Tội Ác Không Tha Thứ - Chương 2
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
3
Hôm Vương Oánh Oánh vẫn tới trường học
Buổi tối con bé về nhà muộn
Lúc về đến nhà sắc mặt con bé trắng bệch kéo chặt cổ áo của về phòng một lời nào
Tầm mắt của dõi theo bóng lưng con bé
A dù con bé kéo cao cổ áo thì chứ
Không vẫn trông thấy những dấu tay bóp hằn cổ con bé
Xem hôm nay con bé thu hoạch ít
Tôi che miệng khẽ một tiếng
Buổi tối khi ăn cơm xong tới cửa hàng tiện lợi
Điếu thuốc miệng còn châm thì bên tai đã vang lên giọng điệu cực kỳ sụp đổ của Vương Oánh Oánh ——
“Chị thật sự chán ghét em như Thấy em khác bắt nạt trong lòng chị đắc ý ”
Tôi đầu từ từ châm điếu thuốc
Tôi rít một thật sâu thoải mái vòng khói lơ lửng mặt
Sau đó mới con bé mở miệng lời châm chọc: “Tao ghét mày trong lòng mày biết ”
Con bé là con gái của cha dượng vì hận nó
Vì đủ loại “chiêu trò” của cha con bé với những năm nay
Ánh mắt Vương Oánh Oánh tan rã giọng của con bé cực kỳ khàn: “Thế nhưng rõ ràng chỉ là chuyện một câu của chị… Chỉ cần chị mở miệng bọn họ sẽ bọn họ cũng dám làm gì em…”
Tôi rít một khói lần nữa cong khóe miệng nghiền ngẫm
Vương Oánh Oánh sai
Chỉ cần thay nó một câu đám hèn nhát còn mọc đủ lông trong trường học đương nhiên sẽ dám động đến con bé
Con bé và học cùng một trường
Nói đúng hơn và con bé học cùng một trường
Bởi vì mấy tháng đập vỡ đầu một trong trường học nên trường học cưỡng chế thôi học
Tôi loại lương thiện gì cả trường đều biết
Cho nên chỉ cần sẵn lòng nổi lòng từ bi mở miệng thì những chuyện tai bay vạ gió mà con bé gặp trong trường sẽ thể biến mất hầu như còn
Thế nhưng
Ai kêu con bé là con gái của cha dượng chứ
Tôi hận cha dượng cho nên cũng hận con bé
Tôi cầm điếu thuốc đến mặt con bé một tay đẩy nó ngã
Con bé chật vật ngã xuống đất ngửa đầu sợ hãi
Tôi lạnh lùng nó: “Vì tao giúp mày”
Môi của con bé nhúc nhích giống như cái gì
cũng định cho nó cơ hội để mở miệng
Tôi xuống hung hăng túm tóc con bé nhả hết khói trong miệng lên mặt nó: “Dựa chuyện cha mày đánh tao thành tàn tật ”
Trời còn tối xuống ánh chiều tà miễn cưỡng phác họa khuôn mặt cực kỳ hoảng sợ của Vương Oánh Oánh
Đám trong thị trấn giờ vẫn luôn thích tản bộ khi ăn
Bọn họ giờ cũng thích vây xem náo nhiệt
Đặc biệt là khi chuyện náo nhiệt xuất hiện với tư thế thiếu lịch sự như cảm giác hưng phấn kêu gào trong cơ thể của bọn họ sẽ sôi trào vô tận
Thế là nhanh chóng một đám vây xung quanh và Vương Oánh Oánh
Chỉ là bàn tay còn rơi mặt Vương Oánh Oánh thì đã một lực kéo mạnh về phía
Tôi ngã thẳng mặt đất
Có một khuôn mặt nổi giận xuất hiện bầu trời âm u
Là cha dượng của
Ông tát thẳng một cái lên mặt
Trong đám vây xem mơ hồ mấy kinh hãi hét lên
Tôi nhanh chóng cảm thấy trong miệng mùi vị rỉ sắt
Tôi còn kịp bò xa ông đã nắm chặt tóc của lật tay tát thêm một cái nữa
Nửa bên mặt của đập thẳng lên mặt đất
Tôi lập tức phun một ngụm nước bọt hòa lẫn với máu
Ông đá thêm một cái bụng
Tôi gập eo che bụng đau đớn khẽ rên một tiếng
Tôi phản kích
Tôi cũng thể phản kích
Mỗi lần khi phản kích trong đầu sẽ thoáng hiện hai con ngươi đến đẫm lệ của mẹ
Mẹ nhịn
Bà là vì
Mà bây giờ vì bà
Cha dượng đang hung hăng đánh một trận mặt mọi
Ông đánh đến khi bẹp mặt đất thể động đậy mới khó khăn thu tay
Tôi ngửa mặt đất lạnh lẽo sắc trời đã tối đen chết lặng lau vết máu ở khóe môi
Tôi nghiêng đầu bóng lưng cha dẫn Vương Oánh Oánh rời khóe môi cong lên một đường cong
Nếu đã thể động ông thì động Vương Oánh Oánh
Dù cha nợ con gái trả vô cùng hợp lý
4
Hôm mặc đồng phục xâm nhập trường học lâu đã tìm Vu Hiểu Lâm mà Vương Oánh Oánh
Đó là một nữ sinh vẻ ngoài nhã nhặn
Lúc tìm tới cô cô mới tươi từ trong phòng làm việc của giáo viên
Tôi huýt sáo vài tiếng cô ngước mắt tới
Tôi thấy ánh mắt Vu Hiểu Lâm lóe lên ánh sáng mừng rỡ
Hình như cô biết là ai
cô cũng sợ hãi ngược còn nịnh hót chạy về phía
Khóe miệng cong lên nghiêng rừng cây nhỏ trong trường học
Cô theo chút do dự
Sau khi Vu Hiểu Lâm móc một hộp thuốc lá lôi kéo làm quen quen tay rút một điếu đưa tới mặt giọng điệu ngọt ngào cố gắng lấy lòng: “Chị Nghiên quả nhiên là trăm bằng một thấy”
Đám lưu manh dốt nát vô dụng chúng thích học theo dáng vẻ ngoài xã hội nhất
Cho dù cặn bã cỡ nào chỉ cần dám đập đầu thì bọn họ sẽ thành kính quỳ bái
Tôi liếc cô một chút nhận lấy điếu thuốc đặt tay loay hoay gì cả
Vu Hiểu Lâm phối hợp : “Hôm nay chị Nghiên đến là tìm Vương Oánh Oánh gây phiền phức cho nó ”
Khóe môi cong lên đưa tay vỗ mặt của cô : “Sao cô biết thù với nó”
Cô ngửa đầu thuận theo cường độ đập mặt cô tươi hơn: “Hôm qua cha nó ở cửa cửa hàng tiện lợi…”
Tôi tươi hơn
Quả nhiên ở trong thị trấn nhỏ chuyện gì cũng thể truyền đến trong lỗ tai mấy con rùa trong góc cống
Tôi ngậm thuốc lá trong miệng nụ mặt dần dần tươi hơn: “Biết làm gì mà còn mau sắp xếp ”
Ánh mắt Vu Hiểu Lâm vô cùng hưng phấn: “Chị Nghiên xử lý nó lúc nào”
Tôi móc cái bật lửa cúi đầu thành thạo châm lửa cau mày rít một
Tôi từ từ phun khói nhẹ nhàng : “Hôm nay luôn ”
Vu Hiểu Lâm liên tục đồng ý
Sau khi chuông tan học reo lên lâu đám Vu Hiểu Lâm kéo Vương Oánh Oánh đến rừng cây tập hợp với
Trong nháy mắt khi Vương Oánh Oánh thấy ánh mắt thể tin nổi
Con bé vẻ thấp thỏm nhưng cũng chút hi vọng
Con bé khẩn trương cào cầu vai của cặp sách duỗi một ngón tay run rẩy chỉ ráng chống đỡ : “Chị chị là chị gái nếu các …”
Vu Hiểu Lâm để con bé hết lời đã đạp một cái lên bụng nó: “Chỉ bằng mày mà cũng dám chỉ ngón tay dơ bẩn chị Nghiên của chúng tao ”
Vương Oánh Oánh đạp liên tục lui mấy bước mới vững
Con bé đau ôm kín bụng
Vương Oánh Oánh chắc hẳn ngờ hôm qua mới cha nó đánh như con chó nhà tang ở ven đường mà hôm nay đã dám tới liên hợp với mấy Vu Hiểu Lâm đánh con bé
Tôi lạnh lùng Vương Oánh Oánh một chút thẳng qua một bên giơ điện thoại lên
Hai lanh lẹ hiểu ý qua giữ tay Vương Oánh Oánh khiến con bé thể nào động đậy
Sự sợ hãi trong mắt Vương Oánh Oánh gần như sắp tràn ngoài
Con bé quen thuộc với khúc nhạc dạo
Nó biết sắp một trận đánh đập bắt đầu
Con bé bối rối mở miệng như đánh cược: “Em sẽ cho cha em biết…”
Tôi bật một tiếng
Vu Hiểu Lâm lập tức hiểu ý đạp thẳng một chân bụng con bé với giọng điệu quái gở: “Ôi ôi ôi học sinh ba còn biết uy hiếp Tao sợ lắm nha”
Lần Vương Oánh Oánh đạp tới mức thái dương cũng rịn mồ hôi
Lần chắc đã đau đến mức thể gì nữa
Tôi hài lòng cong môi mắng mấy Vu Hiểu Lâm: “Chúng mày đều mẹ nó xử lý hẳn hoi cho tao làm thì tao xử chết chúng mày”
Vu Hiểu Lâm cũng vui vẻ cô đầu : “Chị Nghiên xem cô cởi quần áo ”
Tôi giật giật khóe miệng căm ghét một cái sót gì: “Con mẹ nó mày đừng làm ô uế mắt bà đây”
Vu Hiểu Lâm thì buông tay đang nắm váy Vương Oánh Oánh theo cao giọng đáp : “Vâng ạ”
Vương Oánh Oánh đánh thảm còn thảm hơn hôm qua
Cũng đại khái là bởi vì ở bên cạnh nên lần mấy Vu Hiểu Lâm đánh ác liệt
Bọn họ tùy ý giống như bọn họ đang đánh một sống sờ sờ mà đang bụng trêu đùa một con búp bê vải ném trong đống rác
Chỉ tiếc sức chịu đựng của Vương Oánh Oánh quá kém
Cũng mới chỉ hơn một giờ mà con bé đã đánh đến ngất
Vương Oánh Oánh đưa bệnh viện
Lúc đầu cũng coi như hài lòng với biểu hiện của đám Hiểu Lâm
Thế nhưng khi Vương Oánh Oánh nửa ngày đã tỉnh thì hài lòng lắm
Tôi trực tiếp leo tường tới trường học chặn Vu Hiểu Lâm
Vu Hiểu Lâm thấy lúc đầu mừng rỡ hấp tấp chạy tới lôi kéo làm quen với
Trong nháy mắt khi cô tới gần tay mạnh mẽ bóp cổ cô
Tôi thấy rõ sự vui mừng trong mắt cô dần dần biến thành sợ hãi
Nói đến chuyện thì đúng là giống hệt biểu cảm của Vương Oánh Oánh lúc đánh
Tay ngừng dùng sức mạnh hơn đó toại nguyện thấy biểu cảm càng ngày càng khổ sở của cô
Cho đến khi mặt cô kìm nén đến đỏ bừng giống như một giây sẽ lập tức ngất mới chậm rãi ung dung buông tay
Vu Hiểu Lâm lui mấy bước che cổ liên tục ho khan
Tôi cho cô cơ hội thở dốc trực tiếp bóp lấy mặt cô : “Loại chuyện như đánh đánh đến nửa chết nửa sống mới coi như thật sự bản lĩnh”
Tôi thấy sự sợ hãi trong đôi mắt cô
Tôi tiếp: “Lần mà nó còn thì mày chết cho tao”
Cô ngây ngốc đó mãi lâu cũng phản ứng
Tôi tăng sức lực ở đầu ngón tay: “Hiểu ”
Vu Hiểu Lâm như mới tỉnh từ trong mộng cô vội vàng gật đầu thật mạnh
Tôi cong khóe miệng càng tươi hơn