Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 99
【 Tôi gửi tin nhắn tới chính là rằng đã từng bệnh nghiêm trọng Hơn nữa trời sinh tính cách khuyết tật cô ở bên thật sự gánh vác nổi đến lúc phát bệnh dọa cô chạy mất cô như chính là giết chết còn bằng hiện tại buông tay cho 】
【 Hai năm nước ngoài đều là ở bên vì trả giá nhiều những ngày đêm đó biết rõ nỗ lực đến cỡ nào mới thể kiềm chế chính 】
【 Anh vô cùng cố chấp đã ai đó thành việc gì chẳng sợ vỡ đầu chảy máu cũng kiên trì đến cùng Tôi lúc là cô từ bỏ thật sự cho rằng cô còn thể tiếp tục ở bên 】
Thời Ôn hiểu rõ bệnh của Trần Trì Cô thể tưởng tượng lúc bao nhiêu đau khổ bao nhiêu dày vò
Cô cảm thấy đau lòng biết chút đau đớn sánh với một phần ngàn lúc của
Tin nhắn của George vẫn tiếp tục gửi đến
Mới đầu Thời Ôn còn cho rằng cô thật sự lo lắng cho Trần Trì cô còn nghĩ làm như thế nào mới thể thuyết phục cô an tâm để Trần Trì ở bên nhưng phát hiện cái gì đó kì lạ
【 Cô biết Leon 】
Thời Ôn gửi một tin nhắn
Bên hồi lâu trả lời
Thời Ôn hỏi
【 Anh là bác sĩ tâm lý của Trần Trì Cô thể với là cô rời là Trần Trì đổi cô thành bác sĩ khác 】
【 Tôi rời 】 Bên nhanh đã trả lời
Thời Ôn mím chặt môi
【 Cô bỏ rơi chúng gì để Cảm ơn văn kiện của cô 】
những lời của cô giống như chọc vảy ngược của George đối phương liên tiếp gửi tin nhắn tới
【 Tôi bỏ rơi Rõ ràng chính là cô bỏ rơi 】
【 Cô để mặc nước ngoài cô đổi số di động liên hệ với trở nên quỷ quỷ đều là bởi vì cô 】
【 Cô dựa cái gì Chẳng qua cô chỉ biết sớm hơn mấy năm Cô đã làm gì cho 】
【 hai năm đó đau khổ nhất là ở bên nếu chăm sóc thể đã sớm còn ở thế giới 】
Tay Thời Ôn cầm điện thoại siết chặt môi trở nên trắng bệch
Lúc cô bỗng phát hiện cô cũng hoảng loạn Trần Trì lo lắng phát bệnh lần nữa bóng ma tâm lý do bệnh tâm thần gây
Mà cô khuôn mặt lo lắng tự trách của ám ảnh Thẩm Mạch xuất quỷ nhập thần biết khi nào xuất hiện làm cho ám ảnh
tất cả hoảng loạn lo lắng đều là vì bọn họ yêu
Thời Ôn cảm thấy mỏi mệt cô nghĩ tới mấy năm nay Trần Trì bao nhiêu mệt mỏi Cô xoa xoa tóc của sờ sờ gương mặt cho biết hiện tại chúng đều sống
Cô cuộn ở giường tấm chăn ấm áp hô hấp mềm mại tản cô chỉnh đốn cảm xúc nghiêm túc đánh chữ
【 Tôi biết nên cảm ơn cô đã trị liệu giúp trong hai năm bởi vì đủ loại hành động của cô hiện tại làm cảm thấy cô đối với bệnh nhân của một loại tình cảm mà bác sĩ nên Tôi biết cô vì loại tình cảm trong hai năm dẫn Trần Trì sai đường 】
【 hiểu rõ một chuyện chỉ biết Trần Trì sớm hơn cô mấy năm khi cô xuất hiện còn giúp Trần Trì băng bó vết thương Anh thể nhịn qua hai năm chủ yếu là do nhịn thôi chuyện là hiển nhiên vì để thấy lần nữa nguyện ý làm tất cả Bằng sợ rằng bác sĩ và bệnh viện nào cũng ép tiếp nhận trị liệu 】
【 Tôi chấp nhận bộ con của cũng tin ở bên là an nhất Nếu cô thật sự vì lo lắng cho từng là bệnh nhân của cô mới tìm đến để chuyện xin cô hãy yên tâm cũng cảm thấy cô nên nghiêm túc suy nghĩ cô đối với bệnh nhân của rốt cuộc là loại tình cảm gì cần tự đẩy xuống vực sâu 】
Thời Ôn ấn tắt di động xốc chăn lên xuống giường cô từ tủ đầu giường lấy chìa khóa của phòng Trần Trì Đây là chìa khóa dự phòng lúc Trần Trì đưa cho cô
Bây giờ là 12 giờ khuya Nhạc Cẩm đã nghỉ ngơi Thời Ôn xỏ dép lê tay chân nhẹ nhàng ngang qua phòng Nhạc Cẩm chậm rãi mở cửa phòng
Cửa nhà đóng cẩn thận Thời Ôn hành lang nhẹ nhàng thở xoay mở cửa nhà của Trần Trì
Trong nhà một mảnh đen tối Trần Trì vẫn trở về Thời Ôn thở dài mở đèn lên phòng bếp bật ấm nước
Cô cầm ly nước trong tay cái miệng nhỏ uống từng ngụm
George gửi thêm tin nhắn nào
Khoá cửa vang lên một chút Đôi mắt Thời Ôn bỗng dưng sáng lên cô chống sô pha đang đón cuối cùng do dự một chút bước xuống sô pha đã kịp cô chung quanh cũng biết nghĩ như thế nào ngã sô pha nhắm mắt làm bộ đang ngủ
Trong đầu Trần Trì đều là đoạn bình luận Weibo Sau sự kiện trong nhà ăn Thời Ôn một nhận phạt như thế nào còn gặp mấy lời đồn đãi vớ vẩn chịu đựng nhiều như ……
Anh ở đường một hồi lâu gặp cô bây giờ chắc cô đã sớm ngủ Cuối cùng vẫn áp xuống cỗ xúc động
Vì thế thời điểm trong tầm mắt xuất hiện một cô gái sô pha làm hoảng hốt một hồi
Khi phản ứng Trần Trì nhanh chóng thay giày sợ đánh thức cô nên khẽ khàng bước từng bước nhỏ gần
Thời Ôn an tĩnh mà ở mặc đồ ở nhà giản dị đơn sắc tóc nhu hòa tản ở bên cạnh làn da trắng nõn nhu thuận
Trần Trì xuống sàn gỗ bên cạnh cô thân thể mệt mỏi bỗng nhiên nơi nghỉ ngơi Anh nhẹ nhàng dựa bên sô pha nhan sắc khi ngủ của cô
“Ôn Ôn……” Anh thấp giọng gọi
Một hồi lâu nhẹ giọng gọi cô một tiếng
Thời Ôn giả bộ ngủ là ý tưởng trong nháy mắt vốn dĩ lén gì giả bộ ngủ một hồi lâu chỉ kêu tên đột nhiên lên tiếng
Đang do dự nên mở mắt bỗng nhiên : “Anh biết hết ”
Biết cái gì
Thời Ôn gắt gao nhắm mắt
Trần Trì dựa trán sô pha âm thanh nặng nề rầu rĩ “Em cho ……”
Giọng ngập tràn ấm ức
Thời Ôn như liền chịu nổi Không cái gì cho làm ấm ức như
“Em đáng lẽ nên cho tất cả là bạn trai của em Em đáng lẽ nên uất ức của cho biết em bởi vì chuyện ở nhà ăn mà phạt phê bình……”
Trần Trì nhắm hai mắt mày nhăn càng sâu tiến đến vòng eo của cô cọ cọ
Lông mi Thời Ôn run rẩy mở mắt mắt chỉ thấy trần nhà lập tức nhắm
Hô hấp của Trần Trì dần dần thả lỏng cô nhịn mở mắt một chút thấy đầu của thì giật lập tức khép
Thời Ôn mặc áo ngắn tay cùng quần dài cánh tay để rìa sô pha ban đêm thời tiết phiếm lạnh Trần Trì ôm cô về giường mới cầm cánh tay cô phát hiện thân thể của cô chút lạnh
Dựa theo lịch làm việc và nghỉ ngơi của cô đã ở đây ngủ hơn một giờ biết sinh bệnh
Môi mỏng của Trần Trì mím chặt nghĩ đến cô ngủ quên ở đây là vì đợi tâm mềm đến rối tinh rối mù
Anh cúi ở môi cô lưu một nụ hôn Thường ngày thấy cô ngủ ở sô pha khi ôm cô về phòng sẽ lưu một nụ hôn chỉ là chạm môi vài phút bởi vì sợ đánh thức cô nên tiến sâu
hôm nay Trần Trì nhịn Các loại cảm xúc khắc xương cốt cả ngứa đau dựa bản năng vươn đầu lưỡi liếm liếm môi cô mềm nhẹ đẩy phiến môi cô câu lấy đầu lưỡi cô
Anh cần cảm nhận độ ấm và khí tức của cô
Ôn Ôn của mặc kệ làm gì cuối cùng đều sẽ tha thứ cho là cô gái dùng tất cả ôn nhu để đối đãi với bọn họ xa cách một lần đến tận bảy năm cô hiện tại vẫn của cô trong tương lai cũng sẽ là của độ ấm của cô thở cô khi cô cô ôn nhu tất cả mọi thứ của cô……
Thân thể Trần Trì nóng bỏng hô hấp tăng thêm cái hôn mềm nhẹ ở môi bất tri bất giác càng ngày càng triền miên càng ngày càng nóng hổi
Thẳng đến một tiếng kêu rên vang lên trong khí
Anh đột nhiên hồn lùi bắt gặp đôi mắt nhu nhuận ngập nước của cô
Một bàn tay của còn chống ở bên đầu cô hô hấp cực nóng chút chật vật “Thật xin …… Đánh thức em ”
Thời Ôn thành tiếng Lúc mới chú ý tới đáy mắt cô một chút buồn ngủ cũng
Cô đột nhiên giơ tay câu lấy cổ một cái hôn đáp ở môi “Mừng về nhà em nhớ ”
Trong nháy mắt bên tai Trần Trì giống như pháo hoa đang nổ tung rực rỡ như đáy mắt lộng lẫy của cô
Thời Ôn đem phản ứng của thu đáy mắt
Bạn học Trần Trì của cô thật sự thích cô
Cô nhắm mắt học theo động tác của thuần thục mà xâm nhập trong miệng
Người đàn ông của cô thích cô như cô nhất định ôn nhu mà yêu
Cảm xúc đặc sệt lên men bọn họ gắt gao ôm lẫn trao cho tình yêu nồng cháy lưu ấm của
Thời Ôn áp ở sô pha Trần Trì đè nặng cô dùng sức mà đòi lấy một bàn tay lót ở cổ cô một bàn tay bất tri bất giác ở cô vuốt ve
Quần áo biết khi nào đã xốc lên cảm xúc mềm nhẵn tinh tế vương đầu ngón tay Động tác của khựng nhưng cũng dời
Trần Trì nhớ rõ nhớ rõ bảy năm mỗi lần cùng cô tiếp xúc thân thể Mỗi lần như cũng mang theo mục đích chỉ là bản năng bản năng của tới gần cô chạm đến cô
Lỗ tai của cô cổ của cô cánh tay và bàn tay của cô còn năm ôm cô lên xe máy góc váy của cô phiêu đãng giúp cô dịch góc váy đầu ngón tay xẹt qua đùi cô
Khát khao chiếm hữu cô điên cuồng nảy sinh tình cảm và dục vọng đơn giản là từ cô mà cũng chỉ dành cho cô
Trần Trì mở mắt chằm chằm thân lông mi cô rung động gương mặt của cô ửng đỏ Anh nhẹ nhàng vuốt ve biểu tình của cô đầu ngón tay phác hoạ cảm xúc nhưng ánh mắt của cô vô cùng nóng bỏng
Cô ngượng ngùng mà rụt rụt bả vai lỗ tai hồng đến nhỏ nước
Trần Trì thấy phản ứng của cô đầu nổ tung trong lòng mềm mại dục vọng chiếm hữu điên cuồng đè nặng da đầu giống như một cái van mở
Anh dồn dập mà đoạt lấy thở của cô động tác xoa ấn mềm nhẹ tăng thêm tiếng cô rên rỉ tràn giữa môi răng hai càng kích thích làm thần trí của trở nên điên cuồng
Thẳng đến khi tay chuyển xuống quần ngủ của cô dừng Hô hấp của thô nặng tầm mắt thâm thúy sâu thẳm cô
Cô đang phát run côsợ hãi nhưng cũng khẩn trương
Trần Trì buông tay hít từng ở cổ cô Thời Ôn phát hiện dừng chậm rãi mở mắt
“Em……”
Âm thanh xuất khỏi miệng trở nên khàn khàn
Trần Trì chống cánh tay liếm nước bọt ở khóe môi của cô “Không cần ép sợ sẽ làm”
Thời Ôn đúng là đang sợ hãi nhưng nghĩ đến là cùng cô liền cảm thấy an tâm cũng đáng sợ như ……
Cô sô pha cảm thấy chút thẹn thùng nhưng chờ cô mở miệng cửa phòng gõ vang lên
Thời Ôn sợ tới mức rụt cả trong lòng Trần Trì