Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 1
Tôi thật ngờ một ngày nào đó thể cùng mẹ xuyên
Kích thích Chính cũng thấy
Chuyện kể cũng dài chỉ vì đêm hôm thức khuya tiểu thuyết sáng hôm mẹ gọi dậy biết bao nhiêu lần mà vẫn bám chặt giường chịu rời
Điều khiến mẹ đang nấu bữa trưa đeo tạp dề tay cầm muỗng xông thẳng phòng để “dạy bảo” Trong cơn bối rối đầu kịp suy nghĩ chân đã bật dậy chạy đ//âm thẳng đầu … trán của mẹ
RẦM
Đầu óc tối sầm mắt nổ đom đóm tai ù ù
Sau đó biết gì nữa
Khi tỉnh thứ đập mắt là một căn phòng xa hoa đến mức khó tin
Đây rõ ràng là một căn phòng công chúa
Dù não lúc vẫn “đơ” nhưng hiểu rõ đây chắc chắn nhà
Ngồi đờ một lát quyết định bước xuống giường quanh cảm nhận lớp thảm mềm mại biết làm từ chất liệu gì chân Rồi vô thức đến gương—
Ngực
Rõ ràng đây chỉ là hai chiếc bánh bao nhỏ xíu giờ thành C-cup thế
Chưa kịp mừng rỡ ngẩng đầu lên và nhận … gương mặt hình như cũng của
Hả
Tôi sững sờ kịp hồn thì bên ngoài vang lên một tiếng hét chói tai Tôi lập tức lao ngoài trong hành lang bắt gặp một phụ nữ trung niên
Người phụ nữ diện mạo tinh tế vóc dáng vẫn giữ trang sức lấp lánh thoạt là một phu nhân giàu sang kỳ lạ là quen biết bà nhưng tại cảm giác quen thuộc đến lạ thế
Trong một khoảnh khắc suy nghĩ lóe lên trong đầu chợt hiểu điều gì đó nhảy dựng lên Người phụ nữ đối diện cũng tỏ kinh ngạc kém chúng đồng thanh thốt lên:
“Quế Hoa”
“Cẩu Đản”
Lời dứt cả hai đều thêm một lần sững sờ
Sau đó chúng lao đến ôm nước mắt tuôn như mưa
Chờ đến khi bình tĩnh đã một tiếng đồng hồ trôi qua Mẹ – chính xác là đồng chí Dương Quế Hoa – nghiêm túc hỏi: “Cẩu Đản con là đứa nhiều biết rộng con hiểu chuyện là ”
Tôi trả lời Thật trong lòng đã mơ hồ đoán điều gì đó
Là một “trạch nữ” đã qua vô số truyện thừa hiểu tình cảnh hiện giờ rõ ràng là xuyên vấn đề là… xuyên đến đây
Lang thang khắp phòng cuối cùng cũng tìm một quyển nhật ký ghi tên nguyên chủ Tôi mừng rỡ hét lên: “Mẹ con tìm thấy ”
Mắt của cơ thể mờ ghé sát mới rõ ba chữ : “Thẩm Thiên Thiên”
Tôi sững
Mẹ cũng ghé một chút ngờ vực hỏi: “Cẩu Đản tên con ”
Tôi còn đang khó hiểu thì trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ—
Tiêu
Tôi hoảng hốt với mẹ: “Mẹ tiêu ”
Nhìn nét mặt mẹ biết ngay chuyện chẳng lành sốt ruột đập nhẹ một cái: “Tiêu cái gì mà tiêu rõ xem nào”
Tôi ngơ ngác tấm thảm nghệt mặt : “Chúng xuyên một cuốn tiểu thuyết”
Mẹ ngẩn : “Hả Cái gì——”
Nghe tiếng mẹ cao giọng vội vàng giữ bà : “Mẹ đừng kích động”
Sau đó dùng hết kiến thức tích lũy cả đời giải thích cho mẹ khái niệm “xuyên ” tiếp tục : “Cơ thể con hiện giờ chính là của nữ chính cô tên giống y hệt con còn mẹ là mẹ của nữ chính”
Mẹ bật : “Hả Thế thì quá còn gì Là nữ chính cơ mà Được ăn ngon mặc …”
Tôi thở dài bổ sung: “Mẹ đây là truyện về nữ phụ”
Mẹ đơ
Thực cuốn tiểu thuyết tên là: “Nữ Phụ Lật Đổ: Nam Chính Bá Đạo Đừng Lại Gần”
Đây chính là cuốn truyện thức đêm ngày hôm đó
Nó là một câu chuyện về nữ phụ trọng sinh Cơ thể hiện tại thuộc về nữ chính Thẩm Thiên Thiên
Khi truyện từng thấy lạ tên của nguyên nữ chính trùng khớp với Giờ thì hiểu hóa đó là điềm báo
Trong truyện hề nhắc tới tên mẹ của nữ chính Giờ mới biết tên của bà trùng tên với mẹ
Dù mẹ hiểu “truyện nữ phụ” là gì nhưng chỉ cần giải thích đơn giản bà liền hiểu ngay
“…Tóm mẹ con thực là nhân vật phụ mà kết cục cuối cùng…”
Tôi nuốt nước bọt: “Rất thê th//ảm”
Mẹ lùi một bước phịch xuống giường đờ đẫn: “Con cứ mẹ chịu ”
Tôi hít sâu một : “Mẹ mẹ ch//ôn sống còn con thì khi hủy dung sẽ xe đ//âm chet…”
Mẹ im lặng lời nào Tôi còn đang thắc mắc bà bình tĩnh như thì bà đảo mắt một cái … ngất xỉu
Tôi: “…”
Về cuốn truyện chỉ thể nhận xét hai chữ: quá gắt
À nhầm chỉ một chữ thôi: gắt
Câu chuyện kể về nữ phụ Thẩm Hàm Ở kiếp cô thể nam chính là một đứa con riêng danh phận Vì ghen tị và bất mãn cô đã chet trong đau khổ trọng sinh báo thù
Nữ chính Thẩm Thiên Thiên là tiểu thư danh giá của nhà họ Thẩm từ nhỏ đã hôn ước với thiếu gia nhà họ Mộ – Mộ Dung Ngọc năm Thiên Thiên 19 tuổi bố cô đưa mối tình đầu của và đứa con riêng là Thẩm Hàm về nhà Từ đó mọi chuyện rối tung rối mù
Thực Thẩm Thiên Thiên làm gì sai Thẩm Hàm luôn cảm thấy mọi thứ đáng thuộc về Khi truyện đã thích Thẩm Hàm giờ rơi tình cảnh lẽ đúng là báo ứng
Tệ hơn còn lôi cả mẹ cuộc
Tội tội
Lật giở nhật ký của Thẩm Thiên Thiên phát hiện đây chính là năm cô 19 tuổi Tính toán ngày mai chính là ngày mẹ con Thẩm Hàm tới
Tôi quá
Còn kịp tận hưởng cuộc sống xa hoa đã chuẩn chịu khổ
Mẹ cú sốc đã bình tĩnh về phòng tắm rửa Giờ chắc bà cũng tắm xong nên vội chạy qua để bàn bạc
Vừa bước thấy mẹ đang giường ung dung xem bộ phim thần tượng drama đầy “cẩu huyết” mang tên “Thập Bát Muội”
Tôi choáng váng hét lên: “Mẹ Mẹ làm gì thế Mẹ con sắp chet ”
Mẹ dừng bộ phim thở dài: “Con gái mẹ nghĩ kỹ Đây là một cuốn tiểu thuyết kết cục của mẹ con đã định sẵn Nếu Diêm Vương bắt mẹ con chet thì đành chịu thôi Theo mẹ chúng cứ sống thật vui vẻ chet nhẹ nhàng nhanh chóng biết trở về ”
Tôi: “…”
Một lúc và mẹ giường ôm bịch khoai tây chiên cùng xem phim
Nhân lúc quảng cáo nhai khoai với mẹ: “Mẹ ngày mai nữ phụ và mẹ cô sẽ đến”
Mẹ với vẻ ghét bỏ : “Ăn xong hãy phun hết mặt mẹ đây ”
Sau đó bà tiếp lời: “Đến thì đến mẹ con cũng làm gì Mệnh số là thứ càng chống nó càng ép phí công thôi”
Tôi thấy lời mẹ lý
Rồi hai mẹ con cứ thế xem phim đến tận nửa đêm
Trước khi ngủ mẹ bỗng dưng rơi nước mắt
Tôi ngạc nhiên
Không bà đã nghĩ thông suốt Hay là trong lòng vẫn còn sợ hãi
Tôi thấy buồn định an ủi thì bà bật một câu: “Sao Thiết Trụ đánh Thúy Hoa chứ Không yêu cô lắm Đàn ông đúng là chẳng ai đáng tin”
Thiết Trụ và Thúy Hoa là nhân vật trong bộ phim “Thập Bát Muội”
Tôi: “…”
Sáng hôm khi còn đang mơ màng trong giấc ngủ đã loáng thoáng giọng oang oang của mẹ: “Cẩu Đản Cẩu Đản”
Hiểu rõ hậu quả của việc chịu dậy cứ ngỡ vẫn ở nhà nên dụi mắt xuống lầu Trước mắt là mẹ vẫn đang mặc tạp dề nhưng xung quanh bà cả một đám …
Khoan đã
Một đám
Tôi lập tức tỉnh táo
Người đàn ông đầu trông như một quản gia đang khó xử mẹ : “Phu nhân bà cần làm những việc …”
Mẹ lập tức cắt ngang lời ông : “Tôi làm chút đồ ăn cho con gái thì làm Đừng nhiều”
Sau đó bà sang : “Cẩu Đản xuống ăn ”
Cẩu Đản…
Đám lầu hẹn mà cùng đầu vội cúi xuống như sợ gì đó
Không khí như ngưng đọng
lúc một đàn ông trung niên tuấn tú bước Ông mặc vest đen khí thế ngời ngời thấy cảnh tượng liền cau mày hỏi: “Đang làm gì ”
Nếu nhầm đây chính là bố của Thẩm Thiên Thiên – nhân vật trong nguyên tác miêu tả là một lạnh lùng bá đạo chẳng yêu ai ngoài mối tình đầu của – Thẩm Đằng
Chỉ tên thôi mà khóe môi nhịn giật giật
Bố Thẩm biểu cảm của nhíu mày: “Con làm thế”
Tôi vội vàng thu nụ
Trong tiểu thuyết ông bao giờ yêu thương vợ chính thức của thiên vị mối tình đầu Vì mặt ông chúng tuyệt đối thể tự tìm đường chet
còn kịp nhắc nhở mẹ đã cầm cái muỗng chỉ ông : “Cẩu Đản đây chẳng Thiết Trụ ”
Tôi: “…”
Không khí im phăng phắc
Mẹ nhận sai liền lén lút dịch gần thì thầm: “Cẩu Đản đàn ông thật sự trông giống Thiết Trụ lắm…”
Tôi: “…”