Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 16
Thế tìm làm gì
Từ đến nay luôn nghĩ chỉ là công cụ để bố gọi mẹ về nên giờ khỏi bối rối
“Có chuyện gì ạ”
Bố thôi hỏi: “Ừm… bố chỉ biết con và chủ nhà họ Minh… đã đến bước nào ”
Câu hỏi đến quá đột ngột khiến trở tay kịp
“À… hỏi chuyện làm gì ạ”
Không lẽ bố sợ Minh Hành bảo bối bỏ rơi
Cũng phụ nào mà chẳng lo cho con Tôi hiểu điều đó nên thật thà trả lời: “Không gì chỉ là… Minh Hành bảo bối giờ là của con ”
Bố run tay suýt làm đổ trà ngoài
“… Con thật chứ”
Bố tin
“Tất nhiên là thật Với sức hút của con gái bố chuyện quá là bình thường”
Bố ngẩng lên ánh mắt đầy kinh ngạc: “Vậy là con đã thực sự cưa đổ ”
Không hiểu cảm thấy hãnh diện một cách kỳ lạ Tôi ưỡn ngực kiêu ngạo gật đầu
Cứ nghĩ bố chỉ hỏi thôi xong định lên lầu ngủ mới bước tới chân cầu thang bố đã gọi : “Đợi đã”
“Gì ạ”
Tôi thấy bố mấp máy môi hồi lâu mới một câu: “Con… cưa đổ bằng cách nào”
“À… ý gì chỉ hỏi thử thôi mà…”
Tôi: “…”
Sau một hồi vòng vo cuối cùng bố cũng chịu : “Chính là… mẹ con mà… dạo bà thích bố nữa nên…”
Nên khi thấy cưa đổ Minh Hành bảo bối bố cũng thử xem thể lấy trái tim mẹ Chuyện nên giúp
Tất nhiên là giúp
Đường đường là một tổng tài bá đạo như bố mà còn hạ nhờ cậy làm con thể từ chối
Tôi nắm lấy tay bố chân thành : “Bố cứ giao cho con”
Bố bằng ánh mắt nửa tin nửa ngờ nhưng cuối cùng cũng đồng ý Ông vắt chân chữ ngũ khí chất tổng tài lập tức trỗi dậy giọng lạnh nhạt: “Nếu thành công bố thưởng cho con một căn biệt thự nhỏ”
A a a a a a a
Tôi suýt nhảy dựng lên vì sung sướng
là nhà giàu phất tay một cái là một căn nhà
Lúc tràn đầy quyết tâm thề giành biệt thự Ngay lập tức gửi cho bố bộ “bí kíp tán tỉnh” mà đã dày công nghiên cứu đó
“Đây là tài liệu con chuẩn dùng để cưa gái trai đều bố kỹ Sau đó con sẽ làm riêng một kế hoạch chi tiết cho bố”
Bố cúi đầu vài dòng nhíu mày: “Con chắc cái hiệu quả chứ”
Tôi vỗ ngực đảm bảo: “Chắc chắn Nhờ cái mà con mới cưa đổ Minh Hành bảo bối đấy Hiệu quả tuyệt đối”
Bố bán tín bán nghi miễn cưỡng đồng ý: “Được ”
…
Lên phòng mới để ý Minh Hành bảo bối đã gửi cho mấy tin nhắn Không trả lời khiến bỗng thấy lo lắng
Tin cuối cùng là: [Hừ thì trân trọng nữa đúng ]
Tôi: “…”
Hiểu lầm cần giải thích sớm lập tức nhắn nhưng thấy trả lời Không còn cách nào gọi luôn
Điện thoại đổ chuông một hồi lâu cuối cùng cũng trả lời giọng lười biếng mà quyến rũ: “Hửm”
Hửm Hửm Hửm
Giọng điệu quyến rũ là đây
Tim đập mạnh chỉ lao ngay đến chỗ mà xử lý cho xong
bây giờ lúc phân rõ thứ tự ưu tiên đã Tôi vội vàng nhắn: “Bảo bối Vừa nãy bố em gọi chuyện lâu nên thấy tin nhắn của Em thật sự cố ý mà…”
Minh Hành thản nhiên đáp : “Nói với làm gì Chuyện liên quan đến ”
Tôi: “…”
Sao tự nhiên cảm giác đang dỗ một ông tổ trời
Tôi kiên nhẫn giải thích ngọt đủ điều đến khi sắp cạn từ vựng thì bên mới chịu mở miệng: “Ngày mai đến công ty gặp sẽ tha thứ”
Đến mức đương nhiên là đồng ý: “Được chắc chắn sẽ đến”
Nghe bên hài lòng cúp máy mới thở phào nhẹ nhõm
Sáng hôm khi ăn sáng xong dọn dẹp qua loa bắt xe đến công ty của Minh Hành Trên đường nhận điện thoại của mẹ bà hỏi mới đó đã thấy Tôi kể với mẹ bà chỉ đáp nhàn nhạt: “…Cố lên”
Tôi nghĩ chắc giờ mẹ cũng dậy lâu biết tối qua bố thực sự nghiêm túc mấy cái tài liệu gửi liệu ông gửi lời chào buổi sáng kiểu “chó liếm” cho mẹ
Vì dò hỏi: “Mẹ hôm nay bố nhắn tin với mẹ ”
Mẹ trả lời thờ ơ: “Không nhắn tin với mẹ làm gì”
Cái quái gì đây Chẳng lẽ ông xem
Tôi cúp máy lập tức gọi ngay cho bố
Khi ông bắt máy hạ giọng hỏi: “Bố hôm nay bố gửi lời chào buổi sáng kiểu ‘chó liếm’ cho mẹ ”
Bố ậm ừ một hồi lí nhí : “Bố… Bố ngại quá”
Tôi: “…”
“Bố cứ thế mẹ sớm muộn gì cũng theo mấy ông chú ở công viên tập thể dục xoay 720 độ thôi Bố tỉnh táo ”
Còn nếu cái biệt thự nhỏ của cũng tong luôn
Bố im lặng hồi lâu cuối cùng hạ giọng trầm ngâm hỏi: “Con ai Cho bố thông tin trong hai phút”
Tôi: “…”
Sau khi xác nhận đó chỉ là do bịa bố mới thở phào bảo cho ông thêm một ngày chuẩn
Tôi đồng ý dù cũng hiểu các bá tổng thường sĩ diện chuyện là bình thường
Đến công ty của Minh Hành cứ nghĩ cũng như lần gọi điện để bảo trợ lý Tiểu Điền xuống đón ngờ bước sảnh đã thấy Tiểu Điền đó
Thấy nở một nụ chuyên nghiệp: “Cô Thẩm Minh tổng bảo ở đây đợi cô”
Hả Tôi rõ giờ nào đến chẳng lẽ Minh Hành bảo đây chờ suốt
Tôi hỏi: “Cậu đợi lâu ”
Tiểu Điền : “Từ lúc bắt đầu làm việc sáng nay”
Tự dưng thấy cảm động
Dù tối qua đồng ý sẽ đến nhưng giờ cụ thể cũng chẳng hỏi chỉ lẳng lặng bảo đợi
Hóa luôn trông mong tới
Lên đến tầng cao nhất thẳng tới văn phòng Minh Hành Vì lòng đang háo hức quên cả việc gõ cửa cứ thế xông
Anh bên trong còn giống như một quả pháo lao đến: “Minh Hành bảo bối—”
Rồi ôm chặt lấy
Vừa định biết hổ mà hôn khóe mắt chợt thoáng thấy mấy đàn ông trung niên đang ở cửa
Ánh mắt chạm bầu khí lập tức trở nên gượng gạo
Minh Hành thản nhiên tay ôm eo bình tĩnh : “Ra ngoài ”
Mấy : “…”
Từ nhỏ đến lớn đã biết bình thường
Chỉ là sự khác biệt chỉ ở độ da mặt dày mà thôi
Nếu “tư chất” đó làm theo đuổi Minh Hành bảo bối chứ
hôm nay dù da mặt dày đến mấy cũng tránh khỏi cảm giác ngượng ngùng
Tôi cứng đơ hỏi : “Sao nhắc em ”
Minh Hành chỉ nhạt đặt lên bàn làm việc tay nhẹ nhàng gạt vài sợi tóc mai vương mặt giọng điềm nhiên: “Nhắc chuyện gì”
Chà đúng là những thấy ngại mà còn chẳng mảy may để tâm
Tôi Cẩu Đản đúng là gặp đối thủ
Phòng làm việc của Minh Hành lớn
Trước đây từng tới nhưng từng ngó kỹ Hôm nay mới phát hiện bên trong còn một phòng riêng ngăn cách Có lẽ là phòng nghỉ
Quả nhiên cuộc sống của bá tổng lúc nào cũng hoành tráng hơn khác
Tôi nheo mắt hỏi : “Anh nhớ em ”
Khóe miệng Minh Hành khẽ nhếch lên: “Không em nhớ quá nên mới đến tìm ”
Tôi: “…”
Hình như đúng thật nhưng mà hình như cũng gì đó
Tôi thở dài: “ đúng là em nhớ ”
Minh Hành hài lòng xoa đầu : “Ngoan”
Sau đó Minh Hành bận rộn với công việc Tôi chán chết đành cuộn sofa chơi bài Ban đầu định rủ Triệu Tư Đồng chơi cùng nhưng cô bảo sắp xem mắt Còn Hiên tỷ dạo cũng bận hình như mới quen một bạn mạng hai nhắn tin cả ngày ngừng chuẩn gặp mặt
Thế là đành cô đơn chơi một
Sợ làm phiền Minh Hành làm việc tắt luôn âm thanh trò chơi Đến hơn mười giờ họp Tôi nghĩ họp thể tranh thủ về nhà nhưng kịp lên đã : “Tôi hy vọng lúc về em vẫn còn ở đây”
Một câu thôi chặn hết đường lui của
Nói là hy vọng vẻ như lời đề nghị nhưng hiểu rõ tính biết nếu giờ mà thật chắc chắn mất ba ngày năm bữa để dỗ dành
Hừ đàn ông
Tôi đành dài sofa giúp bố chỉnh sửa tài liệu “theo đuổi vợ” chờ Minh Hành
Người khởi đầu là đã thành công một nửa Với lần đầu tiên theo đuổi khác của ông bố bá tổng của khâu chuẩn càng quan trọng
Sau khi lục lọi vô số bài đăng và kinh nghiệm chia sẻ chọn vài cuốn sách:
“Ba câu giúp bạn chinh phục phụ nữ”
“Đàn ông làm thế phụ nữ sẽ yêu bạn bao giờ rời xa”
“Đàn ông là lửa phụ nữ là nước”
“Đừng hỏi ‘đang làm gì’ hãy câu đảm bảo phụ nữ mê bạn ngay”
Ngoài còn tìm một số cuốn hướng dẫn giao tiếp thông minh đặc biệt phù hợp với loại đầu óc một chiều như bố chẳng hạn:
“Ba triệu bí quyết trong cuộc sống tình cảm”
“Bạn đã biết cách khen phụ nữ của ”
“Hãy nhớ ba điều phụ nữ thích: ăn mặc dùng”
Sau khi kỹ từng cuốn quyết định tổng hợp xây dựng một “cẩm nang” dễ áp dụng hơn cho bố
Nghĩ từng nghiêm túc làm một việc nào đến thế giờ thì khác tất cả chỉ vì cái biệt thự nhỏ
Dù khi thực hiện cần xác nhận một chuyện quan trọng với bố
Dù trong nhà vẫn còn một là… Thúy Hoa