Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác - Chương 2
“Trên tay của con vẽ một chú cá vàng nhỏ giáo viên mỹ thuật đã giúp con vẽ nó như cô sẽ nhận nhầm nữa”
“Con cũng ” Lại một bàn tay nhỏ trắng nõn đưa bên một chú mèo nhỏ cô bé vui vẻ : “Con là mèo nhỏ cô ạ”
Tôi hỏi: “Là Diệu Diệu ”
“Mọi đều là một con vật nhỏ con cũng làm một con vật nhỏ”
Lâm Diệu Diệu lắc ống áo : “Diệu Diệu là một con mèo”
Ba đứa trẻ khác cũng đưa tay cho thấy những con vật nhỏ tay chúng: Một chú chim nhỏ một chú dê nhỏ và một chú thỏ nhỏ
“Nhà chúng là một gia đình động vật”
Tôi nhịn mà bật : “Vậy cô là nhân viên chăn nuôi hả”
Từ Như Đồ nghiêm túc : “Cô chính là cô cô là gì cũng ”
Xì…
Quả nhiên bàn đến lời ngon tiếng ngọt vẫn là học sinh tiểu học giỏi nhất
Tôi thừa nhận đã lừa làm cho cảm thấy mở cờ trong bụng nên đã mua thêm cho bọn trẻ một hộp bánh trứng
“Cô ơi cuối tuần thực sự sẽ công viên giải trí ạ” Trang Du tiếp tục hỏi
Tôi : “Cô bao giờ lừa các con một thị trấn cổ tích mới mở nhưng các con chơi gì thì tự quyết định cô chỉ chịu trách nhiệm cùng các con thôi”
Trẻ con đúng là trẻ con ngay cả Tống Thước và Từ Như Đồ bình thường thích chuyện cũng phát tiếng hoan hô nhỏ
Thật lúc mới nhận nuôi chúng chúng hoạt bát như bây giờ
Ngay cả Lâm Diệu Diệu và Trang Du cũng sẽ thận trọng hỏi cần giúp gì
Những đứa trẻ lớn hơn một chút hiểu chuyện tới mức khiến khác cảm thấy đau lòng cho dù ngã cũng rằng bất luận đã làm gì dù là một việc nhỏ phản ứng đầu tiên của chúng cũng sẽ là ngẩng đầu lên và : “Cảm ơn cô”
mà cũng may nửa năm nuôi dưỡng bọn nhỏ cũng khiến chúng giống trẻ con hơn chút
Phải rằng đây chính là một thành công
3
Cuối tuần chở bọn trẻ đến thị trấn cổ tích
Vừa bước xuống khi đỗ xe đã lập tức thấy bọn nhỏ thành hàng ngay ngắn ở mặt tay mỗi đứa cầm một sợi dây nhiều màu sắc khác
Tôi: “”
Thật đã từng thấy qua thứ một sợi dây thừng chính là loại dùng để tròng tay của trẻ để phòng chúng lạc
Tuy nhiên thực sự quan tâm về vấn đề an của bọn trẻ lẽ là vì đã từng sống ở trại trẻ mồ côi nên ý thức về sự an của chúng cực kỳ cao hơn nữa cơ bản chúng thường kết bạn và cùng năm đứa trẻ cùng thì quả thực thể xảy chuyện bắt cóc
Cho nên bọn chúng mua cái chính là lạc
Tôi vẫn còn mù mờ Tống Thước với tư cách là thủ lĩnh tạm thời của bọn trẻ lên tay vẽ một con chim béo tròn
“Mặc dù chúng con sẽ sát bên cạnh của cô” Tống Thước nghiêm túc giải thích với : “ cô biết mặt của chúng con Vì để phòng ngừa giả mạo chúng con đưa cô nên chúng con đã chuẩn thứ ”
Tôi: “…”
Đã trách lầm hóa là sợ lạc đường
“ cô chỉ hai tay hơn nữa còn cần dùng một tay để làm việc riêng của ” Một đứa trẻ thủ lĩnh khác là Từ Như Đồ cũng tham gia hàng ngũ mà giải thích: “Cho nên chúng con đã sắp xếp lịch nhiệm vụ từ 8:00-10:00 là đến lượt con nắm tay cô”
Tôi vẻ mặt nghiêm túc của bọn trẻ chút dở dở nhưng vẫn đưa tay : “Được làm phiền con chăm sóc cho cô đến mười giờ nhé”
Từ Như Đồ cực kỳ trịnh trọng mà gật đầu đó buộc sợi dây màu trắng lên tay của
Đột nhiên một suy nghĩ kỳ quặc…
May mà bọn trẻ suy nghĩ đến việc mang cả năm sợi dây buộc cùng lúc
Nếu thì trông thực sự giống ông chú bán bóng bay ở cổng công viên vui chơi giải trí
Trước khi đến thị trấn cổ tích đưa cho bọn trẻ năm tấm bản đồ và yêu cầu chúng tự xác định lộ trình cùng với kế hoạch chơi các trò chơi
Tôi sợ độ cao quá nhiều hứng thú với những trò chơi tính kích thích nhưng rõ ràng là mấy đứa trẻ thực sự thích thú ngay cả Lâm Diệu Diệu đứa trẻ đã do dự khi lên tàu lượn siêu tốc cũng hạ gục bởi cảm giác bay trời cao
“A a a a a a”
“Cô… ” Trang Du cực kỳ hưng phấn hét lên: “Con cảm thấy chính sắp bay lên ”
“Không ” Hai má Lâm Diệu Diệu đỏ bừng: “Cô thích chơi ”
“Cô thích” Tôi nhéo nhéo mặt con bé: “Các con còn chơi gì nữa”
“Địa điểm tiếp theo” Tống Thước chỉ chỉ bản đồ: “Nhà ma”
Bây giờ thực sự chút kinh ngạc
“Nhà ma” Tôi bọn trẻ xác định : “Các con sợ ”
“Con sợ ”
Trang Du chần chừ đáp : “Cũng thực sự là ma tại sợ”
“Cô sợ ” Từ Như Đồ hỏi
“Cô cũng sợ” Tôi suy nghĩ một lúc nghiêm túc : “Cô thậm chí còn thể phân biệt khuôn mặt của bọn họ”
“Con chắc chắn con nhất định cũng sợ” Nhìn Lâm Diệu Diệu giọng điệu chắc nịch: “Hơn nữa con cũng thể bảo vệ cô”
Nghe Tống Thước và Từ Như Đồ như lớn mà gật gật đầu
Chúng bắt đầu xếp hàng nhà ma bọn trẻ trò chuyện líu ríu ngừng chỉ duy nhất Hà Diệc Dương lên tiếng
Tôi liền thấy bé tay vẽ hình con cừu đang chắp tay lưng mà gì Mặc dù bé luôn vẻ chút khó chịu lạnh lùng nhưng lúc khác thể cảm nhận bé chuyện mà là bé nên lời
Tôi cũng hỏi bé sợ chỉ vươn tay lặng lẽ nắm lấy tay Hà Diệc Dương hỏi bé: “Con cừu nhỏ tay Tiểu Dương cũng sẽ bảo vệ cô chứ”
Cậu bé chợt ngẩng đầu lên dùng đôi tay nhỏ bé nắm chặt : “Đương đương nhiên ”
Hà Diệc Dương hỏi : “Cô là sợ ”
Tôi giả vờ tỏ vẻ khó xử: “Thật vẫn chút…” Nói xong mỉm bé: “ mà Tiểu Dương bảo vệ cô nên cô sẽ sợ nữa”
Cậu bé nhỏ đáp ngẩng đầu lên một lúc nghiêm túc chắc chắn mà gật đầu với
Trong căn nhà ma tối tăm thỉnh thoảng vang lên một chút âm thanh quỷ dị nào đó tiếng thét chói tai của nhóm du khách phía vang vọng trong gian khiến mọi dựng tóc gáy
Hà Diệc Dương sát những đứa trẻ khác cũng ý kiến gì bọn trẻ đều tin rằng Hà Diệc Dương là cao lớn mạnh mẽ nhất nên thể bảo vệ
Nhà ma ở thị trấn cổ tích NPC là thực cho nên một đường đều diễn cực kỳ thuận lợi
Vừa bước khỏi nơi tối tăm liền thấy Hà Diệc Dương nhỏ giọng hỏi : “Cô cô sẽ chứ”
Bàn tay nhỏ bé của bé nắm lấy tay chút lạnh lẽo giọng nghẹn ngào: “Từ Như Đồ với con nếu như chúng con vẫn thi đạt 100 điểm trong kỳ thi thì cô sẽ vứt bỏ chúng con”
Tôi ngây ngẩn cả
Sao Như Đồ nghĩ như
“Tống Thước còn rằng nếu chúng con ngoan ngoãn và làm cô bận tâm thì chúng con thể ở ” Trong lòng Hà Diệc Dương tràn đầy mong đợi mà hỏi : “Cô tất cả chuyện bọn họ đều đúng chứ”
Nhất thời biết gì cuối cùng chỉ thể xoa xoa đầu của bé
Cho tới nay luôn là một chậm chạp kỷ luật nhưng chuyện nuôi dưỡng con cái lẽ đơn giản như trong tưởng tưởng của
Trò chơi cuối cùng mà chúng ghé qua là một vòng đu cao chọc trời
Sáu trong cabin nhỏ mà quan sát ánh đèn thành thị xa hoa hòa khung cảnh ban đêm tuyệt
“Cô ơi thật mong mọi chuyện luôn như ” Trang Du tựa thành cửa sổ đôi mắt sáng ngời: “Sáu chúng mãi như thì quá”
Trước cũng dỗ dành bọn trẻ như
Chúng thể ở bên thể sống cùng mãi mãi
làm thế nào điều thể xảy
Giống như cho dù đã biết chán mà nhiều lần cho bọn trẻ rằng chúng sẽ xa nhưng bọn trẻ vẫn luôn cố gắng đặt nhiều lớp “điều kiện” cho chính thậm chí còn an ủi lẫn : “Chỉ cần chúng ngoan ngoãn cô sẽ vứt bỏ chúng ”
Có lẽ bởi vì bọn trẻ cũng biết thế giới lời hứa nào gọi là “mãi mãi”
Tôi nhẹ nhàng : “Tiểu Ngư sẽ luôn như ”
Cabin vốn tràn ngập tiếng vui vẻ lập tức im lặng trong nháy mắt
Hà Diệc Dương ở bên cạnh lập tức đầu Tống Thước cũng nắm chặt tay hơn
Tôi suy nghĩ một chút nghiêm túc : “Mặc dù cô thích các con các con cũng thích cô nhưng con sẽ lớn lên chờ đến khi các con lớn lên cũng sẽ lần lượt rời khỏi nhà bắt đầu một cuộc sống mới các con sẽ kết hôn sinh con xây dựng gia đình của riêng ”
điều dường như quá xa vời đối với bọn trẻ
Tôi thêm: “Giống như Diệu Diệu đã từng với cô chúng sẽ quen biết những bạn mới các con mỗi một ngày đều sẽ gặp thật nhiều bạn mới…”
“Vậy thì con cần bạn mới” Lâm Diệu Diệu luôn luôn ngoan ngoãn cắt ngang lời của ánh mắt đỏ hoe: “Con chỉ cô con cần bạn mới cô đừng cần con…”
Tôi dở dở : “Đó là ý của cô”
“Chúng con ăn nhiều lắm cũng thể ngoài làm công thể kiếm tiền cũng sẽ lời cô” Từ Như Đồ mím môi: “Cô lần con sẽ tiếp tục chiếm vị trí thứ nhất trong kỳ thi”
“Không cần như ” Tôi xoa xoa đầu Từ Như Đồ: “Cho dù các con đạt hạng nhất trong kỳ thi cũng cần ngoài kiếm tiền ăn nhiều cũng Cô nhận nuôi các con các con chính là trách nhiệm của cô chúng vẫn luôn là một gia đình Chỉ là thể các con sẽ gia đình riêng của bản thân ”
Hà Diệc Dương chợt : “Cô thì ”
Tôi đáp : “Cái gì”
“Cô cũng sẽ kết hôn sinh con” Tống Thước thì thầm : “Cô cũng sẽ gia đình riêng của ”
Bên trong cabin chợt tĩnh lặng cuối cùng cũng hiểu thực điều bọn trẻ sợ hãi là điều gì
Chúng đều là những đứa trẻ từng “trả về”
Chúng đã nhận nuôi một lần nhưng bởi vì gia đình nhận nuôi đã sinh con của họ nên ném trở trại trẻ mồ côi
Đây là điều cả đã kể với
Trời sinh đã tình cảm mỏng manh từ nhỏ đến lớn vẫn luôn là học sinh nội trú cả thì đã ngoài làm việc từ khi còn nhỏ hàng tháng cho một khoản tiền hai của cũng đã sớm tu số lần thấy ít ỏi vô cùng
Thỉnh thoảng cả sẽ gọi điện cho đây là cơ hội duy nhất mà cùng liên lạc với
Sau khi cả của qua đời chút buồn nhưng phần lớn là mờ mịt
Ngoại trừ hai đã mất liên lạc cả là thân duy nhất của … Mặc dù một năm gặp đến hai lần nhưng ít nhất biết vẫn còn một thân
giờ cả đã
Trên đường chằm chằm dòng qua những khuôn mặt mơ hồ xa lạ đó trong mắt giống như một tờ giấy trắng biết bọn họ đang đang nhưng thể nhớ cũng rõ
Thật giống như cả
Vào ngày tang lễ đã chăm chú lâu cố gắng hết sức để nhớ kỹ khuôn mặt của nhưng thể
Đến khi biến thành một chiếc hộp nhỏ đặt trong tay mới ngơ ngác tự hỏi rằng: Tại thể nhớ rõ khuôn mặt của
May mắn thay cả để cho năm đứa trẻ