Tình Yêu Với Đại Ma Vương - Chương 3
“Vậy gọi là… Quốc Cường”
Ứng Hoài:
Nhị Cẩu:
12
Sau đó và Ứng Hoài trải qua một thời gian ngọt ngào
Chỉ là ngoài việc cảm nhận hạnh phúc còn mơ hồ cảm thấy chút bất an
Bất an đến từ mà là đến từ đứa trẻ trong bụng
Tại cảm thấy bất an
Ta thử giao lưu với Quốc Cường chỉ nhận một trận đạp loạn xạ trong bụng
Người xui xẻo vẫn là thôi
Ta chạy hỏi Ứng Hoài Ứng Hoài chỉ xoa đầu an ủi lẽ là đứa trẻ sắp chào đời nên cảm thấy bất an thôi
Ta an tâm một chút
Mấy ngày nay liên tục chính phái đến tìm Ứng Hoài biết chuyện gì đoán ý gì
Có một hôm đang chuẩn ngoài mua ít quần áo trẻ em khỏi cửa thì thấy một cái bóng trong sân tưởng lẻn liền trốn cửa
Cái bóng đen đó in mặt đất liếc mắt một cái liền liên tục lùi về tim đập thình thịch
Cái bóng đó cổ như kéo dài cảm giác cái đầu cổ thể rơi xuống bất cứ lúc nào
Chủ nhân của cái bóng bình thường
Khi nhận điều vội vàng khóa cửa truyền tin cho Ứng Hoài
Bỗng nhiên một bàn tay đặt lên vai từ từ đầu cả bàn tay đó đều thối rữa đó những con giòi màu trắng ngừng bò thịt thối
Ta đầu đối diện với bàn trang điểm của trong gương phản chiếu hình dáng của chủ nhân bàn tay
Cơ thể của đó một đám sương mù đen bao phủ phân biệt là nam nữ cổ đỏ bừng nhỏ dài đó còn những lỗ đen trong lỗ đen ngừng sâu bọ bò
Càng kinh khủng hơn là khuôn mặt Hai mắt gần đôi mắt thì nhỏ và dài gần như dài đến tận thái dương mũi miệng đỏ đến mức biến thành màu đen
Lúc tim đập nhanh cảm thấy cơ thể cứ bay lên như thể sắp bay lên trung
Bình tĩnh bình tĩnh Ta tự nhủ với chính
Ứng Hoài đã từng đưa cho thứ để phòng thân lấy nó khỏi túi gấm nhưng ngay giây tiếp theo áp lực vai đã biến mất
Ta triệt để thứ biết là gì đó đã biến mất
Ta lo lắng sợ hãi chạy sân tìm Ứng Hoài “Ứng Hoài” Ta hét lớn nhưng tiếng đáp
bầu trời dần tối đúng bây giờ mới hai giờ chiều trời tối
Ta như linh cảm ngẩng đầu lên sân là những thứ quái dị nãy chúng nheo mắt phát tiếng khẽ vô số bàn tay đen thối rữa chồm về phía
“Không…” Ta hét lên bụng truyền đến một luồng sức mạnh tạo thành một lớp bảo vệ màu trắng bên cạnh
“Giết… ” “Giết… xong” “Là… chúng …” “Tạm… biệt…” Bên tai liên tục thấy tiếng của chúng biết bao lâu những âm thanh đó cùng với những thứ quái dị biến mất
Còn thì ngã gục xuống đất
13
Mở mắt lần nữa thấy hơn mười tên ma tộc và nhân tộc quỳ mặt đất
Ứng Hoài sắc mặt cực kỳ tệ cố gắng kiềm chế cơn giận: “Bản tọa cần các ngươi tác dụng gì”
Các vị đại phu quỳ thấp hơn cả run rẩy
“Ứng Hoài…” Ta thấy tiếng khàn khàn phát từ cổ họng
Ứng Hoài mừng rỡ bên cạnh nắm chặt tay : “Bây giờ nàng cảm thấy thế nào”
Ta khó khăn dậy: “Ta… đã bao lâu ”
“Hơn một tháng” Ứng Hoài trả lời
“Một tháng… Một tháng …” Ta nhớ cảnh tượng khi ngã xuống nghĩ đến những thứ quái dị khủng khiếp đó
Ta nắm lấy tay Ứng Hoài lo lắng : “Có… thứ quái dị Chưa từng thấy đáng sợ”
Ứng Hoài im lặng một lúc đuổi những vị đại phu đó trong phòng chỉ còn chúng
Tay Ứng Hoài nhẹ nhàng vuốt tóc dịu dàng với : “Đừng sợ đã giải quyết ”
“Giải… giải quyết ”
“Ừ đã giải quyết bây giờ nàng kinh sợ quá độ hãy yên tâm dưỡng thai đừng nghĩ nhiều nữa Ta sẽ luôn bảo vệ nàng” Ánh mắt Ứng Hoài dịu dàng ẩn chứa tình cảm nhưng thấy trong mắt thoáng hiện lên vẻ đau đớn
Ta cau mày: “Ứng Hoài giấu chuyện gì”
Ứng Hoài chậm rãi dậy đôi mắt đen sâu thẳm như màn đêm tĩnh lặng và bí ẩn đó lưng về phía rõ giọng
“Chuyện liên quan đến nàng” Nói xong dùng sức đóng sầm cửa phòng
Ta lê thân thể mệt mỏi xuống giường khập khiễng về phía cửa nhưng phát hiện cửa đã Ứng Hoài dùng pháp lực đóng cách nào mở
Bên ngoài rốt cuộc đã xảy chuyện gì
Ứng Hoài bất lực ghế nghĩ đến chuyện xảy một tháng
Hôm đó đích thân mua quần áo cho đứa trẻ và hỉ phục cho Tiểu Hamster
Lúc đó bọn họ còn tổ chức hôn lễ nghĩ sẽ tổ chức cho nàng một hôn lễ thật long trọng tám kiệu rước dâu mười dặm khăn đỏ rực rỡ để nàng làm Ma hậu của
Hắn vui mừng mở cửa liền thấy Tiểu Hamster của bất động mặt đất
Hắn mời hết tất cả các đại phu của Ma tộc đến nhưng đều chữa
Nàng tâm trạng của cũng ngày một tệ hơn
Cho đến khi chính phái nhân tộc đến cầu kiến cách cứu phu nhân của
Nhân tộc mang theo đại phu nhân tộc đến đó kể cho nguyên do
Thứ làm hại Tiểu Hamster là Yểm nhân
Ma tộc là do chuyển hóa thành ma Ứng Hoài là loại ma chủng bẩm sinh lúc nhỏ cũng là
Còn Yểm nhân cũng ma tồn tại ngoài hai tộc lý trí tấn công phân biệt hơn nữa sức mạnh lớn hiện tại vẫn tìm điểm yếu
Ứng Hoài xong chút lưu tình cắt ngang lời của nhân tộc: “Từ mà ”
Chính phái nhân tộc phái đến là Trần Mộc Trần Mộc xong mặt đỏ bừng lắp bắp
Ứng Hoài thấy một luồng bực tức dâng lên ánh mắt Trần Mộc như lưỡi dao: “Bản tọa nhiều thời gian như ”
Trần Mộc áp lực chậm rãi : “Lúc đầu… phái Thiên Sư nhờ sức mạnh của Yểm nhân để phong ấn ngài ở Huyền Uyên”
Yểm khí của Yểm nhân thể áp chế ma khí lúc đầu sức mạnh của Yểm nhân còn lớn là Thiên sư hy sinh sức mạnh của mới miễn cưỡng phong ấn Ứng Hoài
Sau khi phong ấn Thiên sư chuẩn cùng Yểm nhân đồng quy vu tận nhưng Yểm nhân phá vỡ phong ấn đồng quy vu tận hòa làm một với Thiên sư trốn khỏi tông phái biết tung tích
Còn Yểm khí làm nhiều tu sĩ thương nặng khi tu sĩ thương vết thương ngừng lan rộng và thối rữa cuối cùng trở thành Yểm nhân mới
Bọn họ lật tung tàng thư các mới tìm cách đối phó
Thể chất thuần khiết thể hấp thụ hết Yểm khí tiêu diệt Yểm nhân Yểm nhân cũng vô cùng rõ kẻ thù lớn nhất của giết chết thể chất thuần khiết
Mà khéo hài tử của Tiểu Hamster thể chống sự tấn công của Yểm khí
Nhờ mà Tiểu Hamster mới thoát chết chỉ là sẽ hôn mê vài tháng
Ứng Hoài yên nữa trong mắt như bốc hỏa: “Trước đây các ngươi đến cầu kiến bản tọa chính là hy sinh nàng để giải quyết đống hỗn độn của các ngươi”
Trần Mộc cúi đầu thấp hơn: “ Nếu nàng bộ thế giới sẽ đảo lộn”
Ứng Hoài phẩy tay áo thật mạnh dứt khoát : “Không thể nào bản tọa sẽ để nàng hy sinh Các ngươi hãy tìm cách khác”
Trần Mộc vội vàng : “Bất kể nàng cứu nàng đều chết”
“Ta sẽ để nàng chết”
Trần Mộc trả lời ngay chỉ chậm rãi bước khỏi cửa giọng chợt xa chợt gần truyền đến bên tai Ứng Hoài
“Ma tôn còn một kế hoạch mà các trưởng lão đã từ bỏ
“Trong sách còn một loại thể hấp thụ Yểm khí——ma chủng bẩm sinh”
Thực trong tài liệu ban đầu thấy chỉ rằng ma chủng bẩm sinh thể hấp thụ Yểm khí mà ma chủng chung là thể giết chết cho nên bọn họ chẳng khác nào nuôi thêm một con quỷ mới
khéo điểm yếu chí mạng nhất con của thể
Cho nên bọn họ mới bắt Tiểu Hamster nhưng đó Ứng Hoài cứu nên từ bỏ
Ngay ngày Ứng Hoài cứu bọn họ tìm một tài liệu mới tài liệu mới rằng thể chất thuần khiết thể hấp thụ Yểm khí hơn nữa thể dễ dàng giết chết
Ứng Hoài một trong đại sảnh đôi mắt thâm trầm như mặt hồ lạnh lẽo của mùa đông từ từ đưa tay ma khí đen tay ẩn hiện
Ứng Hoài về phía hỉ phục đặt làm lễ phục cưới
Tiểu Hamster mặc sẽ càng hơn nghĩ
Giây tiếp theo ma khí bao phủ lấy lễ phục cưới lễ phục cưới từ màu đỏ chuyển sang màu đen hóa thành tro bụi bay trong trung
14
Chuyện lớn xảy chuyện lớn
Ta thế mà Ứng Hoài giam
Ứng Hoài còn tránh gặp đồ ăn đều là hầu mang đến
Đồ nam nhân hư
Ta trong phòng cuối cùng nghĩ một cách
“Ai ui bụng đau quá Đau chết mất” Ta giường ôm bụng lăn qua lộn đôi mắt nhắm nghiền hé mở một khe chờ Ứng Hoài xuất hiện
Không lâu Ứng Hoài đã xuất hiện mặt
Giọng trầm thấp của sâu kín vang lên: “Không cần giả vờ nữa diễn xuất kém quá Tiểu Hamster”
Ta lập tức dậy dùng sức đấm Ứng Hoài mấy cái mặc dù đối với mà căn bản đau ngứa
“Bên ngoài rốt cuộc đã xảy chuyện gì Sao tránh gặp …” Ta túm lấy cổ áo lau hết nước mắt nước mũi lên quần áo
Hắn thở dài một tiếng kể mọi chuyện cho chỉ giấu những phần nên giấu
Xong đời tận thế còn tích trữ nhiều thức ăn
Còn thảm hơn tận thế chính là bụng
“Ứng Ứng Ứng… Hoài Chàng tin lần thực sự đau bụng Nhanh nhanh nhanh gọi đại phu” Ta ôm bụng
“Được nàng cố chịu gọi” Ứng Hoài lập tức truyền tin lâu đã đại phu đến
Đại phu xem tình trạng của khi thăm dò bằng ma khí liền quỳ xuống : “Ma hậu sắp sinh Đáng lẽ còn một tháng nữa biết vì …”
Ứng Hoài nắm chặt đôi tay đầy mồ hôi của : “Gọi bà đỡ đến”
Ứng Hoài thi triển một pháp thuật khiến cơn đau của giảm một nửa ngay lập tức đứa trẻ cũng thuận lợi sinh
Ta thấy Ứng Hoài đầy mồ hôi lau cho nhưng từ từ nhắm mắt
Mờ mờ ảo ảo hình như đã cẩn thận hôn lên trán
“Ta sẽ ”
Quay Đi
Mở mắt lần nữa đã là đêm tối từ từ dậy
Người hầu bế đứa trẻ đến
Đứa trẻ ngoan mặt đỏ hồng nhắm mắt mũi giống Ứng Hoài miệng giống
Ta đưa tay chạm mặt bé mềm
Cảnh tượng ấm áp Ứng Hoài ở đây sẽ càng hơn
Bây giờ vẫn cảm thấy yếu hỏi: “Ứng Hoài ”
Hạ nhân lắc đầu đúng lúc gõ cửa bên ngoài
Ta đồng ý một là Trần Mộc
Trần Mộc thấy vẻ mặt cảnh giác của vội vàng xua tay: “Ta đến để hại ngươi”
Trần Mộc với ngay trong tháng hôn mê Ứng Hoài đã đạt điều kiện với chính phái nhân gian
Hắn : “Hãy chăm sóc Tiểu Hamster của nàng thể tiếp xúc trực tiếp với ánh mặt trời nàng sợ ánh sáng cũng sợ nóng”
Hắn : “Nàng thích ăn hạt dưa nhất nhưng dễ gây nóng trong để nàng kiềm chế ăn”
Hắn : “Mùa đông nàng sẽ biến thành Tiểu Hamster ngủ đông đừng làm phiền nàng ngủ”
Hắn : “Ta vốn tưởng thể bảo vệ nàng cả đời”
Các tu sĩ nhân giới đã huy động bộ nhân lực để đưa tất cả Yểm nhân đến Trấn Yểm tháp nhưng điều thể trói buộc họ bao lâu
Nhiều năm Trần Mộc vẫn nhớ như in màn đêm dày đặc tan tiếng sấm rền đỉnh đầu Yểm khí trong Trấn Yểm tháp điên cuồng tràn ngoác miệng quấn quanh tháp tạo thành bóng tối dày đặc cỏ cây xung quanh đều héo úa tiếng gió tiếng côn trùng
Chỉ tiếng than dứt
Ứng Hoài chỉ im lặng cảnh đó chút do dự bước Trấn Yểm tháp
Ứng Hoài dùng chính đổi lấy sự bình yên cho thế giới
đối với Ứng Hoài mà chỉ là để đổi lấy sự bình yên cho Tiểu Hamster mà thôi
15
Trần Mộc xong liền lui khỏi phòng để một bình tĩnh
Ứng Hoài vì hy sinh bản thân hấp thụ Yểm khí tự nhốt trong tháp
Ta vô hồn giường trong lòng trăm mối cảm xúc đan xen
Ta và Ứng Hoài quen tính cũng chỉ mới hai năm đáng để trả giá nhiều như
Ta thấy trong thoại bản nhân gian nam nữ chính luôn luôn ân ân ái ái yêu nhưng Ứng Hoài từng với một lần
Cho nên vẫn luôn cho rằng chúng tình yêu nhưng nhiều
Thế nhưng là bây giờ cuối cùng cũng nhận yêu sâu đậm đến mức nào mặc dù từng yêu một lần khi hy sinh
Ta từ tay hầu nhận lấy đứa trẻ đứa trẻ đã tỉnh toe toét
Ta nặng nề nhắm mắt trán áp trán với nó
Bỗng nhiên xung quanh xuất hiện một vòng hào quang sáng chói đợi khi ánh sáng tan đã ở một nơi xa lạ và hoang vu
Trên vùng đất hoang vu một ngôi nhà nhỏ dột nát
Ta từ từ bước bên trong một chiếc tủ lớn
“Trốn ở đây sẽ Mười năm hai mươi năm một trăm năm sẽ đến lúc đó thế nhân sẽ chấp nhận chúng ” Một đàn ông trung niên với phụ nữ trong tủ
Người phụ nữ gật đầu trong lòng ôm một đứa bé trai trông vài phần giống con
Người đàn ông trung niên cầm kiếm ngoài những bên ngoài chắp tay với : “Sư ”
Hắn giả vờ gật đầu theo bọn họ
Ta xem đứa bé trai đó bước lên một bước cảm thấy kéo một cảnh khác
“Nghe gì hôm qua nam nhân đến trong nhà của quả phụ Một đàn bà béo phì giặt quần áo với đàn bà bên cạnh
“Nghe chậc chồng nàng bỏ cũng là do cái vẻ lẳng lơ của nàng ”
“Bịch ——” Hai cùng rơi xuống suối
Quay đầu một bé khôi ngô tuấn tú tức đến tím mặt hai tay run rẩy
“Không cho phép các ngươi mẹ như ”