”
Bà đang vội gặp Diêm Vương
Thú thật dù đã truyền hết bí kíp “cưa đổ” mẹ cho bố nhưng ngờ ông vận dụng chúng điêu luyện và… lố bịch đến
Nhìn ánh mắt bán tín bán nghi pha lẫn chút sợ hãi của mẹ biết giải thích thế nào
“Mẹ con nghĩ là bố thực sự… thích mẹ đấy”
Nghe xong khuôn mặt mẹ bỗng cứng
Linh cảm gì đó quả nhiên ngay đó mẹ bật : “Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga”
Tôi: “…”
Nghĩ đến nhan sắc và điều kiện của bố chút nghi ngờ liền hỏi: “Mẹ… mẹ ai là cóc ghẻ ”
Mẹ lườm một cái: “Còn ai đây nữa Tất nhiên là Thiết Trụ”
… Được
Tôi trơ mắt mẹ mở điện thoại gửi một chữ duy nhất chuỗi tin nhắn bố nhắn mà hồi đáp: [Cút]
Quả là một chữ “cút” đầy uy lực gọn gàng dứt khoát – đậm chất bà Quế Hoa
như thì… giấc mơ căn biệt thự của coi như xong
Tin nhắn gửi bố lập tức hồi đáp Mẹ xong sắc mặt càng thêm khó coi
Tò mò cầm lấy điện thoại của mẹ xem Trên màn hình hiện lên dòng chữ: [Bảo bối em xem em vẫn quên biết mà]
Tôi: “…”
Chẳng đây là lời đã chép trong mấy tài liệu tham khảo đó Bố… chép nguyên xi luôn
Thật đáng nể
Nhìn bóng mẹ giận dữ cầm điện thoại lao ngoài chỉ biết thắp nhang trong lòng cho bố
……
Vì mấy hôm nay trời cứ âm u ngoài suốt ngày ru rú ở nhà đúng là bí bách thật
Chiều nay ngủ dậy thấy trời dần hửng nắng bỗng thèm ăn lẩu đến phát điên
Lâu lắm ăn miệng lưỡi nhạt nhẽo như chim sắp rời tổ Nghĩ đến nồi lẩu cay đỏ rực nước miếng đã bắt đầu tuôn kiểm soát
Không nhiều lập tức gọi cho Hiên tỷ: “Lẩu Đi”
Hiên tỷ đáp ngắn gọn mà dứt khoát: “Đi”
Sau đó kéo thêm cả Triệu Tư Đồng hẹn 4 giờ chiều gặp ở quán “Thiên Hạ Đệ Nhất Nồi”
Quán “Thiên Hạ Đệ Nhất Nồi” là quán lẩu nổi tiếng nhất ở thành phố B Nước lẩu đậm đà hương thơm lan tỏa nguyên liệu tươi ngon phong phú gian yên tĩnh trang trí theo phong cách Trung Hoa cổ điển
Nghĩ đến đó thôi đã khiến phấn khích đến mức lao ngay cửa
Khi đến hai vẫn tới nên chọn một chỗ gần cửa sổ và gọi một nồi lẩu uyên ương
Hiên tỷ ăn cay nếu thì đã gọi nồi lẩu đỏ cay tê
Đợi thêm một lát hai họ lần lượt đến
Đã lâu tụ họp xuống chuyện đã tuôn ngớt
Triệu Tư Đồng uống một ngụm nước trái cây mát lạnh đặt mạnh ly xuống bàn bắt đầu phàn nàn:
“Không tớ đã kể với các về tên quái đản hôm Hôm đó tớ chửi một trận bỏ Ai ngờ hôm khi tớ ngoài với mẹ đụng trúng Hắn diễn vai công tử bảnh bao dụ mẹ tớ đến mức bà mê hoặc luôn thậm chí còn mời hai mẹ con tớ ăn nữa”
“Thế ” Tôi hỏi
Triệu Tư Đồng thở dài: “Rồi ngay mặt mẹ tớ đòi kết bạn WeChat với tớ Tớ nào dám từ chối đành đồng ý Sau đó mấy ngày liền cứ rủ tớ chơi nhưng tớ từ chối hết Thực nếu sợ mách mẹ tớ tớ đã chặn từ lâu ”
Tôi: “…”