Tôi Đã Nhập Vào Thằng Con Rể Bạo Lực - Chương 3
9
“Hiện tại mẹ đã xác định một điều: chỉ cần đối phương hôn mê hoặc đang cận kề cái chết mẹ thể nhập thân xác của ”
“Trước khi Trần Bình bệnh viện mẹ đã mượn thân thể để ký đơn ly hôn”
“ một khi tỉnh chối bay chối biến thì…”
Tôi trong phòng bệnh rầu điên cả đầu
Lam Lam bất ngờ giơ tay: “Giờ vẫn đang hôn mê mà”
Tôi như khai sáng một bóng đèn sáng bừng đầu: Phải
Hắn đang hôn mê đồng nghĩa với việc thể lập tức nhập đó cùng con bé Cục dân chính làm thủ tục ly hôn
Còn chuyện phẫu thuật xong
Kệ Chỉ cần chết là
“… còn một vấn đề nữa”
Tôi và Lam Lam đồng thanh:“Thời gian chờ ly hôn”
Trần Bình chỉ dao đâm trúng phần ngực bụng bất tỉnh một tháng là quá lắm Một khi tỉnh và lật mặt…
“Vậy thì đành cho thêm một nhát nữa”
Tôi lạnh lùng
Nói là làm Tôi lập tức tách khỏi thân thể Ôn Niên lặng lẽ theo Lam Lam một đường về phòng bệnh của Trần Bình
Lúc mẹ vẫn còn đang ở cửa mồm năm miệng mười cãi với Lục An Thấy Lam Lam xuất hiện bà lập tức chuyển hoả lực:
“Đồ đĩ thối Chồng còn chết mà đã dắt trai về”
“Tao đăng mạng Tao sẽ bốc phốt mày là loại Phan Kim Liên thời hiện đại”
Trong lúc bà đang hăng máu chửi bới thản nhiên xuyên qua đám nhập thẳng thân thể Trần Bình
Tôi bật dậy vỗ nhẹ vai bà
“Mẹ”
Bà già sững đầu thấy “” thì mừng như bắt vàng:
“Con trai Con tỉnh Mẹ gọi bác sĩ ngay”
Tôi giơ tay ngoắc ngoắc đợi bà cúi xuống thì vung tay tát một phát như trời giáng
“Chát”
Bàn tay in dấu đỏ rực má bà bà tát lệch cả mặt choáng váng đơ tại chỗ
Tôi thong thả : “Chó mới sủa như thế”
“Không tiếng thì bớt mở miệng”
10
Bà già độc ác ôm mặt lóc bỏ chạy
Lam Lam với Lục An rằng Ôn Niên khi về phòng thì rơi trạng thái ngủ mê
Lục An liền ôm đám đàn em áo đen lóc rên rỉ rút lui
Vết thương của Trần Bình thực sự nhẹ Tôi mới vịn tường hai bước trong cổ họng đã dậy lên vị tanh của máu sắt
Lam Lam thấy thế vội vã mượn xe lăn
Không ngờ khi chỉ đẩy theo chiếc xe mà phía con bé còn một đôi nam nữ cảnh sát quen thuộc
“Các làm thủ tục ly hôn Ngay bây giờ ”
Nữ cảnh sát mặt mày đầy dấu chấm hỏi
Nam cảnh sát thì chằm chằm đầy cảnh giác: “Dù gì cũng rảnh bọn đưa các ”
Lam Lam sợ nếu từ chối sẽ càng khiến họ nghi ngờ đành gật đầu đồng ý
Còn thì càng mong cùng — cảnh sát làm chứng Trần Bình lật lọng thế nào thì cũng chẳng ai tin tự nguyện
Dọc đường chẳng ai gì xe đến thẳng Cục dân chính Nhân viên thấy mặc đồ bệnh nhân hai cảnh sát một trái một hộ tống lập tức tưởng tượng cả một vở bi kịch xã hội chủ động xử lý hồ sơ theo diện khẩn cấp
Mười phút cô nhân viên ngẩng đầu lên với và Lam Lam:
“Thời gian chờ ly hôn là một tháng Nếu một tháng hai vẫn ly hôn thì làm thủ tục lấy giấy chứng nhận”
Ra khỏi Cục dân chính Lam Lam mới thở phào chậm rãi đỡ lên xe cảnh sát
Phía hai cảnh sát thì thào:
“Trần Bình thật sự nghĩ thông ”
“Không thấy Tống Lam còn kinh khủng hơn Đối xử với cầm thú còn dịu dàng như …”
Tôi và Lam Lam liếc cùng khẽ mỉm gì
11
Về đến bệnh viện gắng gượng đỡ lấy cơ thể sắp rã rời xuống giường
Ngay lập tức hồn lìa khỏi xác
Thật khủng khiếp mỗi lần hít thở đều giống như đang nhảy múa đầu dao
Lam Lam gọi bác sĩ tới
Bác sĩ kiểm tra xong thì ngơ ngác như gà mắc tóc: “Sao rách thế Hồi nãy còn mà”
【Bị mượn xài một chuyến thế bệnh thế nào mà khá lên 】
Tôi nhàn nhạt chê bai chẳng chút áy náy
Lúc Lam Lam bỗng nhỏ: “Mẹ hình như con tiếng mẹ”
Tôi ngạc nhiên vui mừng kịp thêm câu nào thì cửa phòng bệnh đã vang lên tiếng gõ
“Xin hỏi cô là Tống tiểu thư ”
Lục An xuất hiện cửa lễ phép : “Chủ tịch chúng gặp cô một chút Không biết cô thể dành thời gian ”
Sợ Lam Lam từ chối vội bổ sung: “Thật sự ý làm khó cô chỉ là một yêu cầu nhỏ nhờ cô giúp một chuyện”
【Đi chắc họ chỉ hỏi về chuyện hồi chiều Cứ là con cùng Ôn Niên về phòng nghỉ luôn】
【Những chuyện khác đừng nhắc đến】
Lam Lam xong khẽ với gã áo đen: “Được ạ”
Trong phòng phu nhân nhà họ Ôn đang sướt mướt:
“Con trai – Ôn Niên cao 1m88 nặng 78 ký trẻ trung trai phong độ”
“Vậy mà năm ngoái tai nạn giờ thành thực vật”
“Người hôm nay nó tỉnh nhưng bác sĩ kiểm tra mãi thấy sóng điện não hoạt động”
“Tôi biết yêu cầu vô lý… nhưng dì xin con với tư cách là một mẹ – con thể tới đây với nó mỗi ngày dù chỉ nửa tiếng cũng ”
Tôi còn kịp lên tiếng thì Lam Lam đã dứt khoát trả lời: “Cháu đồng ý”
Phu nhân nhà họ Ôn ôm chặt lấy Lam Lam nước mắt nước mũi ròng ròng: “Con ngoan… dì nhất định sẽ để con thiệt thòi ”
12
Từ hôm đó mỗi khi rảnh rỗi Lam Lam đều đến thăm Ôn Niên
Ngồi bên giường kể chuyện khi còn mang theo đàn cello đến chơi nhạc cho
【Vô ích thôi tỉnh là nhờ mẹ nhập mà】
“Âm nhạc tác dụng kích thích hoạt động não mà mẹ Biết hiệu quả thì ”
cả hai chúng đều hiểu — một khi bệnh viện đã chẩn đoán là thực vật thì cơ hội tỉnh gần như là 00001%
“Mẹ biết con đồng ý đến thăm là vì…”
“Là vì mẹ Ôn đã dùng thân phận một mẹ để cầu xin con”
“Nếu quỳ mặt con hôm đó là mẹ mà trong phòng bệnh là con thì mẹ chắc chắn cũng sẽ làm mọi thứ vì con”
“Hơn nữa… mẹ đã mượn thân thể của Với tình trạng hiện tại của mẹ con thấy… vẫn nên đừng mắc nợ nhân quả thì hơn”
Tôi lặng
Đứa con từng cần che chở… giờ đang dùng cách của nó để bảo vệ
Đồ ngốc… mẹ chết thì đã Có nợ nhân quả … còn quan trọng gì nữa
Một tuần trôi qua Ôn Niên vẫn bất kỳ dấu hiệu nào của sự tỉnh
— Trần Bình tỉnh
Vừa mở mắt đã gào ầm lên tố Lam Lam cố tình gây thương tích đòi kiện tòa
Khi tin chỉ tự miệng “tự đâm ” mà còn tự tay ký đơn ly hôn và cam kết tay trắng phản ứng đầu tiên của là — mọi đều lừa
Cảnh sát trong phòng bệnh đã bắt đầu mất kiên nhẫn:
“Có camera nhân chứng Đến mức mà còn chịu nhận chẳng lẽ định là… ma nhập chắc”
Lòng thoáng run lên một cái Quả nhiên…
Trần Bình lập tức như vớ cọng rơm cứu mạng: “Ma nhập Chắc chắn là ma nhập”
“Mẹ Mẹ mau mời thầy pháp về Con đảm bảo Tống Lam nuôi tiểu quỷ trong nhà để hại con đó”
13
Bà già ác độc hành động cực nhanh
Chưa tới nửa ngày bà đã lôi theo một mụ thầy pháp tới bệnh viện
khi thấy thầy pháp xuyên qua linh hồn mà phản ứng gì còn lẩm bẩm niệm chú với Lam Lam thì cũng thở phào
Quả nhiên mụ thầy pháp ngước mí mắt lên đã bắt đầu bài bản quen thuộc:
“Chính là con bé Trên mang sát khí lưng còn tiểu quỷ đeo bám”
“Ma mi ma mi hống~ tiểu quỷ mau mau hiện thân”
Sau một màn múa may cuồng nhảy thần thánh đầy khí thế mụ sang với bà già:
“Con quỷ hàng thường Thành tâm đủ thì trừ nổi ”
Bà già xong hiểu liền nhưng đảo mắt một vòng liền sang Lam Lam mà :
“Nói cho cùng cũng là mày gây họa mau đưa tiền hóa giải ”
Tôi suýt nữa bật vì tức
là trình độ “vô sỉ vô địch thiên hạ”
còn tức hơn — là các bệnh nhân trong phòng
Ông chú giường bên lập tức bật dậy nổi giận đùng đùng: “Bày đủ trò Nhịn tụi bây lâu lắm đó”
“Không lo chữa bệnh đến bệnh viện nhảy thần Có rảnh thì nghĩa địa mà nhảy cho xôm”
“Mau cút ông đây báo cảnh sát tóm mấy vì truyền bá mê tín dị đoan bây giờ”
Cụ bà giường còn đang bế cháu cũng bực bội lên tiếng: “Phải đấy Làm ầm hết cả phòng còn cho ai nghỉ ngơi nữa”
“Còn dám quậy tụi đồng loạt đơn khiếu nại đuổi hết mấy khỏi bệnh viện cho biết mặt”
Nghe đến “báo cảnh sát” mụ thầy pháp lập tức chạy mất hút như bôi dầu chân bà già kéo cũng kéo
Trần Bình cả phòng mắng hội đồng mặt xanh tím liền lập tức sang trút giận lên đầu mẹ : “Tại mẹ đấy Đã mời thì mời cho đáng”
Bà già sững thể tin nổi: “Không để cho thì thôi giờ còn trách ”
“Lần thì tát một cái lần thì chê chọn sai ”
“Anh ngoài đánh phụ nữ đổ thừa phụ nữ còn biết làm cái gì khác hả”
Nói xong đầu bỏ lần là thật sự mặc kệ
Lam Lam xong màn kịch nhẹ nhàng liếc Trần Bình một cái thản nhiên :
“Tôi nghĩa vụ chăm sóc Tự tìm hộ lý ”
“Còn nữa tháng đến hạn tại Cục dân chính — nếu chịu ly hôn thì gặp ở tòa”
“Tôi đủ bằng chứng tội của để kiện suốt cả năm”