Tình Yêu Với Đại Ma Vương - Chương 4
Hai đàn bà từ trong nước lên mắng to: “Mẹ ngươi vốn chẳng thứ lành gì
Trong vòng mấy dặm ai mà chẳng biết Ngươi cũng chẳng thứ lành gì chẳng còn trộm bình ngọc nhà viên ngoại ”
Cơn giận dữ như thủy triều dâng trào trong lồng ngực bé hét lớn: “Ta ”
Sau lưng bé một phụ nữ mặc váy dài màu xanh lam tới khí chất ôn hòa
“Được đừng tức giận nữa hôm nay tỷ tỷ mua sách mới ”
Người đàn bà béo : “Liễu Hứa Chi khuyên ngươi đừng xen chuyện khác chuyện nhà ngươi còn giải quyết xong Ngươi và mẹ đứa con hoang đó đều là một giuộc ngươi lấy chồng đã ngủ với thư sinh nhà bên cả làng đều biết”
Liễu Hứa Chi vẫn chỉ như cũ kéo bé để hai đàn bà ở đó tức giận chỗ phát tiết
Liễu Hứa Chi đưa bé về nhà xoa đầu bé: “Không cần tức giận với họ thanh giả tự thanh”
Cậu bé chỉ cúi đầu gì như đang giận dỗi
Liễu Hứa Chi cúi : “Được tỷ tỷ một tin cho Ôn lang đã đến nhà cầu hôn ”
Cậu bé ngẩng đầu lên kinh ngạc: “Thật ”
“Ừ là một nam nhân trách nhiệm Sau cũng là một nam nhân trách nhiệm nhé”
“Đệ sẽ làm ”
Cảnh tượng biến đổi tiếng trống nhạc huyên náo ngoài cửa phòng treo đầy lụa đỏ góc hành lang cây đều treo cao đèn lồng đỏ rực
Liễu Hứa Chi đội mũ phượng môi đỏ răng trắng hai bên cắm trâm phượng lục châu ngũ bộ dao đá quý màu đỏ khẽ đung đưa chạm mắt nàng trong mắt nàng tràn đầy hạnh phúc và ngọt ngào
Hôm nay hẳn là ngày đại hỉ của Liễu Hứa Chi và Ôn lang
Liễu Hứa Chi trang điểm xong thấy bé đang đợi ở cửa
Nàng bước tới: “Mẹ đã đến ”
Cậu bé lắc đầu Ôn lang từ xa tới ôm lấy Liễu Hứa Chi: “Kết hôn xong Ta sẽ đến kinh thành thi cử công danh Cho nàng ở nhà to hơn hơn”
lúc bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào
Chỉ chốc lát một nhóm mặc đồ trắng cầm đao xông sân
Ta một linh cảm chẳng lành đứa bé trai hẳn là Ứng Hoài lúc nhỏ… Vậy thì bọn chúng đến đây là vì Ứng Hoài
“Tên tiểu tử Ứng Hoài ”
Liễu Hứa chi đem Ứng Hoài giấu lưng: “Có chuyện gì Hôm nay là ngày đại hỉ của nếu chuyện gấp thì mời ngoài”
Người hừ lạnh một tiếng: “Ta phụng mệnh của trưởng lão trưởng lão tuổi nhỏ thời điểm từng yêu nữ mê hoặc ép cùng yêu nữ kết hợp nay trừ bỏ yêu nữ và mạng sống đứa con của ả
“Nói bậy… Không như ”
Ứng Hoài nhẹ nhàng lên tiếng: “Mẫu thân và phụ thân của rõ ràng là tình đầu ý hợp mới…”
“Giờ đã trừ khử yêu nữ khuyên ngươi mau chóng gọi Ứng Hoài ”
Ứng Hoài nhịn nữa xông hét lớn: “Ngươi đã làm gì mẫu thân ”
Mọi thấy Ứng Hoài nhanh chóng rút kiếm trong tay chuẩn chút do dự chém giết
Ứng Hoài ngây tại chỗ biết phản ứng thế nào Liễu Hứa Chi mắt nhanh tay lẹ ôm lăn bãi cỏ
“Những đều là chướng ngại vật giết hết ”
Đừng… Đừng mà Rõ ràng họ chạy đến tương lai hơn…
Ta tiến lên ngăn cản nhưng lúc hiện mắt là quá khứ thể thay đổi tất cả những điều
Ta dường như thể dự đoán những chuyện xảy đó
Liễu Hứa Chi và lang quân của nàng cùng chết kiếm máu chảy thành sông Cả sân đều là tiếng than và tiếng tuyệt vọng vô tận của tiểu Ứng Hoài
Thanh kiếm của đối phương đã kề cổ trong ánh mắt còn một tia sáng nào tối đen chút ý định phản kháng
Mẫu thân của tỷ tỷ bụng chăm sóc đều vì mà chết
Hắn đã sống đời nữa
ngay lúc lồng ngực của Ứng Hoài bùng phát một nguồn năng lượng khổng lồ đẩy mạnh mọi ngã lăn đất
“Sức mạnh … Là là ma chủng bẩm sinh Chạy nhanh chạy nhanh”
Mọi nhặt kiếm lên hoảng hốt chạy ngoài cửa nhưng phát hiện cửa đã Ứng Hoài đóng
Giây tiếp theo họ đã còn ở trong sân nữa
Bụi đen theo gió bay
Cả sân lớn trở nên tĩnh lặng như tờ
16
Tuổi thơ của Ứng Hoài thảm thương đến
Hình ảnh méo mó nhưng là cảnh tượng quen thuộc với
Là cung điện của Ma giới
Ta thấy của ngày xưa của ngày xưa lần đầu tiên đến cung điện cái gì cũng một chút
Ứng Hoài vẫn luôn mặt biểu cảm lặng lẽ theo
Sau mới biết trong cung điện cũng nhiều cạm bẫy nhưng tưởng là do may mắn nên gặp
Giờ nghĩ là vẫn luôn ở lưng dọn sạch cạm bẫy cho
Ngoài còn thấy trong đoạn quá khứ những điều mà từng để ý
Ứng Hoài từ nhân gian mua về một quyển “Kỹ thuật nuôi dưỡng và chăm sóc Hamster ngân hồ” suốt một đêm
Ta thường xuyên ngủ ban ngày và hoạt động ban đêm nhưng sợ bóng tối Ứng Hoài dặn dò hầu trong cung điện buổi tối thắp thêm vài ngọn đèn thắp sáng suốt đêm
Lúc đầu hầu mua quần áo cho thế là một hôm Ứng Hoài nhân ngủ say đo kích thước cho nhưng ngủ yên khiến Ứng Hoài khó xử
Còn… Còn nhiều chuyện biết
Ứng Hoài thực sự đã làm những điều từng hứa
Làm một trách nhiệm
“Oa… Oa” Đứa trẻ trong lòng đánh thức
Đôi mắt biết từ lúc nào đã đến đỏ hoe răng cắn chặt môi vai ngừng run rẩy nước mắt kiểm soát chảy dài má
Ta tuyệt đối thể để Ứng Hoài cứ như rời xa
Ta ôm đứa trẻ tìm Trần Mộc
“Trần Mộc Có chuyện gì thể làm Ta làm như thế nào mới thể cứu Ứng Hoài Ta lo lắng hỏi”
Trần Mộc thở dài: “Không cách nào…”
Ta vô lực quỳ xuống đất nghẹn ngào: “Có cách cách mà… Hắn đã Hắn đã sẽ trở về Hắn sẽ lừa sẽ ”
“Nếu cô thử truyền pháp lực trong tháp xem dù cô cũng là thể chất thuần khiết… pháp lực của cô yếu chắc tác dụng nhiều nhất chỉ thể khiến cho Ứng Hoài trong tháp bớt đau đớn một chút mà thôi”
“Ta thể”
17
Xuân qua thu đến thu gặt đông tàng
Đã biết bao nhiêu năm trôi qua Quốc Cường đã lớn thành một thiếu niên chỉ là từ một tiểu chính thái đáng yêu ngày nào giờ đã trở thành một tên mặt liệt như Ứng Hoài
Trần Mộc mái tóc đã bạc trắng của nhiều lần khuyên cần truyền pháp lực tháp nữa Ứng Hoài thể nào ngoài
Ta tin
Ngay ngày xem xong quá khứ của Ứng Hoài mà đến thành tiếng bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ đã đưa như vuốt ve mặt để an ủi chú ý thấy tay nó hình như thứ gì đó
Ta nhẹ nhàng đẩy tay nó bên trong là một tờ giấy
Đó là tên của đứa trẻ gọi là Ứng Nhạc
Hắn sẽ
Ứng lời mà đến
Hắn sẽ trở về tin như
Hôm đó xem Quốc Cường luyện công xong thì một đâm sầm
Người đó chạy ngoái đầu hét lớn với : “Chạy mau Quỷ dữ trong tháp đã ngoài Còn giết bừa bãi Ngày tận thế đến ”
Trong tháp ma đầu
Là Ứng Hoài
Mọi đều hoảng loạn chạy về phía xa chỉ đầu giữa đám đông chút do dự chạy về phía phu quân của
Khi đến bên tòa tháp nhiều tử đã phun máu ngã xuống đất
Trời như nhuộm đỏ màu máu mưa rơi tí tách mặt đất đỏ mùi máu tanh nồng nặc ngừng lan tỏa khiến buồn nôn Xung quanh sinh linh đồ thán chỉ quạ đen đập cánh kêu gào bầu trời
Trần Mộc gắng gượng chống dậy hét với : “Ngươi đến đây làm gì Mau chạy Hắn đã biến thành quái vật ”
Ta đầu về phía Ứng Hoài tóc cũng đã bạc trắng đôi mắt đỏ ngầu đáy mắt là sự tĩnh lặng như chết xung quanh tỏa thở tử vong kinh hoàng
Trong màn mưa mờ ảo ngũ quan của đều trở nên hư ảo rõ
Ta tiến lên xem sờ hỏi ở bên trong thế nào
Muốn hỏi nhớ
Ta nhớ
thể tiến lên cả như đóng đinh xuống đất thể nhúc nhích nửa bước
Mắt tràn đầy nước mắt cùng với nước mưa rơi xuống đất
“Ứng Hoài…”
Ứng Hoài cầm kiếm chậm rãi bước về phía thanh kiếm tỏa sát khí kinh
Hắn dừng mặt đưa thanh kiếm sắc bén để tại cổ
Ta cuối cùng cũng rõ gầy nhiều so với vài năm đường nét góc cạnh rõ ràng hơn trong mắt mang theo chút cảm xúc nào như thể chỉ là một xa lạ
Ngay khi nghĩ rằng sẽ chết lưỡi kiếm của giây tiếp theo một tờ giấy nhăn nhúm bay từ trong ngực
Tờ giấy rơi xuống đất từ từ mở đó : Yêu
Tình yêu thể ban tặng lòng dũng cảm vô song biến vực thẳm thành đất bằng
Tôi nhón chân lên hôn lên đôi môi lạnh ngắt của Ứng Hoài
Leng keng là tiếng kiếm rơi xuống đất
Ngay giây tiếp theo đầu bàn tay to lớn của đè xuống
Chúng liều chết triền miên
18
Sau khi Ứng Hoài hôn đến mức thiếu dưỡng khí mới buông
dường như vẫn tỉnh táo chỉ là còn sát khí nữa
Sau đó chính là… Ta cảm thấy ánh mắt đờ đẫn
Ta thử thăm dò hỏi: “Ứng Hoài”
Ứng Hoài chớp chớp mắt đó nắm lấy tay bên cạnh làm gì cả
Mặc dù lúc biểu lộ cảm xúc gì nhưng cảm thấy đáng yêu
Ta lắc lắc bàn tay đang nắm: “Chúng về nhà”
Ứng Hoài gật gật đầu đó từng bước theo
Cứu mạng cũng quá ngoan
Đi nửa đường Quốc Cường hùng hổ xách kiếm tới
Ta vui mừng tiến lên: “Quốc Cường Ta đưa cha con…”
Quốc Cường tức đến mặt đỏ bừng: “Đừng gọi là Quốc Cường” Nói thằng bé dịch chuyển tức thời đến mặt Ứng Hoài kiếm chỉ thẳng Ứng Hoài
“Ngươi buông mẹ ”
Có lẽ chút hiểu lầm…
Ta vội vàng : “Ôi như Nói nhỉ dù thì cũng sẽ giết chúng ”
Nói xong Ứng Hoài tùy tiện vung tay ma lực cuồn cuộn liền đè Quốc Cường xuống đất phun một bãi máu
Hình như… chỉ là giết
Không chứ Ứng Hoài Ngươi ngay cả con trai cũng giết
Ta vội vàng ôm chặt lấy Ứng Hoài Ứng Hoài thu hồi ma lực đờ đẫn từ từ ôm lấy
Ta giãy nhưng giãy đành cố gắng đầu trong vòng tay Ứng Hoài: “Con cái con về nhà sẽ về ngay Con yên tâm sẽ giết thể sẽ giết con nên con cứ về ”
Quốc Cường: Nãy như
Về đến nhà cuối cùng cũng phát hiện điểm kỳ lạ của Ứng Hoài – và còn chút đờ đẫn ngoài việc ở bên cạnh thì cả
Ta đưa tay vẫy vẫy mặt : “Xin chào”
Được mặc dù Ứng Hoài nhưng vẫn thấy vẻ khinh thường trong ánh mắt
Từ ngày đó trở Ta luôn tìm cách để Ứng Hoài cho đến một ngày ngang qua một gia đình ma đang làm lễ thành hôn
Hắn dừng cửa nhà đó nhúc nhích khiến đôi vợ chồng ma mới cưới dám bái đường chờ Ứng Hoài hạ lệnh
“Sao ” Ta hỏi
Hắn nắm chặt tay ánh mắt rực cháy trong mắt như đang bùng cháy một ngọn lửa
“Thành thân chúng ” Hắn như
“Hả Chúng đã thành thân ” Tôi nghi hoặc hỏi
“Thành thân” Hắn nắm chặt tay hơn
“Được thành thân” Ta qua loa
“Thành thân”
Xong hình như chỉ biết câu
“Hay là ngài cùng tôn thượng hãy thành hôn một lần nữa biết tôn thượng thể chuyện lưu loát” Vị đại thần ma tộc trong cung đề nghị như
Ta thấy lý liền sai chuẩn
Ứng Hoài hứng thú với chuyện mọi việc đều đích thân lo liệu
Mọi chuyện diễn thuận lợi ngoại trừ việc Quốc Cường thường xuyên đến tìm Ứng Hoài đánh
Hắn đánh với cha thể giúp tiến bộ về võ công hơn bất kỳ luyện tập nào
Ta thấy Ứng Hoài cũng vui vẻ đánh với thằng bé
Được hiểu nhưng tôn trọng
Chớp mắt đã đến ngày thành thân là một ngày lành tháng
Mặc dù rằng còn là cô gái nhỏ như nữa tâm trạng cũng khác xưa nhưng vẫn hồi hộp
Tim đập thình thịch như nhảy ngoài
Dần dần mắt còn một màu đỏ nữa – Ứng Hoài đã vén khăn tân nương của lên
Hắn từ từ cúi xuống mái tóc mềm mại rủ xuống bên má hàng mi dài rung rinh như cánh bướm trong mắt như cả một dải ngân hà trong mắt như thể là cả thế giới của
Ứng Hoài hôn lên đôi môi khéo léo cạy mở hàm răng của đầu óc trống rỗng chỉ thuận theo nhắm mắt
Trong mơ hồ thấy tiếng của :
“Ta yêu nàng”