Tôi Cũng Có Thể Đậu Bắc Đại! - Chương 3
Tôi dám làm phiền Đàm Tranh sợ kiềm lòng mà nhờ giảng bài chỉ biết xem xem những ghi chú đã
Hệ thống: [Hảo Hảo nên nghỉ ngơi thật ]
Tôi: [Để xem thêm một câu nữa thôi Tiểu Hệ Tôi thể thất bại thể phụ lòng bố mẹ và thầy cô thể phụ lòng …]
Hệ thống: [Còn ai nữa”]
Tôi: [Còn Đàm Tranh]
Hệ thống: [Cậu biết nỗ lực]
Hệ thống: [Cậu tin tưởng ]
Những ngày cuối cùng hệ thống trò chuyện cùng làm giảm bớt lo lắng giúp thể ngủ đúng giờ
Tối ngày thi Đàm Tranh bất ngờ liên lạc với hẹn gặp ở thư viện
Cậu tặng một lá thăm “đại cát đại lợi”
“Cậu xin ”
“Anh trai cho”
“Cậu ”
Đàm Tranh gật đầu ánh mắt dịu dàng Tôi cẩn thận cầm lá thăm đùa: “Người quen những kỳ lạ mà giỏi ghê”
Cậu : “Lần giới thiệu họ cho ”
Tôi: “Được đó”
Ngày thi đại học và Đàm Tranh nhắn tin cho :
[Chúc may mắn Đàm Tranh]
[Chúc may mắn Kiều Hảo]
Chúng thi cùng một điểm nhưng hai trường xa lắm Ngày cuối cùng thi xong các bạn học ùa ôm lấy bố mẹ và bạn bè đang đợi
Có hò reo vui sướng rưng rưng nước mắt khí ẩm ướt của mùa hè như vẽ lên một dấu chấm hảo
Tôi xách túi bút chạy về phía thư viện Dưới bậc thềm thấy Đàm Tranh đã đợi sẵn
Tôi thở hổn hển lắp bắp: “Lại làm bài ”
Cậu lấy từ túi một gói khăn giấy rút một tờ đưa cho : “Chọn vài cuốn sách cho kỳ nghỉ hè”
Tôi lau qua loa mồ hôi má thư viện: “Được thôi cũng chọn vài cuốn”
Chúng từ kệ sách thiếu nhi đến kệ sách văn học nghĩ sẽ chọn những tác phẩm kinh điển trong và ngoài nước như “Shakespeare” “Trăm năm cô đơn” “Sống” “Kiếp nạn sống chet”
Hoặc những cuốn bán chạy với ý tưởng đột phá như “Tam thể” “Dạ hành bạch” “Không còn ai sống”
Tôi định chọn theo ngờ dẫn đến kệ sách văn học thanh xuân Đàm Tranh lướt mắt qua từ trái sang bất ngờ rút một cuốn tiểu thuyết tình cảm tầng cao nhất
Tôi trợn tròn mắt tin những gì đang thấy Cậu thản nhiên mở bìa sách lật trang đầu tiên và bắt đầu
Tôi nhớ cái bìa dát vàng lướt qua đó ghi năm chữ: “Cô bé thanh mai của ”
Hóa học thần cũng loại tiểu thuyết ngọt ngào não ngắn thế
“Đàm Tranh cầm nhầm sách chứ”
“Hử”
Cậu ngẩng đầu một chút cúi xuống
“Không nhầm”
Khóe miệng co giật: “Hay ”
Cậu khẽ nhếch môi phát một tiếng: “Ừm…”
Tôi nghiến răng hỏi tiếp: “Cậu sẽ định học hỏi gì từ đó chứ”
Cầu xin đừng “ừm ừm” nữa thật sự sẽ sụp đổ mất
Cậu như đoán suy nghĩ của khép sách ngước : “Ừm theo đuổi một ”
06
Tôi choáng váng thật sự
Đàm Tranh hóa thích Vị sư phụ lạnh lùng coi toán học là bạn gái hóa giấu ai đó trong lòng Thứ cho thể chấp nhận Hỏi cũng thần thần bí bí
Thế là đến ngày điểm thi đại học điểm của ẩn lập tức gọi điện cho Đàm Tranh Cậu cũng
Tôi vui đến mức nên lời: “Tôi giỏi quá Đàm Tranh chắc chắn là thủ khoa”
Đàm Tranh khẽ: “Sao nghĩ đến bản thân ”
Tôi nghẹn ngào: “Tôi cũng mơ như … nhưng chắc thể nhưng cảm thấy thi hơn lần ”
Không biết do tự cảm thấy hôm thi thật sự bình tĩnh
Đàm Tranh hỏi: “Muốn Thanh Hoa ”
Tôi do dự một chút
“Thanh Hoa cũng ”
“Nghe Thanh Hoa nhiều trai lắm”
Cậu khẽ: “Ừ còn …”
Tôi đã chìm trong hưng phấn chẳng rõ gì: “Trai thông minh đúng chuẩn gu”
Loáng thoáng : “Vậy thì đừng đến nữa”
Ba ngày điểm ẩn sẽ công bố ở nhà chờ xem điểm thì giáo viên chủ nhiệm bất ngờ đến nhà đón lên trường
Bên ngoài dãy lớp học treo 20 băng rôn loa phát liên tục trong lớp cũng treo bốn băng rôn che tên học sinh
Hiệu trưởng phó hiệu trưởng các thầy cô đều mặt còn 20 học sinh ẩn điểm
Trương Tử Hạo và Quyền Tĩnh Tĩnh cũng trong số đó họ thấy thì ngạc nhiên suýt rớt cằm Quyền Tĩnh Tĩnh ngạc nhiên hỏi: “Điểm của ẩn ”
Tôi lườm cô một cái đáp : “Chẳng lẽ đến đây để trao giải cho các ”
Điểm ẩn hôm nay thể tra Trương Tử Hạo và Quyền Tĩnh Tĩnh đã điểm lần lượt là 701 và 695
Những tra điểm là thủ khoa tỉnh thứ tư và thứ sáu trong tỉnh Tôi đếm ba nhưng tính thêm thành bốn Thừa một là
Trương Tử Hạo gương mặt tái nhợt của nhạo: “Điểm của chắc sai Có khi còn chẳng đỗ đại học ”
Tôi lườm bỗng sang hỏi giáo viên tuyển sinh Bắc Đại: “Thầy ơi Bắc Đại thể tuyển sinh kiểu gói Kiểu nhận luôn cả bạn gái của một học sinh ”
Thầy giáo Bắc Đại: “Ý em là gói bạn trai Điểm số bao nhiêu”
Tôi ngẩng cao đầu chỉ Trương Tử Hạo: “Không em mà là ”
Quyền Tĩnh Tĩnh tức giận hét lên: “Đừng đùa nữa bọn đủ điểm Bắc Đại ”
Tôi giơ tay lên nhún vai: “Đùa thôi mà nữ thần giận chứ”
Cách gọi “nữ thần” khiến Quyền Tĩnh Tĩnh nghẹn họng đôi mắt trừng trừng
Lúc giáo viên chủ nhiệm gọi Đàm Tranh và hai thứ tư thứ sáu lên bục Hiệu trưởng cầm điện thoại công bố điểm số
Người thứ sáu: Diệp Văn 712 điểm
Người thứ tư: Lý Tiêu Long 715 điểm
Tiếng vỗ tay vang lên thầy cô trao hoa và ôm chúc mừng Tôi càng lúc càng căng thẳng tim đập như trống gõ
Chỉ còn thủ khoa tỉnh
Chắc chắn là Đàm Tranh
Hay đúng như Trương Tử Hạo điểm của sai thì hổ chet mất
Khi nghĩ chịu nổi chạy khỏi lớp học hiệu trưởng đột nhiên tuyên bố: “Chúc mừng Kiều Hảo và Đàm Tranh trở thành thủ khoa đôi của tỉnh điểm số 721”
Tôi còn kịp phản ứng giáo viên chủ nhiệm đã ôm chầm lấy xúc động hét lên: “Kiều Hảo em làm bất ngờ quá em là niềm tự hào của trường”
Đầu óc trống rỗng theo bản năng sang tìm Đàm Tranh giọng run rẩy: “Người còn là… là…”
Đàm Tranh ánh mắt kiên định: “Chắc chắn là ”
Sau đó là một buổi phỏng vấn trực tiếp Đàm Tranh thẳng thắn bày tỏ nguyện vọng: “Học Thanh Hoa”
Tôi cũng ngay: “Học Bắc Đại”
Cậu nghiêng đầu hỏi : “Không cùng đến Thanh Hoa ”
Tôi nhẹ nhàng chạm cùi chỏ nhỏ giọng: “Tôi thích khối Văn mà”
Cậu cúi đầu thấp hơn học theo giọng : “Bắc Đại cũng tệ”
Tôi hào hứng hỏi: “Cậu định đến ”
Cậu còn gì thì các giáo viên Thanh Hoa đã vây quanh: “Đàm Tranh em đổi ý phim ”
“ Thanh Hoa hợp với khối Tự nhiên hơn đừng Bắc Đại nhé”
“Phải đó Bắc Đại cũng chỉ là rẽ ngang yêu xa cũng xa lắm”
Tôi bật ghé tai : “Nghe hồ Vị Minh ở Bắc Đại trượt băng chỉ 5 đồng còn Thanh Hoa hình như 20 đồng”
Thầy giáo Thanh Hoa móc ngay một tấm thẻ từ túi : “Bọn thầy bao hết bao trọn đời”
Tôi đến lăn lộn màn hình trực tiếp nắm chặt cổ tay Đàm Tranh rung cả
Đàm Tranh kéo lên xoa đầu sang các thầy giáo đang sắp phát đ//iên dịu dàng : “Cảm ơn thầy em sẽ thay đổi ý định thầy yên tâm”
Tôi phụ họa: “ đúng ”
Các thầy giáo Thanh Hoa đồng loạt thở phào suýt nữa mất một thủ khoa Tôi và Đàm Tranh thành tiếng
Bình luận trực tiếp điên cuồng:
[Yêu chịu nổi nữa tiền mừng cưới bỏ]
[Tôi thấy hai yêu thì làm ngọt ngào thế]
[Thủ khoa đôi mà là trai xinh gái ai đỡ nổi đây]
Người phim vội chuyển góc máy ho nhẹ nhắc nhở: “Thanh Hoa Bắc Đại chú ý chừng mực”
Sau đó và Đàm Tranh cùng rời Trương Tử Hạo bất ngờ đuổi theo đồng ý chia tay
Anh trai đùa Não phản ứng chậm cả thập kỷ
Tôi để ý đến còn chủ động nắm tay Đàm Tranh với Trương Tử Hạo: “Anh là cái quái gì”
Đi một đoạn xa khỏi trường vội buông tay Đàm Tranh: “Sư phụ nãy mượn tay một chút ngại chứ”
Đàm Tranh nhướng mày tay đút túi quần nhẹ nhàng : “Vậy cũng mượn một thứ”
“Gì ”
“Mượn một cái ôm”
Tôi còn kịp phản ứng đã đưa tay ôm chặt lấy Cậu khẽ bên tai : “Chúc mừng Hảo Hảo”
Tôi cũng ôm : “Cùng mừng cùng mừng”
Cơn gió chiều hôm nóng nóng đến mức như một ngọn đuốc trong lồng ngực cháy rực để ấm dịu dàng trong tim đối diện