Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 11
Mặc dù lần chút “lật thuyền” nhưng kết quả tổng thể vẫn Ít nhất Minh Hành bảo bối đã trả lời tin nhắn của Với đây chắc chắn là một bước tiến lịch sử đánh dấu từ nay sẽ bao giờ phớt lờ nữa
Vì quyết định lấy hết can đảm đến thẳng tập đoàn Minh Thị tìm
Khi kể về kế hoạch vĩ đại với hai bạn Triệu Tư Đồng nghiêm túc hỏi: “Cần bọn tớ chờ sẵn bên ngoài ”
Tôi bất ngờ sự quan tâm của cô còn kịp cảm động thì Hiên tỷ đã lạnh lùng tiếp lời: “Chờ để dọn xác cho ”
Nói xong cả hai ha hả giữa gió mà biết gì
Mặc cho họ tin tưởng vẫn Trên đường còn tiện tay mua một thứ—
Một Ultraman
Nghe con trai đều tin ánh sáng tin Ultraman Vậy nên Minh Hành bảo bối chắc chắn cũng sẽ thích
Tập đoàn Minh Thị vốn là một công ty siêu cấp trông quả thực vô cùng sang trọng và hoành tráng
Khi cửa nhớ cảnh lần đầu gặp gỡ nhịn cảm thán: “Hóa duyên phận thật sự là do trời định từ lúc ban đầu”
Với kinh nghiệm vô số tiểu thuyết của cũng biết rõ tình huống nữ chính đến công ty nam chính lễ tân bằng ánh mắt khinh thường chặn cho cuối cùng nam chính xuất hiện và “vả mặt” lễ tân với tình huống hiện tại Minh Hành bảo bối chắc chắn sẽ tự xuống gặp nên đã bắt đầu nghĩ xem làm cách nào để lén lút
Quan sát nửa ngày nhận để một như tự mò thì gần như thể cũng cam lòng rời tay cuối cùng chỉ đành đánh cược
Tôi nhắn tin cho Minh Hành: [Bảo bối em đến gặp đang ở sảnh công ty Anh xuống đón em nhé]
đợi mãi chẳng thấy hồi âm
Nghĩ lẽ đang bận kịp xem điện thoại liền tìm đến lễ tân nhờ gọi lên văn phòng tổng tài
Cô lễ tân thân thiện giống trong tiểu thuyết Cô chỉ chần chừ một chút giúp gọi điện
Điện thoại nhanh chóng nối đầu dây bên hỏi là ai Tôi vội vàng bảo lễ tân: “Cẩu Đản Tôi là Thẩm Cẩu Đản”
Đầu dây bên đột nhiên im lặng đó cúp máy
Tưởng như vô vọng nhưng lâu đã đến là một gương mặt lạ
Người đó mỉm : “Thẩm tiểu thư là trợ lý của Minh Tổng cô thể gọi là Tiểu Điền Minh Tổng bảo đưa cô lên”
Là giọng điện thoại
Tôi phấn khích bước theo thang máy Rất nhanh chúng đã lên đến tầng cao nhất
Tiểu Điền dẫn đến văn phòng: “Thẩm tiểu thư mời ”
Tôi đẩy cửa cuối cùng cũng thấy Minh Hành bảo bối mà ngày nhớ đêm mong
Suýt chút nữa nước mắt đã trào Tôi chạy tới gọi: “Bảo—Bối—”
Minh Hành buồn ngẩng đầu một tay cầm tài liệu tay còn nhẹ nhàng chặn trán thản nhiên : “Đứng ngay ngắn”
Thấy thể nào tranh thủ cơ hội đành ngoan ngoãn yên ánh mắt đầy mong chờ
“Em tìm việc gì”
Chợt nhớ mục đích nhanh chóng lục trong túi cuối cùng lấy món quà đã mua từ —
“Bảo bối Cho ”
Sắc mặt Minh Hành lập tức tối sầm Anh xoa xoa trán nhíu mày hỏi: “Tôi biết còn chuyện gì nữa ”
Nhân lúc để ý nhanh chóng ôm lấy cánh tay nở một nụ tươi rói: “Bảo bối chịu gặp em đã động lòng với em ”
Minh Hành lạnh lùng : “Em đúng là dám nghĩ”
Tôi giả vờ ấm ức: “Vậy thích màu nào của cóc ghẻ Em sẽ tự nhuộm cho hợp ý …”
Minh Hành: “…”
“Ông nội bảo với em rằng chuyện với bất kỳ cô gái nào em là đầu tiên ”
Minh Hành: “…”
“Như tính là em đã thành công thu hút sự chú ý của ”
Minh Hành: “…”
Lúc bên ngoài đột nhiên tiếng gõ cửa Là trợ lý lúc nãy vẻ như đang chuyện gấp
Là một biết điều thể ảnh hưởng đến công việc của Minh Hành bảo bối Dù luyến tiếc vẫn buông khi khuôn mặt như ngọc của lòng bỗng nảy sinh ý đồ
Nhanh chóng liếc qua cách từ cửa đến đây tính toán đường chạy thoát nhất nhân lúc đề phòng kiễng chân lên “chụt” một cái má
“Bảo bối Em đây”
Tôi hét chạy dám sắc mặt của mà chỉ vội vàng rời như ma đuổi
Về đến nhà tim vẫn còn đập như trống đánh
Cuối cùng đã dùng sức cướp sự trong sạch của Minh Hành bảo bối
Điều khiến vô cùng tự hào tâm trạng tất nhiên Vừa bước cửa thấy Thúy Hoa đang trong phòng khách bố thì đang uống trà còn mẹ thì thấy
Tôi định hỏi mẹ thì thấy tiếng thở hổn hển từ phía : “Mệt chết ”
Quay đầu thấy mẹ đang mang theo cả đống đồ chắc là chợ mua sắm
“Mua nhiều thế làm gì”
Tôi cầm một vài túi định mang bếp bước đến cửa phía bỗng vang lên một tiếng hét chói tai: “A a a a a——”
Quay hóa là Thúy Hoa
Tôi ngạc nhiên mẹ cũng trông mơ hồ kém Thúy Hoa trợn tròn mắt chỉ tay chiếc túi đựng rau củ mà mẹ đang cầm: “A a a a đó là túi xách hàng hiệu bản giới hạn của Vừa mới nhận hôm qua”
Mẹ giơ túi lên : “Hả”
Tôi: “…”
Bố: “…”
…
Từ lần “tiếp xúc thân mật” với Minh Hành bảo bối sự tự tin của tăng vọt kéo theo cả số lượng lời sến súa mỗi ngày cũng nhiều hơn:
[Chào buổi sáng bảo bối Hôm nay là một ngày yêu ]
[Nhân gian đau khổ chỉ là mùi sầu riêng]
[Sáng thức dậy nhớ qua lớp kính trưa nhớ qua bát đũa tối nhớ trong bóng đêm Cả ngày trôi qua kỹ năng giỏi nhất của em là nhớ ]
[Nước trong lòng băng gió trong lòng mây trong lòng đêm dài còn trong lòng em Dẫu núi non cách trở tương tư hề xa xôi Anh cảm nhận Trái tim em lúc nào cũng bên Nhớ ]
Tất nhiên những tin nhắn sến súa của vẫn nhận hồi đáp
Tâm trạng cực kỳ chán nản là lòng đàn ông như kim đáy biển nếu thể biết đang nghĩ gì thì biết mấy
Haizz
Tôi vươn vai càng cảm thấy cuộc sống của thật vô vị
Nói là “ăn ” thì cũng đúng dù cũng hệ thống chọn làm nhiệm vụ nếu là việc quan trọng để làm thì càng Đã bao lâu ngay cả nữ chính như Thẩm Hàm cũng ít khi để ý đến
Trong nguyên tác vì nam chính Mộ Dung Ngọc hủy hôn với Thẩm Thiên Thiên để chọn Thẩm Hàm Thẩm Thiên Thiên chọc giận những nhất quyết đồng ý mà còn thường xuyên tìm cách hãm hại Thẩm Hàm vì ghen tuông
Thẩm Hàm cũng loại dễ đối phó dĩ nhiên sẽ đáp trả bằng đủ cách cuối cùng Thẩm Thiên Thiên vẫn đối thủ của cô và chịu thiệt chỉ Thiên Thiên mà thôi
Vì biết tình tiết của truyện ngay từ đầu đã vui vẻ gói ghém nam chính Mộ Dung Ngọc tặng cho Thẩm Hàm Hằng ngày cũng cố tránh xung đột với cô
Huống hồ thời gian Thẩm Hàm đang tập trung phát triển sự nghiệp chắc cũng thời gian kiếm chuyện với Vì thế cuộc sống của mới buồn tẻ nhàm chán và bất lực như thế
Nhìn mẹ đang bận bịu trong phòng khách với công việc gì đó mà hiểu kìm mà cảm thán: “Đời thật sự cô đơn”
Thời tiết ngày càng nóng nực lẽ vì sắp mùa hè Tôi như một con chó kiệt sức uống liền hai chai cola lạnh mà vẫn chẳng thấy tinh thần khá hơn chỉ biết dài ghế sofa lười biếng lướt điện thoại
Trong các video nhiều trai thực sự nhiều như thì đã Tất cả cũng bằng Minh Hành bảo bối của
Mẹ cũng hề giữ hình tượng dài ở bên cạnh chân tay duỗi thẳng điện thoại thì bật âm thanh lớn làm thấy phiền mà dám Tôi liếc bà phát hiện màn hình là một video với dòng chữ lớn: “Nỗi khổ của phụ nữ ai thấu hiểu”
Phông nền là hình ảnh một phụ nữ tay cầm hoa rơi nước mắt nhạc nền thảm thiết vô cùng
Tôi: “…”
Ngay đó bà mở thêm mấy video quê mùa nữa còn kéo xem cùng tự đến ngả nghiêng Tôi chỉ biết gượng gượng gạo: “Haha…”
Hôm nay vẫn là một ngày làm “mỹ nữ máy vô cảm”
Bị mẹ làm ồn đến mức xem video nữa đành tắt mở ứng dụng chỉnh ảnh nghịch hứng chí định chụp vài tấm selfie
Mẹ thấy lúc thì chu môi lúc thì trợn mắt thỉnh thoảng giơ tay làm dáng chữ V liền liếc bằng ánh mắt khinh bỉ: “Để cái mặt khỉ của con xa ”
Tôi: “…”
Cuối cùng chọn vài tấm ưng ý nhất chỉnh sửa thêm một chút đưa mẹ xem: “Hừ Nhìn con gái mẹ xem là đại mỹ nữ ”
Mẹ trợn tròn mắt: “Í—— Ai đây”
Tôi: “…”
“Không con đó chứ”
Tôi: “…”