Tôi Đã Nhập Vào Thằng Con Rể Bạo Lực - Chương 2
5
“Lo chuyện của Lần đã cảnh cáo còn đánh cô nữa thì chúng sẽ nhốt đến chết”
Ánh mắt nữ cảnh sát đầy căm phẫn
Nam cảnh sát thì bình tĩnh hơn nhiều: “Anh tự đâm thì liên quan đến Tống Lam nhưng mấy vết thương cô là do gây chứ gì”
“Tôi làm đấy Tôi là đồ cặn bã đã nhiều lần bạo hành Tống Lam trong thời gian hôn nhân Tôi sẵn sàng chịu mọi hình phạt của pháp luật”
Tôi giành khi nam cảnh sát kịp mở lời Mím môi nhất thời chẳng biết gì thêm
Thế nhưng mỗi một câu đều cảm thấy rõ máu đang trào lên cổ họng
Không còn thời gian để lãng phí nữa nhanh: “Tôi sẽ ký đơn ly hôn ngay bây giờ đồng ý tay trắng ly hôn với Tống Lam”
Nói xong với lấy tờ đơn ly hôn ghế sô pha gạch hết phần phân chia tài sản tự tay ghi : “Tự nguyện từ bỏ bộ tài sản trong hôn nhân”
Cả căn phòng xôn xao hàng xóm xì xầm ngớt ai cũng “bình thường một cách đáng sợ”
Nữ cảnh sát cúi thì thầm với Lam Lam: “Có cô đã nắm bằng chứng phạm tội gì của ”
“Đừng sợ chúng sẽ về phía cô”
Lam Lam chỉ run lên từng đợt nước mắt lưng tròng ánh mắt rời khỏi lấy một giây
Tôi con bé chỉ từ tốn đảo mắt tất cả mọi xung quanh: “Những gì hôm nay những gì làm đều là tự nguyện Tất cả mọi ở đây đều là nhân chứng”
“Kể cả khỏi bệnh đột nhiên hối hận thì bản thỏa thuận vẫn hiệu lực pháp lý”
Nói đến đây rốt cuộc chịu nữa máu trong miệng trào phun thành vệt đỏ
lúc đó mấy bác sĩ mặc áo blouse trắng khiêng cáng xông : “Đứng chắn cửa làm gì thế tránh mau Dao đâm trúng phổi cấp cứu kịp là chết đấy”
Khi đặt lên cáng Lam Lam lao tới bất chấp ánh mắt kinh ngạc xung quanh nắm chặt lấy tay : “Đừng … đừng rời xa con…”
Chỉ hai mẹ con hiểu — con bé đang với
Tôi cố gắng gom góp chút sức lực cuối cùng lòng bàn tay nó một câu: “Xoá camera”
6
Trần Bình đẩy phòng cấp cứu còn thì trượt khỏi thân thể
Ngoài hành lang nữ cảnh sát vẫn đang an ủi Lam Lam: “Không biết tên khốn đó ăn nhầm thuốc gì mà đột nhiên chịu ly hôn”
“Phải chớp lấy cơ hội mai làm thủ tục ở Cục dân chính luôn nhé”
Khuôn mặt Lam Lam trắng bệch hệt như trong suốt trong mắt chứa đầy tâm sự Thỉnh thoảng liếc cánh cửa phòng cấp cứu
Sắc mặt nữ cảnh sát trầm xuống: “Cô là… đột nhiên mềm lòng tha thứ cho tên cặn bã đó đấy chứ”
“Dĩ nhiên là ”
Lam Lam phản xạ lập tức cúi đầu lẩm bẩm: “Chỉ là…”
Chỉ là… đang trong phòng cấp cứu Trần Bình mà là mẹ
Tôi thay con bé thầm tiếp lời trong lòng
Khi lúc mở mắt trong thân thể Trần Bình cảnh sát ngoài cửa đang đập ầm ầm
Giữa lúc hoảng loạn thời gian giải thích với con bé
Lam Lam thông minh lanh lợi đã đoán nhập thân thể tên khốn đó
con bé biết rằng — một khi tên đó tỉnh sẽ thể nhập thân thể nữa
Một khi Trần Bình tỉnh mất quyền kiểm soát
Tôi bồn chồn bay quanh con bé trong hình dạng hồn phách nhưng chẳng thể giao tiếp bằng cách nào
Tôi nghĩ cần tìm thêm một đang hấp hối khác ít nhất để Lam Lam sự chuẩn về tâm lý
Tôi bắt đầu lướt qua hành lang khu nội trú
Cái già quá
Cái cũng còn đang treo túi nước tiểu
Cái càng cổ họng rạch còn dùng máy thở
Cuối cùng thấy một lặng lẽ giường — sạch sẽ yên tĩnh
Khuôn mặt trắng trẻo một sợi râu rõ ràng là chăm sóc thường xuyên
Phòng bệnh đơn phòng riêng – chắc chắn điều kiện gia đình tệ
Trên vòng tay bệnh nhân ghi: “Ôn Niên – hôn mê thể hồi phục – trạng thái thực vật kéo dài”
Một thực vật dù làm gì cũng thể tỉnh
Chính là
7
Tôi nhập thân thể Ôn Niên mở mắt nghĩ bụng biết cơ thể đã bao lâu cử động nhất nên cẩn thận dậy
Nào ngờ chống tay đã dễ dàng dậy
Đẩy cửa phòng bệnh chạy dọc theo lối đến
Từ xa đã thấy tiếng một bà già mắng chửi tục tĩu: “Con tao mà mệnh hệ gì tao bắt mày đền mạng”
Giọng nữ cảnh sát cũng chẳng nhỏ chút nào: “Là con bà tự đâm đấy chứ”
Tiếng bà già càng lúc càng the thé: “Cảnh sát các cùng con tiện nhân đó thông đồng với tao kiện các ”
Nam cảnh sát cũng nhập cuộc: “Vừa chúng cũng đang mấy bằng chứng về hành vi bạo lực gia đình của con trai bà sẽ nộp cả cho toà Để xem là ai phạm pháp ai mới đáng tù”
Bà già tức đến đỏ cả mặt giơ tay định tát Lam Lam
Tôi lao đến như tên bắn chắn mặt con bé nắm chặt cổ tay bà nghiến răng :
“Con mẹ già ác độc Lý lẽ thua thì định dùng tay chân hả”
“Có bản lĩnh thì đừng đánh nó đánh ”
Bà đau đến mức hét lên: “Mày là ai Chuyện nhà tao liên quan gì đến mày”
Lam Lam bất ngờ nắm lấy tay : “Anh…”
Tôi ghé sát hỏi nhỏ: “Đã xoá camera ”
Ánh mắt con bé lập tức sáng lên: “Xoá Là mẹ…”
Bà già rõ ràng cũng nhận gì đó là lạ giữa hai chúng liền túm lấy cánh tay giận dữ hét: “Hay lắm Bảo mày đột nhiên cứng rắn đòi ly hôn thì là cặp kè trai bao bên ngoài”
“Mọi mau đến mà xem Con đàn bà đê tiện ngoại tình với trai lạ còn đánh cả già”
Chỉ thấy xung quanh bắt đầu xôn xao ngay cả cảnh sát cũng đưa mắt về phía và Lam Lam ánh mắt đầy nghi ngờ
“Thiếu gia”
Một nhóm mặc vest phóng như bay từ hành lang tới
Người đầu lao đến mạnh tay gạt bà già ánh mắt mừng rỡ như điên: “Thiếu gia tỉnh ”
“Mau gọi cho Chủ tịch báo là thiếu gia đã tỉnh ”
Vừa kích động kiểm tra tình trạng cơ thể từ xuống bình tĩnh lệnh cho mấy còn
Xác nhận thực sự đã tỉnh bà già lạnh mặt : “Thiếu gia của chúng hôn mê suốt bốn tháng nay mới tỉnh hôm nay Bà công khai bịa đặt xúc phạm luật sư của chúng sẽ gửi giấy khởi kiện ngay”
Toàn bộ mọi đều sững sờ diễn biến
Cả đời bà già quen thói vu vạ khác ngờ hôm nay chính vạ lây
Thấy đám mặc vest áo đen vây kín quanh khí thế bà xẹp lép ngay tức khắc
“Tôi… chỉ tiện miệng thôi…”
“Cả hành lang bệnh viện đều camera Nếu bà thừa nhận chúng sẽ xin trích xuất Mà hình như… bà còn định tay”
Sắc mặt bà lập tức tái
Người đàn ông tiếp: “Tất nhiên nếu bà chịu xin thiếu gia chúng thì bọn cũng thể rộng lượng tha thứ”
Nói xong sang ánh mắt sáng rực như cún con chờ khen
Tôi còn kịp phản ứng gì với cái tình huống cẩu huyết thì bác sĩ đã bước từ phòng cấp cứu
“Ca cấp cứu suôn sẻ nhưng bệnh nhân vẫn cần thời gian để tỉnh ”
“Có nhà nào ở đây Mau đóng tiền phẫu thuật ”
8
Nghe tin Trần Bình và Lam Lam đồng loạt thở phào nhẹ nhõm
Mạng chẳng đáng giá nhưng thể để con bé mang tội giết
Nghĩ đến đây lập tức kéo tay Lam Lam: “Đi với mẹ”
Bà già lập tức gào lên: “Hai Còn đóng tiền”
Tôi trừng mắt áp sát mặt bà nghiến răng : “Họ ly hôn Ly hôn đó Bà cho rõ ”
“Tiền mổ cũng đeo bám vợ cũ trả hộ nếu đẻ thứ rác rưởi tuyệt giống như còn mong tự tử luôn cho đó con mụ não tàn”
Ngay lập tức ánh mắt của đám đàn ông áo đen xung quanh … chút thay đổi
Người đàn ông dẫn đầu khẽ phất tay cả nhóm liền bao vây bà còn cố ý nháy mắt hiệu với : “Thiếu gia cứ thoải mái tay chúng sẽ cản cho ngài”
Rõ ràng họ đã hiểu lầm… nhưng lúc cũng chẳng rảnh để giải thích
Tôi nhàn nhạt gật đầu giả vờ lạnh lùng: “Anh là…”
Người mắt đỏ hoe giọng nghẹn vì kích động: “Thiếu gia ngài nhận em Em là Lục An đây mà…”
“Vậy Lục An bà già hung dữ giao cho nhé”
Tôi dứt khoát kéo Lam Lam xoay bỏ
“Mẹ”
Vừa về đến phòng cửa đóng Lam Lam đã nhịn gọi
Tôi búng trán con bé một cái mặt đổi sắc: “Không mẹ thì còn ai”
“Giờ thì tên Trần Bình đó là ”
Lam Lam lúng túng vân vê ngón tay mặt hổ thấy rõ: “Lúc mẹ mất… con buồn quá”
“Hắn đối xử với con dịu dàng ân cần… Con nghĩ nếu như ở bên cạnh thì cũng tệ…”
“Cho nên là… mẹ ơi con sai …”
Tôi hốc mắt bầm tím của con bé những vết đỏ kéo dài bên cổ ngay cả cổ áo cao cũng che hết
Làm còn trách mắng nổi
Tôi lập tức ôm chặt con bé lòng
“Là của mẹ… Nếu mẹ mất sớm con chịu khổ đến mức ”
“Không … Bây giờ mẹ đã trở ”
Mẹ nhất định sẽ bắt tên cầm thú đó trả giá