Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 88
- Nhà
- Tình Yêu Không Lối Thoát
- Chương 88 - Bắt đầu từ hôm nay, anh muốn theo đuổi em
“Tiểu Ôn ——”
Nhạc Cẩm nhẹ nhàng gõ cửa phòng
Không ai trả lời
Cô tăng lực đạo gõ mạnh cửa “Tiểu Ôn ăn cơm”
Thời Ôn mơ mơ màng màng từ trong chăn ló đầu cảm giác đầu tiên chính là đau đầu cô xoa xoa huyệt Thái Dương
“Mình làm đồ ăn tới ăn chút ”
Thời Ôn cử động “Cậu ăn cần đợi ”
Nhạc Cẩm nghĩ đến Trần Trì “Mình làm tận hai phần đồ ăn liền một ăn hết đổ quá lãng phí ——”
“Buổi sáng cũng ăn cơm ăn chút còn cháo đấy”
Thời Ôn trở bất đắc dĩ : “Mình tới liền đây”
Cô ở giường giãy giụa một hồi rốt cuộc xuống giường
“Cháo nóng” Nhạc Cẩm nếm một ngụm dương dương mi “Tay nghề thì……”
Thiếu chút nữa lỡ miệng cô ho khan một tiếng thật may Thời Ôn tập trung nên
Thời Ôn dùng muỗng đảo vài cái múc một ngụm
Hương vị thanh đạm ngọt mặn mùi hương ngũ cốc bên trong thả chút bách hợp
Dạ dày Thời Ôn kích thích cháo hợp khẩu vị liền uống nhiều chút
Nhạc Cẩm thật sự đói gắp khối sườn non cảm thán mà “A” một tiếng
Không nghĩ tới ngoại trừ trang trí đẽ hương vị cũng siêu cấp ngon
Trời ạ lớn lên chỉ trai tiền còn biết nấu nướng
Không đúng chọc Tiểu Ôn đau lòng chính là
Nhạc Cẩm nghĩ cắn một ngụm sườn non
“Tiểu Ôn nếm thử sườn xào chua ngọt thật sự siêu ngon ——”
Thời Ôn uống hơn phân nửa chén cháo bắt đầu khẩu vị liền cầm đũa nhiệt tình dùng bữa
Lúc mới chú ý tới thức ăn bàn Đều là khẩu vị của cô điều……
“Đồ ăn hôm nay trang trí tinh tế hơn nha” Thời Ôn kẹp lên một khối sườn non
Nhạc Cẩm bưng chén cháo lên uống
Miệng Thời Ôn cắn xương sườn mày khẽ nâng nghiêm túc đánh giá “Rất ngon”
Cô ăn xong một khối sườn hỏi: “Trong lúc đóng phim đã lén học nấu ăn ”
Nhạc Cẩm gãi gãi đầu “Ừm đúng ”
Thời Ôn cong môi “Đồ ăn ngon lắm”
Nhạc Cẩm cảm thấy chột pha trò cho qua
Trên bàn cơm an tĩnh một hồi Nhạc Cẩm nhịn hỏi: “Có thể cho biết là chuyện gì ”
Động tác gắp đồ ăn của Thời Ôn dừng một chút cô đem rau cần tây để trong miệng nhai vài cái tiếng vang thanh thúy : “Lúc còn học cao trung thích ăn rau cần tây cũng thích”
“Mình luôn cảm thấy thích chính là thích…… Sau khi nước ngoài cảm thấy bọn rốt cuộc cũng tránh sóng gió của cuộc sống nhưng đã trở ……”
Thời Ôn nhấp môi một giọt nước mắt tiếng động rơi xuống
“Lúc trở về loại cảm giác thật sự kỳ diệu bảy năm xa cách dài đằng đẵng đột nhiên còn tồn tại nữa Giống như những ký ức và tình cảm của bảy năm đều từng thay đổi đã trở trưởng thành hơn nhiều nhưng đến đôi mắt của liền thấy bộ những cảm xúc ngổn ngang lúc đều trở ……”
“ mìnn đột nhiên cảm thấy nghi ngờ Nếu thật sự thích tại hoài nghi mặc kệ là tin tin chính thì vẫn cảm thấy đoạn tình cảm …… gì đó sai ”
Nhạc Cẩm mơ hồ gì đó đến cô đau lòng mà rút một tờ khăn giấy Còn đưa tới Thời Ôn đã đem nước mắt lau khô ngừng thút thít
Nhạc Cẩm nắm giấy cũng mờ mịt “Vậy định về làm ”
Thời Ôn lắc đầu “Không biết Thật sự bỏ qua …… Cũng cách nào ở bên nếu cứ cố chấp ở bên như trong lòng sẽ vướng mắc giống như biết sai mà vẫn cố tình để nó tiếp tục sai hơn …”
Cô đỏ mắt kéo kéo khóe miệng “Nếu cảm thấy lúc đó mới là mất Mình cảm thấy sợ hãi…… Cũng bất lực……”
“Mình thật sự cách nào khác” Cô Nhạc Cẩm bỗng nhiên một chút ủy khuất làm nũng “Còn ngủ một giấc ngon lành đã đánh thức ”
Nhạc Cẩm qua xuống nhẹ nhàng ôm lấy cô “Tuy rằng nhiều như vẫn còn hiểu hết nhưng nếu khổ sở thể với vẫn luôn ở đây…… Cậu thể ngủ mà nhưng mà thể ngủ quá lâu”
Thời Ôn nhắm mắt vòng tay ôm cô
……
Thời Ôn mở nước ấm tắm trở giường ngủ một giấc tỉnh đã 6 giờ sáng ngày hôm
Sau khi xong 《 Tê Ảnh》 đã là hết mùa hè Thời Ôn về với cuộc sống thường ngày —— luyện nhảy dạy học sinh
“Nếu tháng cùng nước ngoài diễn một vị đạo diễn gặp ”
Khi ăn cơm sáng Nhạc Cẩm đề nghị
Thời Ôn lắc đầu “Không ”
Ăn cơm sáng xong Thời Ôn mang theo cặp trường phụ đạo
Vẫn là trường phụ đạo dạy nhảy lúc cao trung Sau khi nghiệp cô chuyển đến khu thuê một chung cư ở gần đó
Đi qua một dãy phố Thời Ôn ngừng ở đèn xanh đèn đỏ nghiêng đầu đường
Rolls-Royce
Cô về phía bảng số xe đầu
Đi từ khu chung đến trường phụ đạo chỉ mất mười phút Thời Ôn dùng năm phút đồng hồ đã đến tiến trường phụ đạo cô cô đã toát mồ hôi
Cô ở đại sảnh hít sâu lấy khăn giấy xoa xoa cái trán
“Tiểu Ôn gấp như làm gì” Có ngang qua thấy Thời Ôn mồ hôi đầy đầu trêu ghẹo
Thời Ôn mỉm “Coi như tập thể dục thôi”
Thời Ôn thuê một phòng học dùng để luyện nhảy Buổi sáng cô sinh hoạt một buổi chiều liền dạy học sinh xem như làm thêm khi thiếu cô sẽ lên lớp thay Bối Thi và Vu Đồng
Thời Ôn phát hiện vẫn thích khiêu vũ Chỉ khi khiêu vũ hết lần đến lần khác ở trong phòng học rộng rãi sáng ngời đong đưa cơ thể cùng những làn điệu xưa cô mới thấy thật sự tự do
Buổi chiều kết thúc khóa học bọn học sinh dọn đồ lộ nụ tinh nghịch lễ phép tạm biệt: “Cô Tiểu Ôn hẹn gặp ——”
Người cuối cùng rời Thời Ôn theo thói quen tính mát xa tay chân Tự nhiên nghĩ đến ngày đó ở khách sạn giúp cô mát xa cô lắc lắc đầu cho nghĩ lung tung
Khi Thời Ôn rời sắc trời đỏ đèn rực rỡ mới lên Cô dọc theo đường lớn chậm rì rì
Đi đến một ngã tư chờ đèn đầu về phía ven đường
Không chờ cô thu mắt cửa đột nhiên động đậy khác đẩy đàn ông bước từ xe xuống
Đèn giao thông nhảy đến màu xanh Thời Ôn vốn dĩ chạy nhưng thời điểm sắp động tay chân cô ngừng
Người đàn ông lập tức đến mặt cô dừng
Thời Ôn ngẩng đầu e dè về phía
Trần Trì một đầu tóc đen xoã tung hỗn độn ở trong gió đáy mắt một mảnh màu xanh lá
Cô chú ý tới vết thương cằm
Anh cạo râu sượt qua cằm
“Anh xin ” Trần Trì khô khốc : “Hiểu lầm em cùng Sở Bách thực xin bảy năm hiểu lầm là em vứt bỏ thực xin ……”
Thời Ôn lẳng lặng chăm chú “Em cũng xin ”
Bộ dáng bình tĩnh của cô làm hoảng sợ
Thời Ôn : “Em cho rằng vì tương lai lựa chọn nước ngoài cho nên khi rời đều liên hệ với ”
Lúc là giận giận cùng thương lượng cô tự lý giải cho rằng là vì trở nên mạnh mẽ đủ mạnh mẽ để bảo hộ cô nên mới xuất ngoại
Cho nên lúc cô liên hệ với nhưng rốt cuộc vẫn liên hệ
“Lúc số di động của luôn im bặt tìm cũng tìm thấy”
Anh lập tức giải thích “Thẩm Mạch lấy Thực xin lúc năng lực”
“Cái quan trọng”
Trần Trì cứng đờ
Thời Ôn mở miệng chậm rãi : “Quan trọng là chúng lúc chính thức chia tay khả năng đôi khi chính là một loại chấp niệm bởi vì lời chia tay”
“Cho nên em cảm thấy hôm nay rõ ràng ”
Ánh mắt đau xót
“Ôn Ôn……”
“Chia tay ”
Hai thanh âm đồng thời vang lên
Hô hấp của Trần Trì chậm cứ như chằm chằm cô cô cũng chút nào trốn tránh
Thời Ôn nắm chặt tay quyết tâm để lộ cảm xúc của
“Được”
Một tiếng nhàn nhạt gió thổi tán
Tim Thời Ôn cứng chớp mắt tưởng như chính âm thanh năm của : “Anh quyết định nước ngoài”
Người đàn ông xoay giày da dẫm lên mặt đất chân dài bước tới
Thời Ôn khẩn trương cúi mắt nghĩ làm cho đôi mắt chồng chất nước
Tiếng bước chân đột nhiên tới gần
“Xin hỏi……”
Cô ngạc nhiên mở mắt về phía Trần Trì bỗng dưng trở
Trần Trì đôi mắt đột nhiên đỏ một vòng của cô tâm đau đến nhức mỏi
Anh thu liễm cảm xúc chậm rãi giương môi mắt đào hoa cong lên “Có thể cho xin số điện thoại ”
Thời Ôn quên cả phản ứng
Trần Trì thẳng đáy mắt cô cố tình hạ giọng “Tôi thấy cô đã nhất kiến chung tình”
Hô hấp của Thời Ôn trở nên nhịp nhàng rút về vài sợi lý trí bật biết là cảm thấy buồn là nghi hoặc là tức giận
“Anh đang làm gì ” Cô chỉ thể nghĩ một câu như thế
“Theo đuổi em”
Anh trả lời dứt khoát thâm trầm mà cô
“Bắt đầu từ bây giờ chính thức theo đuổi em”
……
Về đến nhà Thời Ôn ở sô pha nhớ hình ảnh lúc nãy bình tĩnh xoay rời
Tốt lắm tự nhiên
Buổi tối Thời Ôn ở giường lần thứ sáu mở di động
Hai giờ sáng
Cô còn ngủ cô mất ngủ
Quả nhiên tiền đồ
Buổi sáng ngày hôm Thời Ôn đần độn từ giường bò dậy
Cô cảm thấy yêu đương thật hao tổn tinh thần
Có chỉ một yêu đương mới rắc rối như ……
Nhạc Cẩm buổi biểu diễn ăn cơm sáng liền rời
Thời Ôn trực tiếp ở bên ngoài giải quyết cơm sáng
” Bánh bao rau xanh bánh bao nhân trứng sữa còn sữa đậu nành nóng nữa”
Thời Ôn thuận tay thanh toán tiền
Dì bán hàng nhanh chóng tìm bánh bao lúc đưa cho Thời Ôn còn nhân cơ hội trêu ghẹo: “Ăn đến hai cái sợ béo ”
Thời Ôn khẽ “Không ạ dì làm ngon ăn như thế nào cũng béo”
Dì bán hàng vui vẻ “Cái miệng nhỏ thật ngọt lớn lên xinh như khẳng định thể làm bạn trai chết mê chết mệt”
Thời Ôn ngượng ngùng
“Hai bánh bao rau xanh một cái bánh bao nhân trứng sữa còn sữa đậu nành nóng” Một thanh âm khác từ phía truyền đến ở bên Thời Ôn
Thời Ôn cần chỉ thanh âm liền biết là ai
—— “Bắt đầu từ bây giờ chính thức theo đuổi em”
Không biết Thời Ôn đã nhớ đến những lời lần thứ mấy
Cô ảo não mà nhắm mắt vô tình lẩm bẩm: “Phiền chết……”
Động tác trả tiền của Trần Trì cứng đờ cổ họng phát đau
Thời Ôn cũng phản ứng lặng lẽ mắt Trần Trì thấy sắc mặt khó coi nhíu nhíu mi mặt
…… Không mặc tây trang
À hôm nay là ngày cuối tuần
Dì bán hàng lấy hai phần bánh bao chia đưa cho hai
Nhìn một hồi bỗng dưng làm bà mai “Cậu trai trẻ cháu thích ăn hai loại bánh bao ”
Trần Trì kéo kéo môi lễ phép : “Từ lúc học đã thích”
Dì bán hàng “Ai u” một tiếng Thời Ôn bĩu môi “Con bé cũng thích ăn hai các cháu duyên”
Thời Ôn nhận bánh bao đoán ý đồ của dì bán hàng hổ mà nên lời
Cô vẫy vẫy tay “Dì cháu ”
Trần Trì rũ mắt dì bán hàng gật đầu xoay về phía xe
Dì bán hàng giật dây thất bại vô cùng tiếc nuối
Nhìn thế nào cũng cảm thấy bọn họ xứng đôi
Thời Ôn cắn bánh bao hương vị quen thuộc lan tỏa trong khoang miệng ngày xưa thấy gì hôm nay trong lòng đột nhiên chút hụt hẫng
Liếc thấy chiếc xe nhanh chậm theo
Cô nhíu nhíu mi dùng tốc độ nhanh hơn bước
Thời Ôn cảm thấy hôm nay cô hẳn là chỉ dùng bốn phút tính thời gian mua bánh bao thời
Tới phòng học Thời Ôn phát hiện sốc hông Cũng biết vì ăn quá nhanh tóm đau một lúc lâu nhảy vài bài vũ đạo vẫn còn thấy nhói
Cô rót một ly nước ấm
Nước ấm quá nóng
Thời Ôn thở dài bưng cái ly bắt đầu tản bộ vòng quanh trường phụ đạo thuận tiện đợi nước hạ nhiệt
Đi loanh quanh một hồi biết vì tới lớp cờ vây
Thời Ôn cúi đầu nhẹ nhấp một ngụm nước
Cô phát hiện chuyện của luôn thể nhớ rõ ràng……
Nước còn chút nóng cô tiếp tục về phía
Lơ đãng mà đầu thấy Trần Trì đang ở trong phòng học đánh cờ cùng một ông lão lớn tuổi