Tôi Đã Nhập Vào Thằng Con Rể Bạo Lực - Chương 1
01
Khi tỉnh trời đang mưa
Con gái Lam Lam đang xổm mộ che một chiếc ô nhỏ
Trên mặt nó là những vết bầm xanh tím kịp tan mà vẫn nở nụ trải những đóa cúc nhỏ lên mộ
“Mẹ ơi con mang đến cho mẹ mấy bông cúc nhỏ mà mẹ thích nhất”
“Giờ đốt đồ nữa con biết mẹ bên đó sống …”
“ mẹ yên tâm con mà”
“Chỉ là nhớ mẹ một chút thôi”
Tôi đưa tay chạm mặt con bé nhưng bàn tay chỉ xuyên qua khí
Lúc đó mới chợt nhớ đã ch t
“Mẹ con nhớ mẹ lắm…”
Nó cúi đầu nước mắt rơi từng giọt thấm ướt mảng đất mộ
Lòng đau đến thở nổi
Lam Lam là đứa con gái dốc lòng nuôi lớn từng muỗng cơm muỗng cháo từng giấc ngủ canh từng phút
Nó từng tự tin hoạt bát rạng rỡ như mặt trời nhỏ là niềm vui của tất cả mọi
Vậy mà mới ch t lâu nó đã trở thành thế
Mặt trời xuống núi nghĩa trang vang lên tiếng phát loa thông báo đóng cửa
Lam Lam dậy ôm lấy tấm bia mộ lạnh lẽo của
“Mẹ ơi con đây”
“Lần đến thăm mẹ”
Tôi do dự lập tức theo nó
02
Trên xe buýt Lam Lam cạnh cửa sổ nghiêng đầu ngoài
Còn thì ngẩn bảng thời gian trong xe
Năm 2025…
Hóa … đã chết 4 năm
Bên ngoài xe buýt tòa nhà từng còn dang dở đây đã thiện
Khu đô thị mới từng trơ trụi giờ phủ đầy cây xanh mướt mát
Xe đến trạm cuối Lam Lam dậy xuống xe
Là một khu chung cư mới con bé lấy đồ ăn giao tận cửa quẹt thẻ cổng
“Chào cô Tống”
Bác bảo vệ chào nó thấy những vết thương mặt thì ánh mắt thoáng qua một tia thương xót nhưng chẳng gì
Có lẽ chuyện đã còn là lần đầu
Lam Lam dừng một căn hộ hít sâu một mở cửa
Một chiếc ly thủy tinh bay vút tới đập mạnh tường vỡ tan tành
Một mảnh vỡ văng ngược cắt một đường dài mặt Lam Lam Máu bắt đầu rỉ
“Còn biết đường về Lại hú hí với thằng nào đấy”
Nó chỉ bình thản lấy tay lau vết máu mặt tức giận phản kháng
Chỉ nhẹ nhàng hỏi:
“Anh đã ký đơn ly hôn ”
Người đàn ông lập tức gào lên đập mạnh bàn trà cả căn phòng rung lên theo:
“Muốn dùng vài đồng bạc bố thí cho Đừng mơ”
Lam Lam thở dài xách túi đồ ăn bếp
“Tôi đã nhờ luật sư Nếu vẫn chịu hợp tác chúng chỉ còn cách gặp ở toà thôi”
Nó hề nhận tên đàn ông đã rút một cây chày cán bột lặng lẽ bước tới phía lưng
Ngay khoảnh khắc Lam Lam cúi —
Hắn vung chày giáng một đòn chí mạng xuống đầu con bé
Máu bắn tung nhuộm đỏ nửa khuôn mặt của nó
Cả nó lảo đảo ngã xuống sàn
Tôi kinh hãi hét lên lao tới chắn con bé nhưng thể ngăn nổi những cú đánh như mưa điên loạn của gã đàn ông
“Mày tưởng thuê luật sư là thể thoát khỏi tao ”
“Con tiện nhân tao cho mày biết đừng mơ”
“Hôm nay mà dạy dỗ mày một trận tao thấy mày còn chẳng biết tên là gì nữa”
Lam Lam co rúm đất hai tay ôm lấy đầu cố gọi chút lý trí cuối cùng nơi :
“Trần Bình điên ”
“Anh quên lần cảnh sát gì Không sợ nhốt mọt gông chắc”
Trần Bình phá lên như thể chuyện nực nhất thế gian:
“Cảnh sát Mày tưởng bọn họ thực sự giúp mày chắc”
“Bọn họ chỉ dặn tao quản cho chặt đừng động tí là báo án đấy”
“Con khốn nạn còn dám chọc tao phát điên xem tao đánh chết mày ”
3
Tiếng hét của Lam Lam vang lên đầy đau đớn và tuyệt vọng
Tôi nhào tới hết lần đến lần khác cố gắng ngăn Trần Bình
mỗi lần đều chỉ là lao
Tôi nhận linh hồn lúc phát ánh đỏ rực còn động tác của Trần Bình thì dần dần chậm ảnh hưởng của
Lam Lam đã gượng dậy khỏi mặt đất vươn tay với lấy con dao gọt hoa quả mặt bếp
Trần Bình vẫn còn đang phun những lời dơ bẩn:
“Đợi tao xử lý mày xong tao sẽ đến công ty mày làm loạn để mày chỉ nước ru rú ở nhà thôi…”
Lam Lam rút ngược con dao về lưng
“Đi chết ”
Một tia sáng lóe lên mũi dao chuẩn xác dứt khoát cắm thẳng ngực Trần Bình
Cuối cùng cũng sững
Hắn cúi đầu xuống thể tin nổi mắt — nơi ngực một con dao gọt hoa quả đang ánh lên sắc đỏ máu
“Mày…”
Hắn loạng choạng bước lên hai bước đưa tay túm lấy Lam Lam
Lam Lam thấy bàn tay vươn tới theo bản năng con dao trong tay liền đâm thêm một nhát
“Phập—”
Trần Bình đổ ập xuống ngay mặt con bé
Máu từ thân từ từ chảy loang đầy sàn nhà
lúc đó bên ngoài vang lên tiếng đập cửa rầm rầm
“Mở cửa Cảnh sát đây Có báo án nhà cô đánh ”
Sắc mặt Lam Lam tái nhợt
Còn thì bỗng phát hiện — thể nhập thân thể Trần Bình
Không nghĩ ngợi gì thêm lao thẳng
Giây tiếp theo mở mắt thấy gương mặt Lam Lam mặt tràn đầy hoảng loạn và sợ hãi
Cơn đau nhói nơi ngực như xé toạc da thịt nghiến răng chịu đựng rút con dao ném bồn rửa
“Còn đó làm gì Rửa sạch máu ”
Nói xong vươn tay — cuối cùng cũng thể chạm gương mặt của con bé
“Đừng sợ”
“Mẹ ở đây Mẹ sẽ giúp con”
4
Khi cánh cửa mở bảo vệ cảnh sát và hàng xóm đã thành một vòng ngoài cửa
Vừa thấy gương mặt bọn họ lập tức hiện lên sự ghê tởm chán ghét ánh mắt đảo nhanh về phía lưng
Tôi lập tức hiểu
Bọn họ tới là để bảo vệ Lam Lam
Nam cảnh sát vòng vo thẳng: “Lần đã với những gì quên ”
“Lại đánh vợ ”
“Không nhốt đến chết chắc ngứa ngáy lắm ”
Nữ cảnh sát thấy máu áo lập tức hất mạnh tay xông thẳng trong:
“Tống Lam Tống Lam”
Con bé đang cạnh bồn rửa rửa con dao thân khẽ run lên khi thấy tiếng gọi
“…Tôi ở đây”
Nữ cảnh sát thấy con bé đầy vết bầm tím tức đến thân run rẩy
Cô cởi áo cảnh phục cẩn thận khoác lên Lam Lam: “Cô thương ở Hắn làm cô thương Đi chúng đến bệnh viện…”
“Máu của ”
Lam Lam từ từ ngẩng đầu về phía nơi cửa: “Là của ”
“Phải”
“Tôi tự đâm ”
Tôi dựa lưng khung cửa một tay kéo cổ áo xuống để lộ vết thương ánh mắt sững sờ và căm ghét của tất cả mọi : “Tôi phát điên tự đâm Sao Không chắc”