Tình Yêu Với Đại Ma Vương - Chương 2
7
Từ khi phát hiện Ứng Hoài thể thực sự thích đêm nào cũng trằn trọc khó ngủ
Hamster bình thường khi giao phối xong là sẽ mỗi con một ngả tình yêu thuộc loại vô tình vô nghĩa
Mà đây cũng bận rộn tích trữ thức ăn xây nhà nên từng yêu đương Huống hồ bây giờ còn là tình yêu giữa tiểu Hamster x Đại Ma Vương
Không kinh nghiệm kinh nghiệm Chuột chuột ngơ ngácjpg
Có Tri thức là bậc thang tiến bộ của chuột chuột Trong sách Hoàng Kim Ốc trong sách Nhan Như Ngọc nha Ta sách tìm kinh nghiệm là
Ta nhớ lúc ở chợ vì tò mò mà đã mua nhiều truyện
Ta lật tới lật lui cuối cùng cũng tìm một quyển bìa vẽ hình trái tim và một nam một nữ
Ta háo hức lật sang trang đầu đột nhiên phát hiện ——là một con chuột nhỏ biết chữ
Lúc Ứng Hoài bước vội vàng giấu cuốn sách gối
Hắn đặt đồ ăn đêm lên bàn nhàn nhạt : “Ăn bữa khuya ”
Mắt sáng lấp lánh
Ứng Hoài vẻ mặt của : “Có chuyện gì thì thẳng”
Ta nắm lấy tay kiên định : “Ngươi dạy biết chữ ”
“ Sao tự nhiên biết chữ”
Ta ấp úng tìm một lý do: “Người … dạy con mà Ta thấy loài họ dạy con đều như …”
Ứng Hoài khẽ một tiếng nhẹ nhàng xoa đầu : “Được thôi theo ”
Qua hai khắc đồng hồ trong thư phòng là tiếng than vãn của
Ta sai nên học chữ chữ của loài phức tạp quá
Ứng Hoài nhẹ nhàng cốc trán giọng nhẹ nhàng: “Đừng mất tập trung”
Hắn dùng ngón tay thon dài trắng nõn chỉ chữ giấy hỏi: “Đây là chữ gì”
Ta chằm chằm chữ đó lắp bắp : “Ứng”
“Hai chữ ghép thì ”
“Ứng Hoài”
Ta phản ứng của thấy mỉm nhàn nhạt thì biết đã trả lời đúng
Ta bỗng tràn đầy đấu chí
Ứng Hoài chỉ một chữ khác: “Còn chữ thì ”
Ta tự tin : “Thiên”
Ứng Hoài thấy vẻ ngốc nghếch của lắc đầu : “ đồ ngốc”
“Chữ là phu”
“Phu… phu quân”
Ứng Hoài như uống rượu ngon khóe miệng nhịn đáp:
“Ừ”
Ta mặt đỏ như lửa đốt ngọn lửa đó cháy thẳng đến tai
Tim cũng đập thình thịch đập nhanh đến nỗi
Như tiếng trống dồn dập nhất đời đùng đùng đùng
Ta nghi ngờ Ứng Hoài đang lừa và bằng chứng
8
Học hai ba tháng trình độ biết chữ của tăng vọt
Thậm chí còn thể dáng hình chữ nhất hôm nay là chữ “Yêu”
Ta đắc ý vênh vang bước khỏi phòng cầm tờ giấy định đưa cho Ứng Hoài xem nhưng cảm nhận một luồng kiếm ý mạnh mẽ
“Không nhúc nhích” Người đó dí kiếm cổ hung hăng
Trong lòng sợ hãi trong đầu hiện lên đủ loại suy đoán kinh khủng môi tái nhợt hai tay run rẩy tim đập thình thịch
Ta cố gắng bình tĩnh khó khăn mở miệng: “Tại… tại bắt cóc ”
Người đó trả lời mà dẫn đến cửa ải phong ấn Huyền Uyên
Nơi đó nhiều mặc trang phục tu sĩ chính đạo đang chờ chúng
Trong lòng hoảng hốt Ứng Hoài ngươi còn đến
Ta quanh đột nhiên thấy một góc áo đen gốc cây lớn
Ta mừng như điên nhưng dám lên tiếng sợ đánh rắn động cỏ
Hắn nhất định tìm cơ hội đến cứu thể liên lụy đến
càng chờ lòng càng lạnh như thể đặt hầm băng
Ta thấy góc áo đen đó nữa biến mất
Hắn… cần nữa
Ta buông lỏng bàn tay đang nắm chặt tờ giấy trong lòng bàn tay nhẹ nhàng rơi xuống đất theo gió bay
“Đi nhanh” Tu sĩ đó cầm sợi dây trói kéo về phía trong trạng thái mơ mơ màng màng
Cuối cùng rời khỏi Huyền Uyên
Tờ giấy đó theo gió bay mãi cuối cùng dừng một bộ quần áo đen
Ứng Hoài cúi xuống nhặt tờ giấy cẩn thận mở đó chữ “Yêu” ngay ngắn
Hắn nâng niu như báu vật áp môi lên
Sau đó một giọt nước mắt rơi xuống tờ giấy làm nhòe một góc chữ yêu
9
Chuyện lớn chuyện lớn
Bây giờ khác giam cầm trong một cái tiểu viện
đãi ngộ còn tặng cho một cái sân mỗi ngày ăn gì nấy
Ta thậm chí còn nghi ngờ họ đang nuôi lợn nuôi chuột
Nuôi béo giết thịt
những tu sĩ chính đạo đến nỗi khẩu vị nặng như chứ Họ đã sớm tịch cốc
Không hiểu tình hình hiện tại mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ căng thẳng thần kinh ngủ cũng yên cảm thấy bất cứ lúc nào cũng thể bắt ăn thịt
Vì gần đây đều cố gắng làm thân với một nữ tu sĩ mang cơm cho để cô mất cảnh giác nhân cơ hội hóa thành chuột chui ống tay áo của cô trốn ngoài
Đi theo cô một đoạn tinh mắt thấy tu sĩ cầm kiếm dí cổ lúc
Ta lén lút theo đến một chính sảnh ghế một ông lão trông dữ tợn
Ông lão đó đang dò hỏi tin tức của
“Trần Mộc nữ tử thế nào ”
Trần Mộc chính là tu sĩ đó Hắn khẽ cúi chào :
“Nữ tử ở trong sân ăn ngon uống cam đoan thể làm cho nàng sinh hạ hài tử”
Ông lão hờ hững đáp một tiếng “Ừ” phân phó:
“Không biết đứa trẻ trong bụng nàng thể giết Ứng Hoài cứ nuôi dưỡng tử tế đã”
“Đệ tử tuân lệnh”
Cả như sét đánh ngực phập phồng dữ dội đột nhiên mở to mắt
Con thể giết Ứng Hoài
Chính vì lý do mà Ứng Hoài mới cần
Ta tin Ứng Hoài như
Ta tìm rõ ràng
Ta như ma ám chạy khỏi cổng núi tìm Ứng Hoài nhưng một bức tường vô hình đẩy mạnh ngoài
Quay đầu mặt đã vây quanh một vòng tu sĩ chính đạo
Ta hóa thành hình cảnh giác họ
Trần Mộc từ trong vòng vây bước đối mặt với trong mắt mang theo một tia thương hại
“Đừng giãy giụa nữa ngươi ngoài ”
Ta liên tục lùi về cố chấp gì
Trần Mộc lên tiếng:
“Ứng Hoài là ma chủng trời sinh đứa trẻ sẽ hấp thụ ma khí của là khắc tinh duy nhất của nuôi ngươi bên cạnh chỉ là đợi đứa trẻ sinh giết mà thôi”
Ta tại chỗ im lặng một lúc chậm rãi lên tiếng:
“Đứa trẻ sẽ hấp thụ ma khí của con ở đây của các ngươi cũng đường sống
“Các ngươi thể đảm bảo khi con giết chết Ứng Hoài các ngươi sẽ giết nó hả”
Trần Mộc cụp mắt xuống đầu nữa
Ta đã biết đáp án
Ta loạng choạng đến mặt xì một tiếng:
“Giả tạo”
Những xung quanh vây chặt hơn song song chĩa thanh kiếm sắc bén tay
Ta lạnh tiến lên gần những thanh kiếm đó hơn tin chắc họ dám giết
Ai ngờ lúc xung quanh xuất hiện một vòng khí màu trắng đó ngọn lửa đen như mực từ xung quanh bùng lên mạnh mẽ đánh văng những tu sĩ đó ngã lăn đất
Ta còn hiểu chuyện gì xảy thì cảm thấy một luồng mệt mỏi ập đến từ tứ chi lan trong da thịt mắt tối sầm ngất
10
Lần nữa mở mắt đã trong phòng ở của cái sân nhỏ đó
Ta một lần nữa giam cầm
Lần cũng còn hứng ăn uống mỗi ngày đều ngẩn ngơ ghế đá
Cho đến một buổi tối nọ khi ngẩng đầu đếm sân thì thấy một bóng quen thuộc
Trăng sáng nửa bức tường bóng cây chập chờn gió lay bóng động
Ứng Hoài xa vẻ mặt vô cùng dịu dàng bốn mắt với :
“Tiểu Hamster đến đón nàng về nhà”
Hắn đến đón về nhà
Khóe mắt đỏ hoe hốc mắt ươn ướt kìm trào những giọt nước mắt nóng hổi
Ta chạy ba bước thành hai bước đến bên ôm chặt lấy
“Sao … đến muộn thế ở đây ăn no mặc ấm chịu nhiều ấm ức…”
Hắn ôm lấy tay trái vuốt ve đầu nhẹ giọng : “Xin để nàng chịu khổ ”
Ta dùng tay bừa bãi lau nước mắt: “Ta biết mà ngày bắt cóc chắc chắn đã nhầm …”
Ứng Hoài ngắt lời cúi đầu : “Là ”
Ta tại chỗ ngây ngốc hỏi : “Vì ”
Hắn sắc mặt trở nên nghiêm trọng đáp:
“Đứa trẻ trong bụng nàng thể ở trong Huyền Uyên quá lâu Huyền Uyên ma khí quá nặng Ma khí và chí thuần chi khí cân bằng nàng sẽ sinh non thậm chí tử vong
“Ta chỉ thể ngừng thử phá vỡ phong ấn nhưng phong ấn chỉ thể mở từ bên ngoài
“Phong ấn càng ngày càng yếu ngóng bên ngoài đưa nàng ngoài”
“Ta nỡ xa nàng nhưng thể cứu”
Hắn cúi đầu trán áp trán giọng dịu dàng từng :
“Có thể tha thứ cho ”
Đôi mắt đôi đồng tử đen như gỗ mun sâu thấy đáy nhưng khi ngươi thâm tình thì trong mắt như ngàn vạn vì dường như chỉ vì ngươi mà sáng
Ta vô thức đáp: “Có… thể”
“ chí thuần chi khí là gì” Ta nghi hoặc hỏi
Hắn ôm ghế đá giải thích:
“Nàng là chí thuần chi thể trời sinh khắc chế ma khí nàng biết ”
Ta lắc đầu: “Ta biết nhưng biết là hamster ngân hồ bộ lông nhất trong bầy”
Ứng Hoài cưng chiều khẽ một tiếng: “Con của chúng cũng là chí thuần chi thể nhưng đồng thời nó cũng thể hấp thụ ma khí hai thứ cân bằng”
Nghe đến đây kích động bật dậy: “Vậy nó sẽ hấp thụ ma khí của đúng ”
Hắn ôm lòng : “Sẽ nhưng nó cũng thể giết chết
“Yên tâm sẽ để nàng trở thành quả phụ”
Ta ngáp một cái chỗ dựa mỗi ngày cần nơm nớp lo sợ như một khi thả lỏng liền cảm thấy mệt mỏi
“Ngủ ngủ thì ngủ Đêm nay sẽ ai đến quấy rầy nàng ngủ một giấc thật ngon”
Thế là ngoan ngoãn về phòng ngủ
Ứng Hoài thấy ngủ say trở về trong sân
Hắn so với gầy nhiều ánh trăng bóng lưng lộ vẻ đặc biệt tiêu điều
Bỗng nhiên phun một ngụm máu
Quả nhiên trong thời gian ngắn cưỡng ép phá vỡ đại trận vẫn quá khó khăn
Ứng Hoài nhớ ngày đó còn đang tính toán xem còn mấy ngày nữa thể phá vỡ đại trận gia cố
trong lòng nặng nề mà đau nhói biết là tiểu Hamster của gặp khó khăn
Mặc dù đứa trẻ trong bụng sẽ bảo vệ nàng nhưng vẫn lo lắng cho nên ngày nàng đau bụng đã lưu ma khí trong tim cơ thể nàng thời khắc mấu chốt thể bảo vệ nàng
Không thể chờ thêm nữa
Cho nên hôm nay cưỡng ép phá vỡ đại trận cả ngoài mặt thì còn chỗ nào lành lặn
thấy nàng vẫn bình an là đáng
Ứng Hoài nghĩ như
11
Ta ngày hôm tỉnh thì đã ở trong một phòng ngủ khác
Nghĩ đến hẳn là Ứng Hoài đưa đến nơi an khác
Không cần lo lắng sợ hãi giấc ngủ cũng đặc biệt ngon
Ta vui vẻ chạy ngoài tìm Ứng Hoài Ứng Hoài vặn bưng bữa sáng về phía chịu quán tính mà đâm lồng ngực rắn chắc của
“Vội vã như làm cái gì” Ứng Hoài mặt lạnh nhíu mày nhưng tay còn áp lên trán nhẹ nhàng xoa xoa
Hừ hừ nam nhân ngoài lạnh trong nóng
Ta ôm chầm lấy nũng nịu : “Người sớm gặp mà ~”
“Nàng… thôi Vào nhà ăn sáng ” Ứng Hoài vỗ vỗ lưng hiệu buông đó để cho một bóng lưng cao lớn
mà… thấy mặt đỏ kìa
Ăn no uống đủ hỏi vấn đề nghi hoặc đó
Tại lúc đó một vòng khí màu trắng bảo vệ cùng với ngọn lửa
“Hài tử đang bảo vệ nàng khi nó đời nàng sẽ bất kỳ tổn thương nào”
Ta chậm rãi xoa cái bụng đã lộ : “Nhị Cẩu lợi hại quá”
Nói xong câu cảm thấy đứa trẻ trong bụng đạp một cái chẳng lẽ thật sự thể thấy
Ta nhẹ nhàng kéo kéo tay áo Ứng Hoài: “Ứng Hoài… Nhị Cẩu Nhị Cẩu đạp kìa”
Nói xong Nhị Cẩu đạp bụng một cái đau lắm
Ứng Hoài khẽ: “Nói chừng nó thích cái tên Nhị Cẩu nên đang phản đối nàng”
Ta trầm tư một lát thấy lý liền cùng Ứng Hoài bàn bạc: “Vậy nếu Nhị Cẩu lợi hại như gọi là Tiểu Cường thế nào Không oai lắm”