Tình Yêu Không Tha Thứ - Chương 4
12
Sau khi giao phó công việc cho trợ lý riêng Thẩm Tuấn và quyết định lái xe tự du lịch về phía Tây Bắc
Hôm khởi hành phát hiện còn rủ thêm vài bạn
Hai nam một nữ đều là bạn từ nhỏ quan hệ vẫn
Quan trọng nhất là họ đều hướng ngoại biết cách bắt chuyện dẫn dắt tự nhiên tinh tế gây cảm giác khó chịu cho khác
Thẩm Tuấn vui
Vì chẳng hề báo còn sắp xếp nam nữ tách xe mà
Tôi hôn nhẹ một cái lên má
“Du lịch khi cưới cũng giống như tiệc độc thân đêm hôn lễ mà bạn bè cùng chơi mới vui chứ thả lỏng một chút ”
Nhìn thấy vẻ mặt đơ đỏ ửng ngay tức thì nhịn trêu tiếp
“Hay là… một phút cũng rời nổi em hả chồng yêu”
Thẩm Tuấn bất lực lườm một cái cuối cùng cũng đành chấp nhận
Khi hai bạn trai chào hỏi Thẩm Tuấn đáp tự nhiên
để ý thấy yết hầu khẽ lăn một cái — dấu hiệu rõ ràng của sự căng thẳng bất an
Tôi hiểu ngay
Từ khi dây dưa với Nam Nam đã đánh mất quyền tự do kết giao bạn bè
Tính chiếm hữu bệnh hoạn của Nam Nam khiến cô chỉ nhốt vĩnh viễn chỉ mỗi cô
Thẩm Tuấn thật sự thể chấp nhận loại tình yêu điên cuồng và vặn vẹo
Tôi xem thử nếu đã từng nếm trải tình thân tình bạn tình yêu lành mạnh; từng thấy bầu trời rộng lớn cảnh sắc bao la
Vậy thì còn thể cam tâm sống mãi trong góc tối ẩm mốc nữa
Còn thể bằng lòng để Nam Nam giam cầm cả đời
Tôi mong chờ
Hoàng hôn buông xuống chúng đến nơi đã đặt – một căn nhà nghỉ
Khi xuống xe Thẩm Tuấn đã thả lỏng vẻ hợp gu trò chuyện với bạn thậm chí còn lưu luyến dừng
Một trong hai bạn vỗ vỗ vai Thẩm Tuấn kiểu em chí cốt
“Nhớ đấy nhé tối lát nữa gọi ”
Hắn mỉm đáp
Tôi ghé sát : “Hai thì thầm cái gì đấy”
Thấy thế bạn vội vàng bỏ chạy Thẩm Tuấn thấy liền lúng túng mặt
“Anh…”
“Không chứ làm chuyện với em ”
“Không Là… Cố Nhiên bảo tối nay dạy chơi mạt chược Anh xin kịp với em”
Tôi : “ em thích chơi mạt chược”
Thẩm Tuấn gần như theo phản xạ nắm chặt tay lực còn khá mạnh
“Vậy thì nữa”
Tôi khựng đành dịu giọng
“Em cho Dù em thích chơi mạt chược nhưng em sẽ cùng mà”
“Hồi đã em sẽ cản làm những gì thích Em sẽ ở bên cùng trải nghiệm đồ ngốc”
Thẩm Tuấn sững sờ hồi lâu trong mắt mà dâng lên một lớp sương mỏng
Tôi mở to mắt: “Sao khỏe ”
Hắn ôm chặt lấy hít sâu một
“Không chỉ là… thật sự may mắn khi gặp em thật đấy”
…
“Ghê quá ~”
“Gọi tụi tới chỉ để phát cẩu lương ”
“Thôi khỏi ăn tối hai là no luôn ”
Mấy bạn ở đằng xa chúng bằng ánh mắt đầy oán hận
Tôi và Thẩm Tuấn phá lên
Hắn thông minh nhanh chóng học cách chơi mạt chược
Chúng chơi đến tận hai giờ sáng mới ai về phòng nấy
Hai bạn đã coi như em chí cốt
“Đầu óc hoạt động kiểu gì thế chỉ cho với”
“Đừng quá lên như thế…”
Họ phía ríu rít ngừng cần cũng biết lúc Thẩm Tuấn đang rạng rỡ đến mức nào
Thật là… tuyệt
Tôi đương nhiên quên chụp khoảnh khắc đăng lên vòng bạn bè để lưu
Chưa đến một phút điện thoại Thẩm Tuấn đã đổ chuông
Lần đầu tiên do dự mà dập máy ngay — chuyển sang chế độ im lặng
13
Đến Tây Bắc chúng dừng dọc đường
Đã thấy dãy núi tuyết hùng vĩ cưỡi lạc đà băng qua sa mạc mênh mông bờ bến
Tối cuối cùng khi trở về chân dãy núi Altai chúng tham gia đêm lửa trại cùng dân làng bản địa
Ánh lửa cam đỏ hắt lên khuôn mặt ngẩn ngơ của Thẩm Tuấn
Chuyến đối với chẳng khác nào một giấc mộng cổ tích
Hắn đã tạm thời thoát khỏi vũng lầy tối tăm ẩm ướt thấy ánh sáng của bầu trời
Lồng ngực tràn ngập khí thuần khiết đượm hương vị của thiên nhiên
Xung quanh là những con sống động nhảy múa cuồng nhiệt Bên cạnh là bạn bè là yêu
Rõ ràng là một khung cảnh đỗi bình thường mà đối với tựa như một thế giới khác
Người vẫn nơi đất trời rộng lớn sẽ sản sinh tình yêu chật hẹp
Vào khoảnh khắc biết đang nghĩ gì nhỉ
Bạn đề nghị chơi trò “Thật lòng Thử thách”
Một trò cũ rích thế nhưng chẳng ai từ chối
Thẩm Tuấn nhận ý đồ của đám bạn chỉ bất lực nhưng trong mắt ánh lên một tầng mờ nước
Cố Nhiên là sôi nổi nhất trong nhóm giỏi nhất trong khoản khuấy động khí
Khi chai rượu xoay trúng Thẩm Tuấn đảo mắt gian
“Anh Tuấn thật lòng thử thách nào”
Mấy vòng ai chọn thử thách cũng đều chơi khăm
Thẩm Tuấn dứt khoát chọn “Thật lòng”
Cố Nhiên: “Vậy yêu nhất trong đời là ai”
Mọi rộ lên hùa theo như sắp kịch vui
Chỉ thấy gương mặt Thẩm Tuấn khẽ biến sắc — hiển nhiên là nhớ đến giao ước với Nam Nam
Hắn nhất thời biết trả lời
Bầu khí cũng dần thay đổi từng chút một trở nên trầm lắng
Tôi chủ động bước lên giả vờ bất mãn
“Ha Các bắt nạt chồng tớ đấy ”
“Người ai yêu nhất đời tất nhiên là cha mẹ mấy thấy vợ chồng cãi chắc”
Vừa dứt lời đám bạn đã xòa xua tay lia lịa
“Không dám dám”
“Xin Tuấn nha câu bỏ bỏ liền”
…
Thẩm Tuấn ngơ ngác vẻ mặt phức tạp dần tan biến trong mắt dâng lên thứ ánh sáng lấp lánh yêu thương gần như tràn ngoài
Hắn chủ động khoác vai giọng nhẹ nhàng dịu dàng
“Không ba mẹ từng dạy bạn đời mà lựa chọn sẽ là quan trọng nhất trong lòng”
“Cho nên vợ – A Tường – sẽ là tình yêu duy nhất của cuộc đời ”
Trong tiếng vỗ tay trêu ghẹo của đám bạn ngượng ngùng cúi đầu
Vừa thấy trong túi áo khoác của Thẩm Tuấn vẫn sáng đèn cuộc gọi nhỡ
Tôi khẽ cong môi
Xem bên … đã bắt đầu rối loạn
14
Trên đoạn đường gần về tới nhà liếc gương chiếu hậu trông thấy một chiếc xe quen thuộc
Người lái là Nam Nam còn bên cạnh là một gương mặt thân quen khác
Thẩm Tuấn vẫn chăm chú về phía để ý
Tôi nhắc — chỉ âm thầm nghi ngờ liệu Nam Nam đã gắn thiết định vị lên xe hoặc điện thoại giám sát nhất cử nhất động của Thẩm Tuấn
Nếu thì… đúng là cô rảnh rỗi thật đấy
Về đến nhà cố ý khom nôn khan một chút ngay trong tầm mắt của Nam Nam
Thẩm Tuấn lập tức tiến lên đỡ vẻ mặt vô cùng lo lắng
“Em ”
Tôi ôm bụng chau mày
“Chắc do mấy ngày nay mệt quá cơ thể khó chịu”
trong tầm của Nam Nam thứ cô thấy chính là hình ảnh cúi đầu e thẹn mang dáng vẻ ngượng ngùng của một phụ nữ sắp làm mẹ
Cảnh tượng như một cặp vợ chồng ân ái đang mong chờ đứa con đầu lòng
Một khoảnh khắc hạnh phúc ngọt ngào như — rơi mắt Nam Nam chỉ càng trở nên châm chọc đến cực điểm
Nó đồng nghĩa với việc… Thẩm Tuấn đã phản bội lời hứa năm xưa
Cơn ghen tuông vặn vẹo và căm hận méo mó đã bẻ gãy lý trí của cô
Khi chúng nhận sự hiện diện của Nam Nam chiếc xe đã lao tới như mũi tên xé gió khuôn mặt cô vặn vẹo vì hận độc
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc lập tức đẩy mạnh Thẩm Tuấn sang một bên
Trong tiếng hét hoảng loạn của phụ nữ và khuôn mặt tái nhợt của Thẩm Tuấn ngã vật đất mất ý thức
Đương nhiên là giả vờ
Chiếc xe của Nam Nam đâm xe của Thẩm Tuấn chỉ sượt qua mép áo
Tôi nhân lúc Thẩm Tuấn kịp hồn tận dụng điểm mù của tầm để dựng lên cảnh tượng xe đâm văng
Làm cho dáng thì diễn trọn vai — cắn răng thật sự đập đầu góc đá một chút
Trong lúc “hôn mê” tất nhiên một vài cuộc trò chuyện
Khi từ từ tỉnh giường bệnh căn phòng đang náo nhiệt
Nam Nam đã xé toang lớp mặt nạ bé nhỏ đáng thương đôi mắt tối sầm độc ý tràn ngập
Còn Thẩm Tuấn thì ánh mắt trống rỗng như mất chỗ dựa cả như chiếc xác hồn
khi ánh mắt dừng ở một góc phòng con ngươi đột nhiên co rút
Bởi vì… ở đó chính là bạn mà tin tưởng đã chút đề phòng mà trút hết tâm sự — Tần Lan
Ánh mắt cô né tránh gượng gạo
“Tường Tường tỉnh ”
Thẩm Tuấn lập tức ngẩng đầu theo phản xạ nắm lấy tay nhưng dừng giữa chừng
Đôi mắt sáng lên phút chốc vụt tắt thay đó là ánh dò xét và nghi ngờ
“A Tường… em đã biết từ lâu đúng ”
Tôi đột ngột sang Tần Lan trong mắt tràn đầy khiếp sợ nghi hoặc và thất vọng
Cô lảng tránh ánh mắt thì thầm:
“A Tường cũng chỉ vì cho sợ làm chuyện dại dột…”
“Giờ đã biết tất cả thì tha cho bọn họ… cũng là tha cho chính ”
“Cậu hận bọn họ ngày nào cũng kể khổ với thật sự sợ nghĩ quẩn…”
Khóe môi khẽ nhếch nở một nụ bất lực
Ánh mắt Thẩm Tuấn gắt gao khóa chặt thân như mất trụ cột mong manh đến cực điểm
“A Tường… cô đúng ”
“Em hận … trả thù đúng ”