Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 90
Vì trong điện thoại của Ôn Ôn bảo bối số của đàn ông trai
“Ôn Ôn bảo bối CCC là ai ”
Bối Thi đưa điện thoại di động giơ lên mặt Thời Ôn
Động tác trả tiền của Thời Ôn khựng ánh mắt chút trốn tránh
Trần Trì vặn ngang qua
CCC Là ý gì
Bối Thi thoáng qua Trần Trì nhớ tới một màn lúc đang ăn cơm giật mà che miệng
Không chứ Trùng hợp như
Thời Ôn lấy di động thoát khỏi phần thêm số liên lạc mới chậm rãi : “Chính là trùng hợp như thế đấy”
Bối Thi hổ áy náy “Tiểu Ôn……”
Thời Ôn thuận tay giúp cô nàng vuốt tóc “Được về nhà thôi”
–
Thời Ôn rời giường ngủ cũng quy luật mỗi ngày đều đúng giờ mà khỏi nhà Trần Trì nhanh liền hiểu rõ quy luật sinh hoạt làm việc và nghỉ ngơi của cô dần dần mỗi ngày buổi sáng buổi tối cô đều đúng giờ gặp
là nhanh chậm theo phía cũng một câu nào Mà mỗi đêm Thời Ôn về đến nhà đều phát hiện cửa nhà một chậu hoa
Là hoa tươi trồng trong chậu
Sau bảy ngày nhận hoa đến ngày hôm Thời Ôn nhận nữa
Đêm đó cô mất ngủ
Đến khi mặt trời lên cao cô nghĩ thầm
Anh đúng là biết tính kế
Thời Ôn mơ hồ thay xong quần áo còn đang đánh răng thì cửa đã gõ vang
Cô tưởng là Bối Thi và Vu Đồng xỏ dép lê mở cửa
Cửa mở gương mặt Trần Trì nhảy trong tầm mắt
Thời Ôn ngây ngốc mất vài giây
Trần Trì bao giờ lên lầu cùng lắm cũng chỉ đến lầu một
Thiếu nữ tỉnh ngủ tóc tùy ý buộc thành đuôi ngựa biểu tình ngốc ngốc đôi mắt mê mang mở to
Trong lòng khẽ nhúc nhích sữa đậu nành trong tay đưa qua “Tôi làm ít sữa đậu nành một uống hết em uống ”
Áo thun ở nhà màu lam quần thể thao màu trắng chân dép lê
Đây là quần áo ở nhà…
Thời Ôn nghiêng đầu về phía của
——
Cửa nhà đối diện mở rộng
“Tôi chuyển đến” Trần Trì : “Về chính là hàng xóm của em”
Thời Ôn phát ngốc “……”
Trần Trì đem sữa đậu nành đưa cho cô “Mới làm xong chắc là hương vị em thích”
Thời Ôn lắc đầu “Không cần lát nữa em ngoài ăn là ”
Nụ ở khoé miệng Trần Trì nhạt dần ánh mắt ảm đạm
Anh nữa xách theo sữa về nhà
Bóng dáng vô cùng cô đơn
Thời Ôn mềm lòng khi đóng cửa liền “À cho em một ít ……Để em về lấy cái ly”
Trần Trì dừng bước chân khóe miệng cong cong chờ ở cửa
Thời Ôn cầm một chiếc ly bằng pha lê sạch sẽ bàn
Sữa đậu nành chậm rãi rót trong ly
Đáy mắt Trần Trì đầy chờ mong mắt đen sáng ngời
Thời Ôn thấy cũng về phòng ngay mà ở mặt trực tiếp uống một ngụm
là hương vị cô thích hạt đậu thơm độ ngọt vặn
“Ngon lắm cảm ơn ” Cô cúi đầu nhẹ giọng
Trần Trì chằm chằm sữa đậu nành còn dính khóe miệng cô chậm rãi “ừm” một tiếng
……
Buổi chiều Nhạc Cẩm sân bay chuẩn nước ngoài lưu diễn Trước khi cô nàng còn gọi cho Thời Ôn vài cuộc ý cô cùng
Thời Ôn biết cô nàng lo lắng cho sợ cô nghĩ nhiều về chuyện của Trần Trì Cuối cùng cô đành cam kết cam kết sẽ tự chăm sóc cho Nhạc Cẩm mới yên tâm
Điện thoại cắt gọi đến
Tống Đằng
Thời Ôn ngón tay khựng đó mới ấn
“Cô Thời là Tống Đằng”
Thời Ôn suy đoán mục đích gọi cho : “Ừ biết”
“Cô thể gặp một chút ”
“Tôi thể hỏi là chuyện gì ”
“Về Trì tổng cảm thấy cần thiết cho cô”
“…… Được”
Cuộc gọi kết thúc Tống Đằng gửi tới một tin nhắn là thời gian cùng địa chỉ
Thời Ôn nhờ Vu Đồng dạy thay cô một tiết cuối tới tiệm cà phê trong tin nhắn
Tiệm cà phê ở gần trung tâm phụ đạo Thời Ôn bộ qua
Người phục vụ dẫn Thời Ôn tới ghế lô đã đặt
Cửa đẩy Thời Ôn ngoài ý thấy trong ghế lô hai
Một là Tống Đằng còn Thời Ôn cũng ấn tượng Tên là Đường Bác là bạn của Phương đạo diễn ở đoàn phim 《 Tê Ảnh 》 làm nhiếp ảnh gia
Hai đàn ông một chiếc ghế sô pha Thời Ôn đối diện bọn họ
Tống Đằng hai tay giao để bàn thở dài “Vốn dĩ cũng quấy rầy cô nhưng thật sự chịu nổi nữa ”
Thời Ôn nghi hoặc thể hiểu cái gì mà chịu nổi còn cố ý tìm tới cô
Tống Đằng cô lắc lắc đầu “Cô cũng biết Trì tổng gần đây vẫn luôn theo cô cho dù bám theo cô thì công việc vẫn thành”
Thời Ôn nhíu mi
Lợi hại như
Tống Đằng xoa xoa giữa mày “Là do buổi tối Trì tổng thức đêm tăng ca đương nhiên cũng tăng cùng…… Dù đây cũng là bổn phận của sắp kết hôn dạo hôm nào cũng về nhà muộn vợ sắp cưới của suốt ngày lải nhải sợ chúng còn kết hôn đã chia tay ”
Thời Ôn xoay ly cà phê thấp giọng : “Chuyện cũng cách vẫn theo ”
Tống Đằng nhíu mày “Cô cũng đừng cùng Trì tổng giận dỗi nữa Leon cô cũng thích Trì tổng nếu thích thì ở bên là ”
“Cô Ôn một số việc Trì tổng cho nhưng cảm thấy cần thiết cho cô Bệnh tâm lý của Trì tổng chắc chắn là cô biết ở nước ngoài nhiều năm như Trì tổng vẫn luôn tiến hành tâm lý trị liệu hết thảy đều bởi vì cô”
“Quá trình trị liệu tâm lý khổ sở vị bác sĩ tâm lý đầu tiên của Trì tổng Trì tổng lúc mới nước ngoài tinh thần cùng tâm lý đều yếu ớt Có một thời gian ngài nghiện rượu bởi vì khuynh hướng tự làm hại thời điểm xúc động cùng khác đánh một lần nghiêm trọng nhất đánh đến nỗi mắt thiếu chút nữa mù hiện tại mắt thị lực kém trừ bỏ thấy ánh sáng thì cũng khác mù là mấy”
“Thời Ôn ngài biết vấn đề của chính cho nên vẫn luôn nỗ lực thay đổi nhưng khi về nước thể rõ ràng phát hiện cảm xúc của ngài dao động ngài thường xuyên cố gắng áp chế chính Chuyện liên quan đến cô là thể nghi ngờ”
Tống Đằng đến đây quan sát sắc mặt Thời Ôn Thấy mặt cô trắng bạch nháy mắt nghĩ đến bộ dáng Trần Trì đen mặt nếu để Trì tổng biết đem chuyện …… đột nhiên Tống Đằng chút khẩn trương sai cái gì đắc tội với cô
Thời Ôn ôm cái ly hô hấp chút loạn “Anh mắt của khác mù là mấy”
Tống Đằng gật đầu
Đường Bác bên cạnh đột nhiên đánh gãy hai
“Buổi chiều xuất ngoại thể cho ”
Tống Đằng cũng gì “Tôi xong ”
Đường Bác “Anh thể ngoài ”
Tống Đằng: “…… Được”
Ghế lô chỉ còn hai Biểu tình của đàn ông đối diện nghiêm túc lãnh đạm Thời Ôn chút lo lắng biết cô thể tiếp thu nội dung sắp tới ……
“Tôi sẽ ngắn gọn” Đường Bác đẩy đẩy mắt kính “Trần Trì là ân nhân cứu mạng của cũng là ân nhân cứu mạng của cô”
Thời Ôn khó hiểu “Cái gì”
Đường Bác tiếp tục : “Cũng là ân nhân cứu mạng của nhiều ở Nhị Trung năm ”
Thời Ôn mơ hồ đoán cái gì cảm thấy khả năng
“Tôi là học sinh lưu ban ở Nhị Trung đã mấy năm liên tiếp trượt đại học liền nổi lên ý định tự sát nhưng là cam lòng chỉ một chết vì thế đặt bom ở mọi chỗ trong trường học Là Trần Trì phát hiện đánh một trận ngăn sự kiện nổ trường ”
Đầu óc Thời Ôn loạn thành một đoàn
“Anh là Là nổ trường học”
Đường Bác gật đầu
Thời Ôn mê mang mà lắc đầu “…… Từ khi nào thì ý định làm nổ trường học”
Đường Bác: “Ý định đó đại khái nghĩ đã một hai năm chế thuốc nổ cũng đã mất nửa năm”
Thời Ôn nắm chặt ly cà phê
Thế nhưng là ……
Thế nhưng là Đường Bác làm nổ trường học
Cho nên đời cô hiểu lầm
Không chỉ cô hiểu lầm lúc tất cả mọi đều cho rằng chính là Trần Trì làm
Đường Bác đẩy mắt kính “Lúc vẫn luôn cảm thấy Trần Trì bình thường từng nghĩ tới sẽ là ngăn cản làm nổ trường học…… Tôi nghĩ nếu cô chừng cũng sẽ đồng ý cùng cho nổ trường học”
“ bởi vì cô Ngày đó cô ở phòng y tế thấy hủy xong bom liền vội vàng tìm cô Đối với cô sức ảnh hưởng lớn”
“Tôi cảm thấy cô cần thiết rõ ràng một chút Nếu cô ở bên thì là ác ma thiên sứ tất cả đều do cô quyết định”
Thời Ôn rời khỏi tiệm cà phê thất hồn lạc phách về nhà
Di động ở trong túi rung lên cô lất tên liền ấn
Trong loa truyền đến giọng nóng nảy của Nhạc Cẩm “Cậu lập tức trở về cùng nước ngoài Người đàn ông dám chuyển đến đối diện nhà chúng Thật là đáng sợ”
“Mình biết…… Tiểu Cẩm sẽ xử lý đừng lo lắng” Thời Ôn xong cắt đứt điện thoại
Nhạc Cẩm còn một bụng lời trò chuyện đột nhiên kịp phòng ngừa cắt đứt
Cô nàng buồn bực ngọn lửa trong lòng dập mở cửa phòng vặn gặp Trần Trì đổ rác về
Nhạc Cẩm nhíu mày “Theo đuổi cũng như rằng chuyển đến đối diện thật sự đáng sợ đấy biết Nhất cử nhất động đều chằm chằm”
Trần Trì nhàn nhạt liếc cô nàng một cái lời nào trong phòng
Nhạc Cẩm thấy thế gõ gõ ván cửa ý bảo “Tiểu Ôn hôm nay sẽ cùng nước ngoài đừng đến lúc đó theo chúng ”
Cô xong “phanh” một tiếng đóng cửa
Trần Trì cương cứng tại chỗ Dưới ánh đèn đàn ông ở hành lang trống rỗng thấy rõ sắc mặt cả vẫn nhúc nhích phảng phất linh hồn
Thời Ôn lên lầu liền thấy một màn
Người đàn ông giống như điêu khắc ở cửa
Cô lên bậc thang động tĩnh liền nghiêng đầu
Thời Ôn mở miệng hô hấp run rẩy: “Trần Trì……”
Đèn cảm ứng sáng lên Khuôn mặt của ánh tầm mắt Sắc mặt Trần Trì cực kì kém hai mắt tối nghĩa rõ ánh mắt như chim ưng chặt chẽ khoá cô
“Em nước ngoài”
Thời Ôn sửng sốt Không kịp phản ứng đang chuyện gì
Trần Trì nắm chặt tay ngăn chặn ý đập phá đồ vật “Bởi vì dọn đến đây em liền xuất ngoại trốn ”
Anh từng bước đến bên cô ánh mắt hung hăng nghiến răng nghiến lợi “Thời Ôn rốt cuộc em làm thế nào Rõ ràng đã khắc chế chính chỉ dọn đến đây cũng hề làm gì em cả…”
“Có em thấy một chút nào đúng ”
Đôi mắt đã một mảnh màu đỏ tươi thoạt giống như một con sư tử cả đầy vết thương nhốt trong lồng
Thời Ôn bình tĩnh mà chạm cặp mắt nghĩ đến những lời Tống Đằng Cô nâng lên một bàn tay che khuất mắt trái của
Trần Trì kinh ngạc
Lông mi Thời Ôn run rẩy chậm rãi : “Đây là số mấy”
Anh mím chặt môi một lúc lâu : “Không biết”
Thời Ôn buông tay trái xuống đôi mắt trướng đau nước mắt chỉ trong nháy mắt liền tràn đầy hốc mắt
“Rõ ràng đã hứa với em tự chăm sóc cho bản thân……”
Thanh âm thực nhẹ ở hành lang trống rỗng càng thêm rõ ràng
Trần Trì thấy cô tâm như lưỡi dao sắc nhọn cứa đau xót
Anh cẩn thận nâng mặt cô lên Một giọt nước mắt vặn trượt xuống theo gương mặt của cô lướt qua ngón tay
Trần Trì nhẹ nhàng xoa xoa thanh âm khô khốc “Ôn Ôn đừng ……”