Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 12
Có lẽ đây chính là cảnh giới mà gọi là “chỉnh đến mức mẹ ruột cũng nhận ”
Chỉnh xong tiện tay đăng lên story thêm dòng caption: [Mỹ nữ sắp ngoài các cô gái hãy giữ chặt bạn trai của nhé]
Chỉ một lát lượt thích đã nhiều
Phần lớn là từ những quen trong danh bạ của Thẩm Thiên Thiên Tôi thân lắm với họ chỉ đáp vài bình luận lịch sự cũng trò chuyện thêm
Lúc ăn xong nửa quả cam và mở điện thoại lần nữa đột nhiên phát hiện một bình luận của Thẩm Đằng – bố : [Mẹ con ]
Tôi trả lời: [Ở bên cạnh con]
Bố: [Ừ]
Tôi: […]
Một lát nhịn mở WeChat lên xem Minh Hành bảo bối vẫn like bình luận gì Tôi thấy hụt hẫng nhưng khi trở màn hình chính thì phát hiện một tin nhắn mới
Là từ Minh Hành bảo bối
Tôi kích động mở thấy chỉ nhắn một câu ngắn gọn: [Em định tìm ai]
Tôi: []
Rồi đó im luôn
Tôi hiểu chuyện gì xảy Anh đột nhiên hỏi một câu khó hiểu như thế là ý gì chứ
kịp nghĩ ngợi thêm mẹ bên xảy chút chuyện
Mẹ của Triệu Tư Đồng hẹn mẹ ngoài cùng còn mẹ của Hiên tỷ
Ba trong nguyên tác mối quan hệ khá thân thiết thường xuyên mua sắm đánh mạt chược cùng từ khi mẹ xuyên bà sợ lộ nên ít liên lạc thường lấy lý do sức khỏe để từ chối những cuộc hẹn Thêm nữa chuyện trong nhà đã nhiều biết nên họ nghĩ bà buồn phiền cũng tiện quấy rầy
Tuy nhiên nhiều chuyện cũng thể trốn tránh mãi Thế là hôm nay bà Dương Quế Hoa bỗng dậy lớn tiếng : “Hôm nay bà đây nhất định sẽ Tôi tin giải quyết chuyện ”
Tôi âm thầm giơ ngón cái tỏ ý ủng hộ Dương Quế Hoa thu xếp chải chuốt cả buổi chuẩn ngoài Tôi nhờ bà mua về cho một phần bún nhưng biết bà thấy Dáng vẻ khí thế hừng hực của bà khiến nhịn
Thế là trong nhà chỉ còn một
Ban đầu định lên tầng ngủ một giấc thật ngon đó dậy chơi điện thoại thế là hết một ngày xuống giường đã nhận tin nhắn từ Minh lão gia: [Bé Cẩu Đản tối nay đến nhà ông ăn cơm ]
Đã như thế… dĩ nhiên là đến
Tôi khó mà giấu nụ đắc ý khi nhắn tin trả lời ông lập tức bật dậy chuẩn Đầu tiên là trang điểm nhẹ nhàng chọn chiếc váy mà thích nhất trông trẻ trung tràn đầy sức sống còn mang theo một chiếc túi xách Mọi thứ tất trong vòng một tiếng đến bốn giờ chiều đã mặt tại nhà họ Minh
Dù đây là lần thứ hai tới nhưng vẫn thừa nhận: nhà họ Minh lớn đến mức choáng ngợp
Khi tới Minh lão gia đang chơi với một chú chim Nhìn loài chim đó nhận giống gì nhưng lẽ cũng thuộc dạng quý hiếm Tôi mặt dày bắt chuyện: “Ông nội ơi”
Minh lão gia thấy liền nở nụ hiền từ
“Con bé Đến ”
Tôi tiến tới gần tò mò ngắm chú chim nhưng vẫn điều gì đặc biệt Minh lão gia hỏi: “Dạo con với Minh Hành thế nào”
Nhắc đến chuyện chút thất vọng
Tôi thở dài
Minh lão gia nhíu mày: “Hả Có chuyện gì ”
Sau một hồi đắn đo cắn răng hỏi: “Thật ông nội ơi ông chắc chắn Minh Hành thích con gái chứ”
Nghe câu Minh lão gia cũng sững sờ
Ông ngẩn cả buổi cuối cùng lẩm bẩm: “… Hình như… ông cũng chắc lắm…”
Chết dở
Tôi cảm thấy như mọi hy vọng sụp đổ Minh lão gia : “Đừng vội Cẩu Đản để ông quan sát thêm đã”
Tôi: “…”
Vấn đề quá đau đầu cuối cùng hai ông cháu quyết định tạm gác
Minh lão gia định dẫn tụng kinh Phật nhưng nghĩ tới mấy bài kinh khó nhớ đầu đã đau Trong lúc tuyệt vọng chợt nhớ một thứ—
Bàn cờ ngũ tử
chính là bộ cờ mà hệ thống đã đưa cho
Từ lúc nhận đụng tới lần nào đó khi dọn giường mới tiện tay bỏ chiếc túi xách mang theo Tôi thò tay sờ thử quả nhiên vẫn ở đó
Tinh thần lập tức phấn chấn: “Ông nội ơi chơi một trò chơi nhé”
Minh lão gia hứng thú: “Được chứ chơi gì nào”
Tôi từ tốn lấy bộ cờ khỏi túi
Đôi mắt ông sáng lên: “Đây là gì thế”
Tôi đã sớm biết thế giới cờ ngũ tử còn nhiều thứ khác cũng giống với thế giới cũ của Vì thế chậm rãi giới thiệu qua món đồ mới lạ giải thích luật chơi đó trải bàn cờ sắp xếp quân cờ bắt đầu trận đấu chính thức
Phải công nhận bộ cờ hệ thống chuẩn chất lượng Bàn cờ làm bằng da thật lẽ là da cừu nhưng chắc lắm chỉ biết mùi tanh Quân cờ thì làm bằng ngọc trắng và ngọc đen trông vô cùng cao cấp
Lúc đầu vì Minh lão gia quen ông thua liên tiếp Tôi đắc ý: “Ông thấy con giỏi ”
Ông vui bĩu môi: “Con bé chơi ”
Không biết đã chơi bao nhiêu ván tình thế bất ngờ xoay chuyển Tôi từ thắng liên tiếp dần dần thỉnh thoảng thua cuối cùng… thua liên tục
Minh lão gia tươi rạng rỡ: “Ha ha Gừng càng già càng cay”
Xì Tôi phục chút nào định tiếp tục chiến đấu thì một chiếc xe bất ngờ tiến sân Minh lão gia ngừng tay nhạt: “Thằng nhóc đó đến ”
Quả nhiên đầu thì thấy Minh Hành bước xuống xe với phong thái vô cùng tao nhã
Anh ở đó dáng vẻ cao ráo tuấn tú Tôi rõ biểu cảm gương mặt nhưng trái tim đã đập rộn ràng Bao nhiêu phiền muộn suy tư trong lòng đều bay biến Tôi bật dậy lao nhanh về phía và hét lên: “Bảo bối——”
Rồi thành thục ôm chầm lấy
Minh Hành: “……”
Minh lão gia: “……”
Phải thật Minh Hành luôn mùi hương dễ chịu kiểu mát lạnh rõ là gì nhưng khiến thích
Tôi ôm lấy chịu buông Giọng lạnh nhạt của vang lên bên tai: “Xuống”
Sự bốc đồng chỉ kéo dài vài giây tỉnh táo lập tức buông tay và nghiêm chỉnh sang một bên Liếc Minh lão gia thấy ông đang thản nhiên uống trà như thể chuyện gì xảy
Minh Hành nhà
Trong bếp các món ăn đã chuẩn xong
Minh lão gia dẫn
Khi bàn ăn mới để ý kỹ cách bài trí bên trong ngôi nhà Đây sảnh chính lần từng đến mà là khu nhà chính Tuy diện tích nhỏ hơn một chút nhưng phong cách thiết kế vẫn mang hướng Bắc Âu
Dù chỉ cần qua cũng đủ biết giá trị đắt đỏ của những món đồ trang trí nơi đây
Minh lão gia vui : “Cẩu Đản thích ăn món nào thì gắp nhé cứ ăn cho no ”
Tôi gật đầu lén Minh Hành Thấy vẻ mặt vẫn lạnh lùng như mọi khi yên tâm cầm đũa gắp một cái đùi gà lớn
Nói thật đồ ăn ở đây tuy ngon nhưng đã quen với hương vị món ăn mẹ nấu Ăn xong đùi gà hào hứng khoe: “Ông nội ơi lần ông và Minh Hành đến nhà cháu thử món mì trộn ba loại topping mà mẹ cháu làm Phải là đỉnh của đỉnh”
Minh lão gia thích thú: “Được nhất định thử”
Nhìn chung bữa ăn diễn suôn sẻ ngoại trừ việc Minh Hành vẫn giữ im lặng từ đầu đến cuối
Tôi đã quen với điều nên để tâm Khi bữa ăn gần xong bỗng nhớ tới cảnh trong phim truyền hình nữ phụ thường cởi giày và dùng chân cọ chân nam chính để quyến rũ
Ý tưởng lóe lên lập tức tháo giày Cũng may chân mùi nếu thì hổ chết mất
“Lý tưởng thì thực tế thì phũ phàng” Khi thử làm theo mới phát hiện dù duỗi thẳng chân vẫn thể chạm tới Minh Hành bên
Tôi: “……”
Chắc chắn là tại cái bàn quá lớn Tuyệt đối do chân ngắn
Không cam lòng kéo ghế sát thậm chí nghiêng cả nhưng vẫn với tới
Khi đang cố hết sức giọng đầy nghi hoặc của Minh lão gia vang lên: “Cẩu Đản con làm gì thế”
Tôi: “……”
Tôi lập tức thẳng Minh Hành liếc ánh mắt như thể đã thấu mọi thứ Anh dậy lạnh nhạt : “Con ăn no ”
Trước khi rời còn một cách đầy ẩn ý
Tôi: “……”
Hành động “tán tỉnh” lần quả thật thất bại thảm hại
Tôi ủ rũ ngay cả việc chơi cờ với ông nội cũng còn hứng thú Khi trời chập tối nhận cuộc gọi từ bố: “Mẹ con ”
Tâm trạng đáp trả: “Sao con biết Con theo mẹ Mà bố chỉ hỏi mẹ hỏi con chứ Con còn là con gái của bố ”
Bố im lặng vài giây : “À thế con ở ”
Tôi: “……”
Ai cũng biết câu trả lời qua loa đến mức nào
“Không thì bố cúp máy đây”
Tôi còn kịp đáp cuộc gọi đã ngắt
Tôi: “……”
Hóa chỉ là một công cụ để bố gọi điện hỏi thăm mẹ
Tôi mất niềm tin
Một lát định về nhà Minh lão gia tinh ý liếc đang lưu luyến rời ánh mắt khỏi Minh Hành liền lập tức lệnh: “Minh Hành đưa Cẩu Đản về nhà”
Yes yes yes
Trong lòng sung sướng vô cùng nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ thẹn thùng: “Không cần phiền đến con tự về mà…”
Minh Hành dậy đôi mắt xám xanh xinh ánh lên chút ý nham hiểm thản nhiên : “Ừ tự về ”