Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 86
Sở Bách nghi hoặc đến đàn ông Theo biết Tiểu Ôn nhiều năm như hề bạn trai
Thời Ôn đến sắc mặt Trần Trì cảm thấy tình huống cũng dám chạm Sở Bách ngăn trở cửa : “Hôm nay về ”
Sở Bách vui
Anh cảm thấy đàn ông trong phòng chút…… nguy hiểm Sắc mặt cực kỳ kém cặp mắt giống như linh hồn nhưng làm khác cảm thấy khiếp đảm tản một cổ thở “Tử Thần”
Làm thể để Tiểu Ôn ngây ngốc một ở đây
Sở Bách vẫn cởi giày
Thời Ôn sốt ruột “Anh định làm gì Không em hôm nay về ”
Sở Bách hạ giọng “Người đàn ông quá đáng sợ thể yên tâm để em một ”
Thời Ôn nhíu mày “Anh sẽ làm gì em nhưng đối với thì chắc”
Sở Bách bĩu môi “Tôm hùm đất đều đã mua tới ít nhất cho ăn xong ”
Thời Ôn chịu thuyết phục rời
Đầu chợt nặng một bàn tay dán bên tóc cô đem cô đẩy qua hướng bên cạnh Sở Bách : “Nhường một chút nhường một chút tôm hùm đất sắp lạnh em thích ăn lạnh ”
Thời Ôn tâm lạnh hơn phân nửa tự giác mà sờ lên chính đầu lập tức xem Trần Trì
Anh vẫn ở vẫn nhúc nhích
Tay đầu ở bên
Động tác tự nhiên tươi rạng rỡ
Tầm mắt Trần Trì hiện lên một vệt đen trắng giống như một bộ phim từng khung cảnh ngừng lặp trong đầu
Trong tai truyền tiếng buông đồ vật
Anh đầu đến Sở Bách đem hộp tôm hùm đất để bàn pha lê
Trong não vang lên một câu nãy ——
Không em thích ăn lạnh
Tâm Trần Trì nghẹn đến phát đau
Sở Bách tầm mắt Trần Trì đến chút lạnh ho khan một tiếng tươi “Xin chào là Sở Bách”
Thời Ôn cảm thấy tình huống hiện tại giống hệt như sự bình lặng bão táp
“Sở Bách hôm nay về ”
Sở Bách cảm thấy Thời Ôn hôm nay quá kỳ quái Cô thấy bộ dạng của đàn ông dọa đến cỡ nào
Anh lắc đầu lộ chiêu bài tươi sáng lạn “Hôm nay nhất định ăn tôm hùm đất Có nước Em giúp rót một ly lát nữa sẽ quá cay”
Thời Ôn biết đang lo lắng cái gì nhưng cô biết nên như thế nào rốt cuộc sắc mặt Trần Trì trở nên thật sự khó coi cô biện pháp trực tiếp đuổi Sở Bách ngoài
Trần Trì Sở Bách sợi dây căng chặt trong đầu chặt đứt Thấy Thời Ôn động động chân thật sự rót nước giữ chặt cánh tay cô một phen đem cả cô xoay sang bên cạnh
Anh cắn chặt răng hung hăng mà chằm chằm Sở Bách
Rót nước cho
Anh thương cũng rót nước cho
Tay Thời Ôn dùng sức nắm chút đau
Sở Bách chú ý tới cổ tay ửng đỏ của Thời Ôn sắc mặt khẽ biến
Người đàn ông đúng là vấn đề
“Anh làm gì ” Sở Bách qua giữ chặt tay Thời Ôn túm lấy kéo sang chỗ “Anh phát hiện tay cô đã đỏ lên ”
Cảm xúc cố gắng áp xuống một động tác làm cho bùng nổ
Trần Trì buông cổ tay Thời Ôn một quyền nhắm ngay mặt Sở Bách mà đấm tới
Sở Bách nghĩ đến sẽ động thủ đánh đến trở tay kịp lui phía vài bước đụng tường “Anh bệnh Động tay động chân cái gì Đừng tưởng rằng sợ ”
Trần Trì xách cổ áo lên lạnh lùng mím môi âm thanh khinh thường tràn đầy ý vị khiêu khích “Vậy đánh ”
Sở Bách cảm thấy chính là một kẻ điên “Anh phát điên cái gì đột nhiên đánh Còn cùng ……”
Nói còn dứt lời là đánh một cái
Sở Bách che mặt lửa giận trào lên đấm về hướng Trần Trì
Hai lao đánh mới đầu chẳng phân biệt đến Sở Bách chống đỡ hết nổi ấn sàn nhà
Trần Trì đánh đỏ mắt coi Sở Bách như một bao cát mỗi một đấm đều dùng sức lực tàn nhãn Mặc kệ Thời Ôn kêu như thế nào đều giống như
Động tác hai đánh lộn lớn Thời Ôn đến gần
Máu từ trong mũi Sở Bách chảy trực tiếp chảy tới cằm
Thời Ôn che miệng xem đến kinh hãi tim nhảy một cái
Sở Bách là minh tinh dựa mặt để kiếm cơm
Thời Ôn nghĩ gì nữa tiến lên cô dám đụng Sở Bách sợ kích thích đến Trần Trì vì thế chỉ thể kéo Trần Trì
Mới đụng tới cánh tay Trần Trì cô đã ném văng
Thời Ôn đau đến kêu lên một tiếng cánh tay đập thật mạnh sàn nhà
Sự việc ngoài ý làm động tác của Trần Trì một giây liền dừng
Thiếu nữ ngã mặt đất một tay che cánh tay khuôn mặt nhỏ nhăn nhăn thành một nhúm Trần Trì thấy hốt hoảng dậy qua đỡ cô khẩn trương mà kéo cánh tay cô đến chỗ trầy da đầu óc trở nên trống rỗng
Là làm thế làm cô thương……
Sở Bách từ mặt đất dậy đầu óc đánh đến choáng váng hất hất đầu máu mũi cũng theo đó chảy xuống
Thời Ôn sợ hãi cũng Trần Trì lên cầm lấy giấy ăn bàn bổ nhào bên Sở Bách
“Đừng cúi đầu”
Lồng ngực Trần Trì rơi tay chậm rãi đầu
Thiếu niên thẳng ngửa đầu lau máu mũi thiếu nữ ở bên cạnh đầy mặt lo lắng mà ngừng rút giấy
Hình ảnh mắt Trần Trì tự nhiên mà biến ảo
Phòng học vũ đạo thoáng rộng nữ sinh ngẩng đầu nam sinh một đầu tóc đen nhu hòa cột ở phía mặt mày sạch sẽ khóe miệng mở một nụ nhu hoà Nam sinh cúi đầu nữ sinh mặt mày tuấn lãng đến thoải mái
Bảy năm một lần kết thúc lớp cờ vây phòng vũ đạo tìm cô đến hình ảnh
Bị hai nữ sinh ngoài cửa chụp hiện giờ đã truyền thành giai thoại
—— quá xứng đôi Đây là tình yêu tươi gì thế Từ nhỏ cùng lớn lên cùng trưởng thành Mau chóng kết hôn Không cần rối rắm do dự gì cả
—— đây là ví dụ cho việc từ nhỏ đến lớn đó Khi còn nhỏ hai cùng nhất định giống hệt tiên đồng ngọc nữ Lúc trẻ làm trong trường đố kỵ hiện tại làm một đám trong giới ghen ghét
Câu chữ biến thành thanh âm đánh màng tai ảnh chụp biến thành cảnh thực thoáng hiện ở mắt
Trần Trì lui về phía hai bước từ trong cổ họng tràn một tiếng nhẹ
Giống như chê ……
Anh thật đáng chê
Trần Trì lảo đảo rời Khoé mắt Thời Ôn đến chuẩn đuổi theo nhưng Sở Bách bên cạnh còn ngừng chảy máu
Thời Ôn nhấp môi khẩn tâm loạn như ma
Thần trí Trần Trì hoảng hốt mà xuống lâu
Dưới lầu Tống Đằng lái xe chờ ở bên cạnh biết đợi bao lâu Leon ở ghế phụ đến Trần Trì nhanh nhẹn hạ cửa xe xuống
Một gương mặt chằng chịt vết thương xuất hiện Leon trừng mắt “Cậu đánh với phụ nữ”
Tống Đằng liễm mi “Là đàn ông đội mũ lưỡi trai lên”
Leon hiểu rõ đẩy cửa xuống xe đỡ lấy Trần Trì cùng ghế “Sao đánh ”
Trần Trì thu đến góc lời nào đôi mắt nửa mở nửa khép
Leon đỡ trán “Trần Trì thật sự thể dùng cách đánh để xử lý mọi chuyện Một con mắt của đã vì đánh mà hỏng nặng chẳng lẽ mù ”
Trần Trì rũ mắt “Hôm nay làm cô thương……”
Leon bộ dạng thống khổ của nghẹn giọng hỏi: “Bị thương như thế nào”
“Tôi đụng ngã cô ”
“Là cố ý ”
“Không khác lắm”
“Nếu cố ý cần tự trách thể cùng cô xin nghĩ cô sẽ tha thứ ”
Trần Trì nhấc lông mi lên “Cô một chút cũng thèm để ý vết thương của cô để thương”
Anh nắm chặt tay thành nắm đấm dám nghĩ một màn hồi ức nãy “Tôi thể chịu đựng …… càng sợ nhịn xúc phạm tới cô ……”
Leon nhăn chặt mi như suy tư gì đó
……
Sở Bách ngừng chảy máu Thời Ôn chạy xuống lầu tới lui hai vòng phát hiện Trần Trì về nhà
Số điện thoại thứ nhất gọi
Số thứ hai cũng ai bắt máy Thời Ôn cứ liên tục gọi từng cuộc
Sở Bách ở sô pha cảm giác cái mũi ẩn ẩn đau nghĩ mà sợ xoa xoa
Thật may còn huỷ dung
Anh nhịn mở túi tôm hùm đất “Tiểu Ôn cứ đây ăn chút bằng sẽ lạnh”
Thời Ôn lo lắng bất an giận sôi máu “Anh biết đang gây phiền phức cho em hả”
Sở Bách cho là đúng “Anh cũng đánh mà”
Anh một tay cầm lấy một con tôm một tay mở Weibo
“Đinh Tư Thanh là thật sự chết ——” Sở Bách buôn dưa lê “Cô mới tuôn lúc mười bảy tuổi mượn xe bạn thi đấu đó chiếc xe hư tên nam sinh lái xe cũng gần bằng tuổi cô tai nạn qua đời”
Thời Ôn sửng sốt chạy đến bên xác nhận tin tức chính là chỉ vụ việc của Nhậm Sí trong lòng lo âu cùng lo lắng nhảy nhót lung tung
“Em tìm ……”
Thời Ôn cầm lấy di động cùng ví tiền liền chạy bên ngoài
Sở Bách há hốc mồm “Em để một ”
Thời Ôn đã nhắn tin xin Nhậm Xích Sự việc của Nhậm Xí đào nhất định quan hệ với cô
Rồi đó cô ngừng gọi điện cho Trần Trì
Trước như một ai bắt máy
Khi đang nôn nóng bất an một số điện thoại liền gọi tới cô đến liền tiếp máy
“Xin chào cô Thời là trợ lý của Trần Trì Tống Đằng”
“Tôi biết” Thời Ôn cầm điện thoại sốt ruột hỏi: “Anh biết Trần Trì ở ”
“Tình huống của Trì tổng chút định…… Cô thể đến xem một chút ”
Thời Ôn nghĩ nhiều như thể thấy Trần Trì quyết đoán đáp ứng “Có thể lập tức liền qua”
Nửa giờ Thời Ôn đuổi tới khu biệt thự ở Nam Đều
Nhà ở một góc tối tăm ánh sáng
Thời Ôn chắc chắn đây là nhà của Trần Trì mới thấp thỏm bất an ấn chuông cửa
Chuông cửa mới vang một chút Tống Đằng đẩy cửa
“Vào cô Thời”
Thời Ôn gật đầu nhẹ hỏi: “Tôi thể hỏi là Trần Trì làm ”
Tống Đằng đưa cô tới lầu ba “Cô sẽ biết”
Thời Ôn cắn cắn môi “Cảm ơn”
Cô cầm then cửa nhẹ nhàng đẩy cửa
Phòng tối tăm ánh sáng mỏng manh Thời Ôn quanh một vòng căn nhà trống vắng đến cực điểm đến Trần Trì ở góc
Cô nhẹ nhàng đóng cửa khẽ khàng đến bên
Ánh trăng từ cửa sổ chiếu cửa sổ sát đất dừng một chút mặt đàn ông Mày nhăn chặt môi mỏng cũng mím đến gắt gao
Ở trong mộng cũng vui……
Cô đau lòng mà sờ sờ lông mày hy vọng trong im lặng thể trấn an cảm xúc của
Cô vươn ngón tay nhẹ nhàng nhấn giữa mày chậm rãi vuốt sang hai bên Hết một lần nhanh chậm vuốt một lần
Thấy lông mày rốt cuộc thả lỏng cô cong cong môi cổ tay đột nhiên bắt lấy
Khuôn mặt mới còn ngủ say đột nhiên thức tỉnh cặp mắt nhắm chặt mở đôi mắt đen nhánh như màn đêm thâm thúy sâu thẳm
Trần Trì cầm tay cổ tay cô khống chế lực đạo thanh âm căng chặt “Em đang làm cái gì”
Thời Ôn làm cho giật tới thiếu chút nữa hô lên tim đập nhanh hơn cô thả lỏng cảm xúc : “Quá khứ của Đinh Tư Thanh đào chủ yếu là đến lần đua xe của Nhậm Xí…… Em lo chịu ảnh hưởng sẽ đau lòng”
Khoé miệng Trần Trì lười biếng kéo một độ cong động tác tay một chút lười nhác sạch sẽ lưu loát đến đem cô đẩy ngã xoay áp lên một tay chống ở mặt mặt cô một tay bảo hộ ở đầu cô
Anh nghiền ngẫm từng chữ một: “Lo lắng cho ”
Vài giây say Thời Ôn ấn sàn nhà cô khẩn trương đến ngừng thở nhưng chóp mũi tất cả đều là thở của “…… Ừm em lo lắng cho ”
Anh đột nhiên tay chống ở sàn nhà hung hăng ép xuống cánh tay nổi gân xanh thanh âm nhanh chậm “Lo lắng cho liền tới đây…… Vậy bạn trai của em làm bây giờ”