Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác - Chương 5
Vẻ mặt Tống Thước chút mơ hồ: “Ông … cúi đầu lạy con đó cầu chúc cho gia đình con bình an hạnh phúc phú quý”
Tôi: “…”
Hứa Như Đồ đột nhiên xen : “Bần tăng từ Đông Châu đến Tây phương bái Phật cầu phúc Hôm nay thấy giữa trán tiểu thí chủ đầy đặn đó là phúc báo Sinh trong một gia đình phúc bần tăng hướng vị thí chủ nhỏ tuổi cúi lạy cầu chúc gia đình vị thí chủ nhỏ tuổi bình an hạnh phúc sung túc dồi dào”
Sau khi xong một cách hài hước và chính xác cả bàn ăn rơi im lặng
“Học giống nha” Hà Diệc Dương chân thành : “Giống như đúc”
“Cậu đã ghi nhớ từng chữ ” Lâm Diệu Diệu mở to mắt: “Bảo lần bài kiểm tra lịch sử của tận một trăm điểm”
“Cô ơi” Trang Du đột nhiên : “Cô chuyện gì ”
Những đứa trẻ khác đều đó mới định thần và bình tâm điều chỉnh biểu cảm mặt: “Không ”
khi về phòng ban đêm vẫn thể ngủ
– Bần tăng từ Đông Châu đến đây và sang Tây Phương để lễ Phật cầu phúc
“Đương nhiên là mua kẹo hồ lô từ trong ngõ phía đông đó tới trường học phía tây đưa cho em Cách đây hơn hai mươi cây số”
– Muốn hướng vị thí chủ nhỏ tuổi cúi lạy
“Tiểu Thu em chính là phúc tinh của đến để hai cúi lạy em mới ”
– Chúc gia đình vị thí chủ nhỏ tuổi bình an hạnh phúc dồi dào tài lộc
“Anh hai lời chúc sinh nhật nào cả chỉ mong Tiểu Thu trở nên giàu chỉ một đêm trở thành một phụ nữ giàu và xinh ”
Vị hòa thượng trông giống một hòa thượng đột nhiên ngăn cản Tống Thước một hòa thượng kỳ quái
Lớp sương mù ký ức chợt tan biến
Tôi nhớ hai của trông như thế nào cũng như cảm giác của khi rời
nhớ lần nghiêm túc xổm xuống mặt và khen ngợi khi còn học tiểu học: “Tiểu Thu đã giành vị trí thứ nhất trong môn chạy Điều thật tuyệt vời”
Tôi cũng nhớ cũng kiên nhẫn và bao dung với như đối với những đứa trẻ thường đưa xem phim chơi game cùng bất kể làm gì cũng mỉm và động viên
Tôi nghĩ cũng đã từng yêu
ngay cả hai cùng huyết thống cũng thể lúc nào yêu thương em gái vô điều kiện
Đặc biệt là em gái thậm chí còn thể nhận trai của
Có lẽ sự chậm chạp và non nớt của đã làm khó hai khi còn đang học lẽ vì đã chăm sóc bao nhiêu năm và cuối cùng cũng sống cuộc sống của riêng Thi tuyển sinh đại học hai của chỉ để cho một câu một tu
Nghe vẻ như một trò đùa lố bịch lúc đầu còn thể tin đã và tìm kiếm khắp nơi cho đến khi cả vội vàng chạy đến ôm
Trong cơn mưa tầm tã chất lỏng ấm áp từng giọt rơi xuống từ mặt cả
Có mưa Tại mưa nóng
“Thực xin Tiểu Thu” Anh run rẩy : “Là các với em thực xin Tiểu Thu…”
Từ đó trở bao giờ nhắc đến hai nữa
Tôi nghĩ lẽ chính hai đã làm cả buồn dù cũng buồn nhưng sẽ nhắc đến nữa
Duyên thân của vẫn luôn mỏng
Người cả yêu thứ hai cũng yêu
Chỉ là một quá bận để yêu quá mệt mỏi để yêu mà thôi
Vậy vị sư hôm nay là hai
Liệu biết cả đã qua đời biết đã nhận nuôi Tống Thước và biết hiện đang ở
Nếu biết gặp cả
Nếu biết tại đến tìm
Nếu biết tại thà đối mặt với Tiểu Thước biết gì mà cúi lạy cũng một lời nào với
Tôi nên tìm
… dù tìm vẫn thể nhận là ai
Tôi ngơ ngác bức ảnh tập thể bàn
Hai thiếu niên và một cô bé
Thiếu niên khuôn mặt mơ hồ chỉ thể là đang rạng rỡ
Tôi dừng một lúc lâu cuối cùng bước khỏi phòng và gõ cửa phòng Tống Thước
“…Tiểu Thước ngày mai là thứ bảy cô con cùng cô một nơi tìm ”
Ngày hôm dẫn năm đứa trẻ của trở nơi chúng đã dã ngoại
Dưới sự dẫn dắt của Từ Như Đồ và Tống Thước bước lên cây cầu khỉ và từng bước về phía ngôi chùa
Ngay cả bọn trẻ cũng manh mối Lâm Diệu Diệu hôm qua quá sợ hãi khi qua cầu đã theo mà một lời ánh mắt đầy lo lắng dù cố gắng thuyết phục thế nào cũng chịu rời
Tôi còn cách nào khác đành ôm cô bé suốt chặng đường nhẹ nhàng đẩy cánh cửa chùa mở
Ngôi chùa trống rỗng một bóng
“Tại nơi ” Tống Thước bốn phía : “Hôm qua đồ vật ở đây đều đã lấy ”
“Không dâng hương ” Trang Du chỉ lư hương: “Đây là kẹo hồ lô là đồ cúng ”
“Làm thể dùng kẹo hồ lô làm đồ cúng” Hà Diệc Dương vặn : “Chắc chắn là khác vô tình đánh rơi ở đây”
“Cô…” Từ Như Đồ dừng : “Cô cô chứ”
“Cô ” Tôi nhẹ nhàng: “Chúng trở về thôi”
“Không cô đang tìm ”
Tôi lắc đầu: “Cô tìm nữa”
Anh thấy
Vậy thì đừng tìm kiếm
Có lẽ đúng như những gì trong sách số phận của với hai và cả chỉ thể nhạt nhòa dần
“Cô ơi cô đang tìm quan trọng với cô ” Tống Thước hỏi
“Quan trọng” Tôi : “ cả giờ cô đã các con ”
“Chúng con sẽ luôn ở cùng cô” Trang Du lập tức thề: “Chắc chắn Nếu ở cùng cô con sẽ là một con chó con”
“Con cũng nếu con sẽ là một con lợn nhỏ…”
“…”
Nắng mùa thu trong trẻo gió nhẹ nhàng bóng cây đổ xuống tay lấm tấm
Tôi cắn một miếng kẹo hồ lô
…Hơi chua
7
Cùng với việc các đứa trẻ lớn lên cũng ngày càng tin cốt truyện nữa
Bởi vì suốt nhiều năm qua cốt truyện đã trở nên sụp đổ đến mức thể nhận nhưng thế giới bất kỳ dấu hiệu nào của sự hủy diệt cũng bất kỳ sự thay đổi lớn nào
“Bách khoa thư” mặc dù chút siêu nhiên nhưng đối với nó vẫn chỉ coi như một loại văn chương giải trí nào đó mà thường thì nó cũng xuất hiện chỉ khi thắc mắc thì nó mới xuất hiện
Tôi một điều lo lắng mới — dường như gần đây đã bắt đầu vận may trong tình yêu
Cả năm đứa trẻ đều đã bắt đầu học trung học phổ thông cũng đã nghiệp đại học bắt đầu cuộc sống “thu tiền thuê nhà” đơn giản và vất vả
Trong thời gian đại học bận rộn với việc chăm sóc trẻ con nên thường xuyên thời gian ở trường
khi chúng lớn lên nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn và luôn thể tìm thời gian để ngoài dạo chơi
Dần dần bắt đầu theo đuổi
Họ bao gồm nhiều thành phần giới hạn ở giáo viên khóa học nghệ thuật của Trang Du các khách thuê nhà bạn đại học cũ những sinh viên năm cuối trong phòng thí nghiệm nghiên cứu…
Ban đầu quá quan tâm đến việc tiếp xúc với các trai cho đến khi gặp Lục Chiêu một trong những khách thuê của ấn tượng với
Anh là một vui vẻ hài hước nhẹ nhàng và lịch thiệp mỗi khi chơi với luôn cảm thấy thoải mái… Thậm chí đôi khi còn mơ hồ thấy một số hình bóng quen thuộc ở đôi khi là cả đôi khi là hai
Tôi biết điều đúng nhưng vẫn thể kiềm chế và đồng ý với lời mời của nhớ mọi chuyện trong quá khứ từ những lời và hành động tương tự đó hết lần đến lần khác
Chỉ là ngờ rằng chuyện phát hiện nhanh chóng như
“Cô ơi” Trương Du đột nhiên ở bàn ăn: “Con thấy đấy nhá”
Tôi hiểu bèn hỏi : “Con thấy cái gì”
“Cô gần đây cô đang hẹn hò ” Lâm Diệu Diệu hỏi giọng còn vui vẻ như bình thường
“Không tính là hẹn hò ” Khi về vấn đề như với những đứa trẻ cảm thấy ngượng ngùng trả lời mơ hồ: “Chỉ là gặp một chút thôi…”
Bàn ăn chìm im lặng
Tôi mới nhận rằng dường như hôm nay tâm trạng của bọn trẻ nên hỏi Từ Như Đồ bên trái: “Như Đồ các con ”
Cậu thiếu niên bên trái mặc đồng phục tay áo xắn lên đến khủy tay thấy hỏi liền liếc một cái đột nhiên dậy tay vẫn nắm chặt cái bát lạnh lùng : “Con đã ăn xong ”
Tôi bất ngờ nên lời
… Đứa trẻ là Từ Như Đồ là Hà Diệc Dương
“Được ” Từ Như Đồ thật sự cũng đặt đũa xuống giọng điệu bình tĩnh: “Chuyện cô hẹn hò là chuyện của cô cần cho chúng con biết”
“Cô giấu các con ” Tôi cố gắng giải thích cho bọn trẻ hiểu “Nếu cô thực sự đang hẹn hò cô nhất định sẽ cho các con biết”
Tất cả rơi trạng thái im lặng
“Cô hẹn hò chỉ là gặp qua một chút thôi…” Trang Du hỏi một cách kỳ quái: “Ý của cô là đúng ”
Tôi gật đầu
“Cô thích đó… chú ” Tống Thước lau miệng
“Chưa đến mức đó ” trả lời thẳng thắn: “Chỉ là cô cảm thấy thoải mái khi ở bên chú thôi”
“Vậy nên” Hà Diệc Dương mặt một cách lặng lẽ hỏi: “Cô cảm thấy thoải mái khi ở bên chúng con ”
“Tất nhiên là ” Tôi cảm thấy một chút ngạc nhiên nhưng cũng trả lời : “Cô cũng thích ở bên các con”
Hà Diệc Dương gì nữa
Tôi cuối cùng đã nhận một điều và hỏi lũ trẻ: “Các con cô hẹn hò ”
Cách của những đứa trẻ cũng là khó hiểu dù khi chúng còn nhỏ trong suy nghĩ của chúng là khi gia đình mới sẽ “bỏ rơi” chúng
Mặc dù trong lòng biết sẽ chuyện đó xảy mục đích của việc tiếp xúc với Lục Chiêu là để hẹn hò nhưng thảo luận nhiều về chủ đề với bọn trẻ
Trong mắt chúng vẫn là trẻ con và luôn cảm thấy với tư cách là một lớn chia sẻ những trải nghiệm cảm xúc với trẻ con là thích hợp
đã nuôi dưỡng chúng gần mười năm chúng quan trọng hơn nhiều so với Lục Chiêu mới quen một tháng
Tôi đang cố gắng giải thích với họ nhưng Lâm Diệu Diệu bỗng nhiên lớn
“Không việc cô hẹn hò cũng cả” Giọng trong trẻo của cô bé phá vỡ sự tĩnh lặng buồn tẻ bàn ăn: “Và hơn nữa chú đó trông trai đấy”