Tôi Cũng Có Thể Đậu Bắc Đại! - Chương 1
1
Số xem livestream tăng vọt phần bình luận nổ tung:
【Tình yêu của những học bá thật ngọt ngào và đáng ghen tị】
【Tôi cũng Bắc Đại bạn trai phát ở 】
【Phải là hai thật xứng đôi trai nàng đáng yêu】
Bình luận đầy lời chúc mừng
Tôi thì ngớ
Điện thoại bàn reo liên tục bạn cùng lớp nhắn tin hỏi: 【Này và Trương Tử Hạo chia tay 】
Thậm chí cả giáo viên chủ nhiệm cũng xuất hiện: 【Hảo Hảo em nhất định bình tĩnh giữ bình tĩnh nhé】
Ai cũng biết đang xem livestream chắc chắn Trương Tử Hạo cũng biết
Vì cố ý làm thế dùng cách để chia tay mất mặt cả thiên hạ
Cô gái đó là hoa khôi của lớp bên cạnh thông minh và xinh thành tích luôn trong top 10 khối Được gọi là nữ thần trí tuệ nhan sắc
Trương Tử Hạo từng khen cô mặt khen mà khen thông minh
Tôi vốn chỉ là học sinh yếu phấn đấu mới lọt top 50 của khối thì lập tức thấy tự ti Hóa để yêu thì điều kiện tiên quyết là xinh
Khi khác cố gắng học tập nghiên cứu cách làm để trở nên xinh hơn
Hồi đó đúng là một bộ não tình yêu điều khiển nếu sẽ đánh cho bản thân ngày một trận
Trong livestream giáo viên tuyển sinh vẫn đang phỏng vấn hỏi hai họ cảm ơn ai nhất
Trương Tử Hạo cảm ơn cha mẹ thầy cô bạn bè Ngay cả chú bảo vệ ở cổng trường và cô nhân viên nhà ăn cũng cảm ơn nhưng nhắc gì đến
Quyền Tĩnh Tĩnh trả lời còn sốc hơn: “Cảm ơn nữ sinh đã bỏ rơi Tử Hạo nhờ bạn coi trọng mà mới cơ hội”
Tôi tức đến nghẹn thở suýt thở nổi liền đấm loạn khí vài cái
Lúc máy bỗng lia qua thủ khoa của tỉnh cạnh nhẹ và : “Tôi cùng bạn gái cũ của Thanh Hoa”
Giáo viên tuyển sinh hình Còn thì sợ đến mức ngất xỉu
Tuy ngất nhưng ý thức vẫn tỉnh táo Tôi thấy giọng của bố mẹ
“Con gái cưng của ơi thế Thi trượt ”
“Đừng lắc con bé nữa bóp nhân trung mau gọi 120”
Nghe thấy tiếng gọi và tiếng của bố mẹ bắt đầu hối hận Tức giận vì một gã tồi đáng chút nào mạng sống mới là quan trọng
Khi đang cố gắng thoát khỏi cảm giác bất lực thì trong đầu vang lên một giọng nữ cơ học
[Đinh đông phát hiện ký chủ mong lớp 12 để đập tan não trạng tình yêu chi phối vượt qua thành tích của gã tồi Hệ thống ‘Phục Hồi Lớp 12’ đã kích hoạt xin vui lòng chờ đợi chuyện]
Tôi im lặng nửa giây: [Có thể đưa nguyện vọng Tôi học chung lớp với Trương Tử Hạo]
Hệ thống đổi sang giọng nữ đáng yêu: [Có ba lựa chọn]
[Lựa chọn 1: Học cùng lớp với Trương Tử Hạo hỗ trợ: Tình yêu
Lựa chọn 2: Học cùng lớp với Quyền Tĩnh Tĩnh hỗ trợ: Nhan sắc
Lựa chọn 3: Học cùng lớp với Đàm Tranh hỗ trợ: Trí tuệ]
Nhìn thấy hai là đã thấy phiền nhắm mắt chọn luôn số 3
02
Ngay khoảnh khắc tiếp theo đã trong lớp học
Trước mặt là một bài toán nhưng buồn ngủ đến mức mắt sắp nhắm Đột nhiên ai đó nhéo tay
Quay đầu là một gương mặt lạ Thật cũng hẳn là lạ
Hai lần vô địch thi Toán quốc gia đạt điểm tuyệt đối môn Toán và Khoa học tổng hợp trong kỳ thi đại học thủ khoa tỉnh A – Đàm Tranh ai mà biết chứ
Tôi cau mày : “Nhéo làm gì”
Đàm Tranh nheo mắt: “Không nhờ ”
Hả Tôi trợn mắt tin nổi
Đàm Tranh bình thản lấy từ hộp bút một mẩu giấy đặt tay
Tôi nghi hoặc mở giấy : [Bạn cùng bàn nếu thấy ngủ thì nhéo tay Đừng thương hoa tiếc ngọc chỉ là một cục đá thối thôi]
Tôi…
Thật sự là mắng
“Cảm ơn”
Nói cảm ơn xong đầu tiếp tục làm bài
Đã học lớp 12 nhất định cố gắng hết sức để đánh bại gã bạn trai cũ tệ hại
[Ding dong~ Chúc mừng bạn trở thành bạn cùng bàn của Đàm Tranh Kích hoạt khả năng ‘Hấp thụ trí tuệ’ hãy tương tác nhiều với học bá để hấp thụ trí thông minh Chúc bạn đạt kết quả ]
Tôi thầm hỏi hệ thống: [Hấp thụ Nghe cứ như ma cà rồng ]
Hệ thống: [Có gì bất ngờ ý cũng tương tự mà]
Tôi do dự: [Như gian lận ]
Hệ thống: [Là hấp thụ hút m//áu Không ảnh hưởng đến trí thông minh của đối phương]
Tôi: [Vậy thì Cảm ơn hệ thống]
Hệ thống: [Cứ gọi là Tiểu Hệ]
Tôi vui vẻ cúi đầu tiếp tục giải bài toán càng làm càng thấy bế tắc Chữ thì nhưng hiểu gì
Đang vò đầu bứt tóc bên tai đột nhiên vang lên giọng trầm ấm: “Kiều Hảo đang cầm nhầm bài của ”
Thảo nào hiểu
Tôi vội vàng gấp bài hai tay dâng trả Đàm Tranh mỉm nơi khóe môi chằm chằm
Ánh mắt đó khiến ngượng ngùng vô cùng
“Bài khó thật đấy ”
“Ừ cũng tạm”
Một câu trả lời nhạt nhẽo mà như đánh thẳng lòng tự trọng của Tôi cắn môi đầy oán hận
Thật bực thật đánh
là thủ khoa tỉnh mà
Đàm Tranh nhận lấy bài khẽ: “Muốn giảng cho ”
Tôi chậm rãi gật đầu: “Đại thần xin mời biểu diễn”
Cậu cong môi lấy bút từ trong hộp bắt đầu giải bài tờ giấy trắng Không hổ danh là học thần chỉ vài câu đã khai thông đầu óc đang bế tắc của
Tôi nâng niu tờ giấy nháp như báu vật ánh mắt đầy hy vọng : “Sau thể học cùng ”
Đàm Tranh nhíu mày: “Bạn trai ghen ”
“Hả”
Tôi còn bạn trai Đàm Tranh lạnh mặt đầu
lúc gọi : “Kiều Hảo Trương Tử Hạo tìm ”
Tôi…
Hóa vẫn chia tay với Trương Tử Hạo
Nhìn Đàm Tranh đang cặm cụi giải bài đập bàn dậy: “Học thần chờ một lát Tôi chia tay cái đã”
03
Trương Tử Hạo xách theo một túi bánh bao ở cửa lớp đợi
Nhìn bộ dáng của chỉ chửi: “Cầm thú mà cũng thấy nhục nếu so sánh với ”
Lúc chỉ lao lên đánh một trận đánh cũng thay đổi bản chất tồi tệ của còn khả năng ghi vì đánh Hắn tính là cái quái gì chứ
Tôi mặt lạnh qua lườm một cái đầy khinh bỉ: “Không ăn ghét hẹ”
Trương Tử Hạo trợn mắt định gì đó thì đã chặn họng: “Chia tay ”
Hắn hít một dài ánh mắt đầy căm phẫn: “Tôi đã làm gì mà nổi giận”
Tôi đầu thèm : “Tôi học hành nghiêm túc”
Hắn chộp lấy tay : “Đây lý do Nói thật Kiều Hảo”
Tôi rút tay : “Con chỉ cần một vài khoảnh khắc là đủ ở bên lâu sẽ chán”
Hắn đột nhiên lớn tiếng: “Cậu mới tán một tuần thôi”
Tôi lạnh lùng liếc khoanh tay dựa khung cửa: “Chán hiểu ”
Hắn đỏ bừng mặt vì tức ném túi bánh bao tay giận dữ bỏ Tôi lập tức chỗ mang túi bánh bao dâng cho Đàm Tranh: “Học thần mời ăn bánh bao”
Cậu ngẩng đầu lên nhướng mày : “Tôi dị ứng với hẹ”
Tôi nhanh chóng vứt túi bánh bao thùng rác ngốc nghếch: “Tôi cũng thế đúng là trùng hợp ghê”
Đàm Tranh nhịn Cậu tựa cằm lên tay lười biếng liếc : “Chia tay mà mất nhiều thời gian thế ”
“Ơ Lâu lắm ”
Cậu cúi đầu đồng hồ đeo tay màu đen giọng điệu nhàn nhạt: “Hai phút đủ để làm một bài toán lớn đấy”
Một cảm giác tội mãnh liệt dâng lên trong lòng vội vàng mở sách bài tập làm bài lẩm bẩm trong đầu: thời gian là tiền bạc thời gian là sinh mệnh ai lấy thời gian của tức là lấy mạng
mặc dù ý chí quyết tâm mạnh mẽ như thế buổi sáng vẫn ngủ gật suốt ba trong bốn tiết học Cảm giác làm chủ bản thân ai hiểu cho đây
Sau đó Đàm Tranh cũng thèm nhéo nữa đành tự nhéo nhưng cũng chẳng ăn thua Đến tiết hai buổi chiều giáo viên gọi dậy Trong cơn mơ màng tức nước vỡ bờ đ//ập đầu ba cái bàn
Tiếng “cốp cốp cốp” vang lên khiến cả lớp hoảng sợ giáo viên cũng tưởng phát đ//iên vội chạy tới ngăn Tôi đ//ập mạnh đến mức mắt nổi đom đóm nước mắt chảy ròng nức nở một câu: “Thầy ơi em làm thủ khoa” ngất xỉu
Tỉnh đã ở phòng y tế gần trường giáo viên sốt 39 độ sốt đến phát hỏa sờ cũng nóng rát tay Bây giờ đã hạ sốt chỉ còn chờ truyền dịch xong Tôi khỏi cảm thán mạng thật lớn
Sau khi giáo viên rời hệ thống xuất hiện khuyên nhủ : [Học cũng cần cố quá như ]
Tôi nhỏ giọng thì thầm: [Tôi đỗ Bắc Đại]
Hệ thống đáp: [Vậy tiên đổi cái bàn khác cái bàn cũ cô đập hỏng ]
Đầu còn choáng bỗng nhiên hét lớn: “Tôi đỗ Bắc Đại”
Trong phút chốc cả phòng y tế im lặng Vài giây tiếng rộ lên: “Cố lên nhé cô bé”
Mọi đồng loạt cổ vũ
Tôi đỏ bừng mặt cúi đầu cảm ơn từng một Thật mất mặt quá
Hệ thống cũng nhịn : [Cô là đứa học sinh liều mạng nhất từng thấy cảm động thật]
Nghe những lời khen ngợi đó mơ màng ngủ Nửa tiếng tỉnh rút kim chuẩn về nhà
Không ngờ Đàm Tranh đang đợi ở cửa bệnh viện bất ngờ với : “Sau chúng cùng học bài nào hiểu cứ để giảng”
Tôi cảm động đến mức suýt quỳ xuống lập tức gọi : “Sư phụ”
Cậu mỉm sửa cách gọi của bước Tôi vội vàng theo cùng tới trạm xe buýt đường trò chuyện hỏi: “Cậu đỗ trường nào”
Tôi chút do dự trả lời: “Bắc Đại”
Cậu nhíu mày Tôi sốt ruột biết suy nghĩ của liền hỏi ngay: “Sư phụ còn ”
Cậu mím môi vẻ mặt bình tĩnh nhưng kỳ lạ chậm rãi hai từ: “Thanh Hoa”
Tôi cứng đờ lập tức cúi đầu dám mắt Trời ạ chúng nhất định sẽ cãi vì Thanh Hoa và Bắc Đại
Đàm Tranh đột nhiên gọi : “Kiều Hảo”
Tôi lập tức đáp: “Có ”
Cậu : “Nếu về Thanh Hoa và Bắc Đại trường nào hơn nhường một chút”
Tôi ngập ngừng Cậu khẽ ho giọng trong trẻo ánh mắt lấp lánh như mang theo nụ ấm áp: “Tôi giảng bài cho nên nhường ”
Được thôi ai bảo là sư phụ cơ chứ Tôi ngẩng đầu : “Được ngoan lắm luôn”