Tôi Bị Mẹ Ruột Dùng Một Miếng Thịt Để Đổi - Chương 1
1
Tôi là đứa con khiến mẹ hài lòng nhất.
So với bốn người anh ốm yếu của tôi, bà đặt hy vọng sinh tồn lên người tôi.
Tôi rất biết ơn bà.
So với những ngày bấp bênh trôi dạt khắp nơi, mẹ hiện tại yêu tôi như trân bảo.
Chỉ là… thỉnh thoảng, tôi vẫn sẽ nhớ đến bà.
Đáng tiếc là, mẹ bây giờ cũng không biết bà đang ở đâu.
Mẹ của tôi tên là Chu Chu, là một cô gái vui vẻ, hoạt bát, đầy nắng.
Cô ấy thỉnh thoảng sẽ vò đầu tôi, ôm tôi lăn qua lộn lại rồi nói: “Làm mẹ mà không phải đẻ thật sự là tuyệt quá đi mất.”
Chỉ tiếc là cô ấy luôn quên rằng tôi còn nhỏ, bị cô đè lên người vẫn khó chịu lắm.
Nhưng không sao.
Tôi vùi mặt vào mái tóc dài của mẹ, khẽ mỉm cười đầy yên tâm.
Mẹ đặt tên cho tôi là Tuyết Nhi, nói tôi trắng như tuyết, là nàng công chúa Bạch Tuyết của mẹ.
À, còn có một người ba nữa.
Là bạn trai của mẹ.
Tuy họ chưa kết hôn, nhưng mẹ đã sớm xác định đó là người đàn ông của mình.
Lúc ấy mẹ ôm tôi đầy vất vả, nghiêm túc giới thiệu với Phùng Tuấn: “Con bé là Tuyết Nhi, bảo bối của em. Anh muốn bên em thì phải chấp nhận cả con bé.”
Phùng Tuấn cau mày nhìn tôi rất lâu, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Ba không thích tôi.
Mỗi lần mẹ không có nhà, anh ta đều hay quát nạt, bịt mũi nhìn tôi như thể tôi là con vi khuẩn di động.
Tôi không muốn làm mẹ khó xử, nên luôn cố gắng lấy lòng anh ta.
Lúc ăn cơm thì ngoan ngoãn, không làm vãi vương tung tóe.
Anh ta rửa bát, tôi cầm giẻ lau theo sau.
Anh ta đi vệ sinh, tôi ôm cuộn giấy đợi ở cửa.
Lâu dần, Phùng Tuấn bất lực thở dài: “Tuyết Nhi, con đi chơi chỗ khác đi, đừng làm phiền chú nữa.”
Tôi cụp mắt, rầu rĩ nằm phịch xuống sofa, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào anh ta.
Vừa thấy anh ta định vào phòng ngủ, tôi lập tức bật dậy lao vào trước.
Ba chắc chắn là muốn lấy máy tính!
Chỉ tiếc là cái máy tính nặng quá, tôi lỡ tay làm rơi xuống đất.
“Tuyết Nhi!”
Phùng Tuấn nghiến răng nghiến lợi bước vào.
Tôi vội chui tọt vào sau rèm cửa.
Không thấy tôi, không thấy tôi…
Phùng Tuấn túm cổ áo sau của tôi kéo ra ngoài: “Đừng tưởng quay lưng lại thì chú không biết là ai làm loạn.”
Tôi đỏ bừng mặt quay lại, lè lưỡi trêu anh ta một cái.
Anh ta khựng lại một lúc, cuối cùng thở dài: “Chờ mẹ con về rồi để mẹ xử lý con.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ chẳng bao giờ xử lý tôi đâu!
2
Lúc mẹ về nhà, tôi đang bị Phùng Tuấn phạt quỳ gối trong góc tường.
Nghe thấy tiếng mở cửa, tôi vừa định ngoái đầu lại thì bị Phùng Tuấn trừng mắt một cái, đành cụp đuôi quay lại như chưa có gì.
“Một ngày thế nào rồi?”
“Đừng nhắc nữa, trưởng phòng hôm nay cứ như bị bệnh vậy đó…”
Tôi liếc thấy mẹ uể oải cởi áo khoác, rồi ngồi phịch xuống sofa, thở dài than thở với Phùng Tuấn về một ngày đi làm mệt mỏi.
Tôi nghe không hiểu, nhưng tôi biết tâm trạng mẹ không tốt.
Mẹ mà buồn thì hay lôi tôi ra xả stress.
Tôi rón rén bước từng bước nhỏ, định nhân lúc Phùng Tuấn không để ý lẻn tới bên mẹ.
“Tuyết Nhi, đứng yên.”
Giọng Phùng Tuấn nghiêm khắc vang lên sau lưng, tôi lập tức cúi gằm mặt, đứng im re.
Mẹ phì cười.
Cô bước đến sau lưng tôi, cũng ngồi xuống, hỏi: “Tuyết Nhi, con làm gì sai mà bị phạt vậy?”
Tôi lắc đầu.
Chính tôi cũng không biết nữa.
Tôi chỉ muốn giúp thôi mà.
Phùng Tuấn đứng bên cạnh kể lại chuyện vừa xảy ra. Mẹ liền ôm tôi vào lòng, cười nói: “Ba con thông minh lắm, không cần Tuyết Nhi phải chăm.”
Tôi mím môi, không nói gì.
Ba mà thông minh cái gì chứ!
Lúc nãy tôi còn thấy anh ta trượt chân ở cửa nhà vệ sinh, suýt nữa thì cắm đầu vào bồn cầu cơ đấy.
Vì cảm thấy tủi thân, tối hôm đó tôi chui lên giường mẹ, nài nỉ mẹ ôm tôi ngủ như hồi bé.
“Tuyết Nhi!”
Phùng Tuấn nhíu mày nhìn tôi đang chiếm chỗ của anh ta.
Tôi lè lưỡi với anh ta, rồi chui tọt vào trong chăn.
“Cho con bé ra ngoài ngủ đi!”
“Chỉ lần này thôi, hôm nay con bé tủi thân mà.”
“Nó lớn rồi đấy… Thế tôi ngủ ở đâu…”
Trong tiếng cãi nhau nhỏ nhẹ của hai người, tôi dần thiếp đi.
Mơ màng, tôi cảm nhận được một đôi tay lớn, ấm áp bế tôi lên, ngày càng xa dần khỏi chỗ ngủ ban nãy.
Cho đến khi…
Tôi tỉnh dậy trên sàn lạnh ngắt, phát hiện Phùng Tuấn nhân lúc mẹ ngủ đã lén lút quẳng tôi ra ngoài!
Quá đáng thật sự!
Tôi đứng nguyên một chỗ, vẽ vòng tròn phẫn uất.
Hít mũi một cái cho đỡ tủi, tôi vẫn không nỡ đánh thức mẹ, lại quay về chiếc giường nhỏ của mình.
Tấm chăn mềm mại cũng không dỗ được sự ấm ức trong lòng tôi.
Tôi vùi mặt vào chăn, mở to mắt len lén nhìn cánh cửa phòng ngủ chính vẫn đang đóng chặt.
3
Phùng Tuấn căn bản chẳng để tâm gì đến tôi cả.
Tôi nhìn con phố xa lạ, giữa đám người chen chúc chẳng có lấy một gương mặt quen thuộc.
Anh ta làm mất tôi trên đường đi mua bữa sáng!
Tôi tức quá, ngồi bệt xuống đất.
Tôi nhớ mẹ từng dặn rằng, nếu chẳng may bị lạc, hãy đứng yên tại chỗ mà đếm, đếm đến một trăm, mẹ sẽ đến tìm tôi.
Hai… hai…
Sau số hai là gì ấy nhỉ?
Tai tôi bắt đầu ngứa, tôi bực bội lắc đầu.
Dòng người đông đúc xô đẩy làm tôi lệch khỏi chỗ ban đầu.
Mẹ ơi, nếu mẹ còn chưa đến, có lẽ lần này con thực sự lạc mất rồi.
Một cậu bé xuất hiện bên cạnh tôi.
Cậu đeo cặp sách nhỏ, nghiêm nghị hỏi: “Bạn cũng không tìm thấy ba mẹ à?”
Tôi quay mặt đi. Mẹ tôi sẽ đến ngay thôi!
Cậu bé thở dài: “Bạn là câm hả, bảo sao bị bỏ rơi.”
Tôi tức đến đỏ cả tai, suýt nữa muốn mắng cậu ta, nhưng mẹ từng bảo, con gái ngoan không được chửi người.
“Nhưng mà bạn trắng thật đấy, hay là về nhà với mình đi, mình không chê bạn câm đâu.”
Phiền phức thật!
Tôi lặng lẽ dịch người sang bên, quay lưng về phía cậu ta.
Không lâu sau, một cặp vợ chồng trung niên đến, dắt cậu bé lắm lời ấy đi.
Tôi vẫn ngồi yên ở đó chờ đợi.
Không biết tôi chưa về thì mẹ có lo lắng không nữa.
Giờ này mỗi ngày, tôi đều ăn xong rồi nằm trên sofa tắm nắng rồi.
Haiz, gió bên ngoài hơi lạnh, tôi đứng dậy xoay một vòng.
Mặt trời dần dần nhô lên khỏi đường chân trời, gió lạnh cũng mang theo chút ấm áp.
Tôi nhìn đám người qua lại vội vã bên lề đường, không một ai có dáng vẻ quen thuộc.
Không biết đã qua bao lâu…
“Tuyết Nhi!”
Tiếng mẹ gọi vang lên từ xa.
Tôi tỉnh táo hẳn, vươn vai rồi lao về phía mẹ như mũi tên nhỏ.
Tôi biết ngay mẹ sẽ đến tìm tôi mà!
Mẹ chạy tới thở không ra hơi, trên mặt còn vương nước mắt chưa kịp khô: “Tốt quá rồi, tốt quá rồi, bảo bối của mẹ không bị lạc!”
Niềm vui rạng rỡ trên gương mặt mẹ, cô cúi xuống, ôm chặt lấy tôi, nước mắt lại rơi lộp bộp xuống má tôi, mằn mặn.
Tôi không thích nước mắt, sao mẹ lại khóc nhỉ?
Là Phùng Tuấn bắt nạt mẹ sao?
Tên đáng ghét!
Khi mẹ dắt tôi về nhà, Phùng Tuấn đang ngồi ăn cháo.
Thấy chúng tôi bước vào, anh ta đặt vội muỗng xuống, lúng túng nói: “Về rồi à? Tôi đã nói là Tuyết Nhi ham chơi, chứ có mất đâu, thấy chưa về rồi đấy thôi?”
Mẹ ra hiệu cho tôi ngồi lên sofa, rồi lặng lẽ bước đến trước mặt Phùng Tuấn, thẳng tay hất bát cháo vào mặt anh ta.
Cháo nóng chảy xuống từ mái tóc được vuốt gọn gàng, rồi nhỏ tong tong lên chiếc áo sơ mi phẳng phiu không nếp nhăn.
“Chu Chu, em điên rồi à! Vì con bé mà em đối xử với anh thế này sao?!”
Phùng Tuấn giận dữ đến mức gần như mất kiểm soát.
Tôi nghiêng đầu nhìn, không hiểu vì sao anh ta lại giận đến vậy.
Nghĩ đi nghĩ lại, chắc là do anh ta không thích uống cháo kiểu này.
Thế là tôi lon ton chạy vào nhà vệ sinh, lục trong sọt rác tìm được tờ giấy còn khá sạch, đem ra đưa cho anh ta.
“Phùng Tuấn, trước khi đến với anh, em đã nói rõ rồi. Tuyết Nhi là người thân của em. Cho dù anh không thích, thì cũng phải chấp nhận. Nếu không… chúng ta chia tay đi.”
Ánh mắt Phùng Tuấn chập chờn nhìn tôi vài cái, cuối cùng miễn cưỡng nhận lấy tờ giấy, chùi qua loa mấy cái trên mặt: “Anh chỉ đùa với con bé thôi mà, anh sai rồi, sau này không như vậy nữa.”
Giọng anh ta dịu xuống, nhưng rồi lập tức sa sầm mặt mày nhìn chằm chằm vào tờ giấy: “Tuyết Nhi! Con lấy giấy ở đâu đấy hả?!”
Tiếng gầm như muốn thổi bay cả nóc nhà.
Tôi hoảng hốt chạy thẳng vào phòng ngủ.
Đàn ông, đúng là loài sinh vật khó hiểu!